Muối - Sự Hồi Sinh Nơi Sâu Thẳm Vụn Vỡ

Lượt đọc: 194 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
05

❊ ❊ ❊

Những lời của Thái Thái sau khi bay ba vòng quanh thôn Thủy Noãn càng trở nên sinh động như thật, không khéo bay thêm vòng nữa còn có thể mọc đủ cả mắt mũi tay chân chưa biết chừng. Sau cùng lời đồn được rập khuôn thành Vĩnh Thái ngủ với cô bé mười ba tuổi, ban đêm hai mẹ con nằm hai bên hầu hạ hắn. Vĩnh Thái vốn tính thật thà nghe xong suýt thì tức chết, hắn vốn nghĩ một cô bé thì ăn hết bao nhiêu, chẳng qua chỉ là thêm đôi đũa, cùng lắm thì nuôi đến lúc nó lấy chồng cũng được. Giường lò trong nhà hang bao giờ chả rộng thênh thang, mười mấy người ngủ cũng không vấn đề gì, buổi tối khi đi ngủ hắn nằm đầu giường, Thái Thái nằm cuối giường, ở giữa là vợ hắn, ai ngờ trong lời đồn lại là hắn đã ngủ với con gái riêng mười ba tuổi của vợ? Vĩnh Thái bắt xe đi luôn trong đêm ra thành phố làm thuê để tránh xa những lời đồn đại độc ác đang lan truyền khắp nơi.

Con dâu thấy chồng giận quá bỏ đi, lại thêm hình tượng của bản thân trong lời đồn cũng không ra gì, chẳng khác nào một mụ tú bà dắt mối, mấy ngày liền ra đường gặp đàn ông trong thôn, họ đều nhìn cô ta với ánh mắt ngưỡng mộ, dường như không thể không e dè trước uy lực dũng mãnh của hai mẹ con cô ta. Con dâu trốn ra chỗ vắng vẻ khóc một trận, khóc xong liền về nhốt Thái Thái lại đánh cho một trận nên thân. Bà Bạch không nói gì, cũng không ngăn cản, nấp vào một bên nghe lén. Bà nghe thấy con dâu ở trong nhà hang vừa đánh vừa chửi: “Ai dạy mày nói thế hả, tại sao mày lại nói thế? Cái nhà này đã có ai không cho mày ăn cơm chưa hả? Mày nói đi, tại sao mày lại nói như thế với người ta?”

Thái Thái vừa khóc vừa tru tréo, tiếng kêu như những lưỡi dao gọt vào thần kinh người nghe: “Bố chê tôi là của nợ ảnh hưởng ông ta lấy vợ mới, bà cũng chê tôi là gánh nặng sợ chồng bà không cần đến bà. Ông ta đuổi tôi đi, bà cũng muốn đuổi tôi đi, tôi chạy chân đất mười dặm đường núi bà cũng chẳng cho tôi được đôi giày, rõ ràng bà không phải mẹ đẻ của tôi, mẹ đẻ tôi chết lâu rồi. Tôi còn chẳng bằng thằng ngốc A Đức, mẹ nó chết rồi vẫn có người thương nó, sợ nó lạnh, sợ nó bị cảm, sợ nó đau, sợ nó chết, còn tôi thì sao? Các người đều coi tôi là gánh nặng. Bà lúc nào cũng chỉ biết cái thân bà, ngày tôi còn bé hai người cứ cãi nhau là bà bỏ ra ngoài cả đêm không về. Tôi bật đèn pin đạp tuyết cả đêm lên núi tìm bà, nhưng bà có từng lo cho sự sống chết của tôi không? Bà yên tâm, để tôi chết luôn cho bà xem!” Nói đoạn, chỉ nghe thấy trong nhà có tiếng thứ gì vỡ choang, sau khoảnh khắc yên lặng là tiếng khóc gào thảm thiết của con dâu. Thái Thái dùng mảnh thủy tinh tự rạch lên cổ mình một nhát.

Vết thương không sâu, băng bó ở trạm y tế trong thị trấn một lúc là được về nhà. Con dâu sợ đến mức biến thành một nàng dâu nhỏ ngoan hiền, suốt mấy ngày thậm chí không dám lớn tiếng nói chuyện với Thái Thái, mỗi bữa đều bưng cơm lên tận giường cho con bé. Thái Thái thì ngồi trên đầu giường, hai mắt nhìn lên xà ngang trên trần nhà. Vì trên cổ quấn vải băng bó trắng tinh nên nó chỉ có thể ngẩng đầu lên cao, trông như đầu và thân thể nó tách ra làm đôi, mỗi thứ đi một nẻo. Cái đầu nó cứ lơ lửng một cách cao ngạo, nhìn xuống hai người phụ nữ và một thằng ngốc ở trong sân.

Sau khi gỡ băng bó, trên cổ Thái Thái lưu lại một vết sẹo màu hồng. Nó mang vết sẹo xinh xắn quay lại với đám đông, chẳng khác nào một người lính sau khi lập được chiến công vẻ vang trở về quê hương. Phen này trên người nó đã có chứng cứ rành rành để chứng minh nó đáng thương đến mức nào. Thái Thái ngẩng đầu, rướn cổ, dáng vẻ như bất cứ lúc nào cũng có thể bị chém đầu. Nó đứng đó cho mọi người chiêm ngưỡng vết sẹo mới, sau đó kể đi kể lại một cách chi tiết về lai lịch của vết sẹo. Mọi người hết sức thông cảm, nghe nó kể từng chi tiết hết lần này đến lần khác. Bà Bạch và con dâu không dám kéo nó về, sợ nó lại tự đâm vào người một dao nữa.

Họ chỉ đành giả mù giả điếc, chẳng nhìn thấy cũng chẳng nghe thấy gì. Nhưng cho dù là vậy, họ vẫn âm thầm cảm thấy xấu hổ và khó xử, gặp người trong thôn là hoang mang lẩn tránh như đi ăn trộm, bởi lẽ họ không thể tưởng tượng nổi Thái Thái lại bịa ra thứ vũ khí có sức sát thương gì nữa, cũng không biết mình trong lời đồn lại được ban cho một diện mạo mới như thế nào.

Nhưng thứ gì dù mới đến đâu cũng chỉ qua vài ngày rồi cũng thành cũ, vết sẹo trên cổ Thái Thái sau khi được bà con trong thôn luân lưu chiêm ngưỡng một vòng cũng chẳng còn gì thú vị. Nó vẫn suốt ngày lông bông ngoài đường, nghển cổ thật cao, nghiêng đầu khoe vết sẹo màu hồng, cứ như đang đeo đồng hồ xịn, chốc chốc lại phải khoe ra, nếu không chỉ đeo suông trên người cảm giác thật là lãng phí.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, xuân qua hè về, trong những ngày hè căng mọng, thôn Thủy Noãn lại sinh sôi thêm rất nhiều gà con, lợn con, dê con, cá nheo con, và cả trẻ con. Mỗi khi cãi nhau với con dâu và Thái Thái, bà Bạch lại ra chỗ hố phân ngắm cá nheo, lần nào cũng ngồi đó cả nửa ngày, như thể đàn cá nheo mới là người thân của bà.

Những sinh mệnh mới hừng hực đâm chồi từ lòng đất, những người già mái tóc bạc phơ nối nhau về với đất, để dành chỗ cho thế hệ mới. Người già trong thôn cứ qua tuổi sáu mươi thì tâm nguyện lớn nhất chính là có được một cỗ quan tài thật tốt làm bằng gỗ tùng, bên trên dát vàng dát bạc, điểm xuyết những hoa cỏ chim cá xinh xắn, những đình đài lầu các chưa từng thấy ở nhân gian, long lanh rực rỡ như cảnh phồn hoa ở trên trời. Có thể nằm trong một cỗ quan tài như thế mà về với đất, thì dù khi sống trên đời có chịu bao nhiêu khổ sở cũng đáng, có thể bù đắp lại tất cả mọi khổ nạn trên thế gian. Vì thế, người già trong thôn cứ đến sáu mươi tuổi là gào khóc đòi mua quan tài, rối rít chẳng khác nào trẻ con đòi kẹo. Bởi lẽ họ tin chắc rằng có thể sống đến sáu mươi đã đủ một đời người rồi, ngoài sáu mươi tuổi sống thêm được bao nhiêu năm nữa cũng đều là của cho không. Mà đã là của cho không thì chẳng còn gì đáng tiếc nữa. Cho nên, dù có thể phải rời xa thế giới này bất cứ lúc nào, họ cũng không quá buồn. Buồn là thứ để dành cho người sống, còn đối với họ, quan trọng nhất vẫn là sắm một cỗ quan tài thật tốt để đưa bản thân sang thế giới bên kia.

Nhưng cứ hễ quan tài cắt đặt sơn sửa xong xuôi, để đó chỉ chờ cho người chết vào nữa thôi, thì người lại cứ mãi chẳng chết. Có lúc không chỉ vài năm, mà đến hai chục năm sau, quan tài đã bắt đầu tróc sơn mục ruỗng ra rồi người vẫn chưa chết, vẫn ngày hai bát mì thêm một bát canh vững như bàn thạch. Nhưng quan tài để ở bên ngoài, dãi dầu mưa nắng chỉ càng chóng hỏng, thế nên sau khi đóng quan tài xong, thông thường người ta đều khiêng vào cất trong nhà hang. Đối với rất nhiều người già trong thôn, quan tài đã thành một món đồ nội thất không thể thiếu, như những năm 90 của thế kỷ XX, con gái lấy chồng bao giờ cũng chuẩn bị một bộ đồ nội thất, nhà ai không có thì là lạc hậu, sẽ bị người ta cười sau lưng. Người già cũng có thể tận dụng triệt để cỗ quan tài ấy, coi nó như một cái tủ, bên trong cất hạt du mạch, khoai tây, đậu thu hoạch năm đó, trên nắp quan tài thì bày đầy nồi niêu chậu bát, hoàn toàn chẳng có chút âm khí và yêu khí âm phủ nào, ngược lại, cỗ quan tài trở nên giản dị giống như bất kỳ một món đồ nội thất nào khác trong nhà, nghiêm túc làm tròn bổn phận của mình.

Bà Bạch thấy mình đã sắp sáu mươi tuổi, chớp mắt là hết một đời, đã thành người sống bên rìa thế giới rồi. Suy nghĩ về tương lai một chút, bà cảm thấy đất vàng đã chôn đến cổ mình rồi, cũng nên chuẩn bị một cỗ quan tài đi thôi. Có điều Vĩnh Thái quanh năm đi làm thuê bên ngoài, không khéo chuyện thuê thợ mộc đến đóng quan tài bà cũng phải tự làm mất. Nhưng mà suốt cuộc đời này, chuyện gì bà chẳng phải tự mình xốc vác? Đến cả ngày xưa lúc đỡ đẻ cũng là bà tự mình làm. Chỉ tội cho A Đức, không cha không mẹ lại còn ngớ ngẩn, ngộ nhỡ đến một ngày bà về với đất cũng chẳng thể kéo nó theo. Nghĩ đến đây, bà bỗng thấy xót xa quá, lại ghì chặt A Đức vào lòng, hỏi đi hỏi lại nó một câu mà bà đã hỏi cả vạn lần: “A Đức à, trên đời này người thân thiết nhất với cháu là ai?” A Đức lặp lại đáp án đã nói một vạn lần thêm lần thứ một vạn linh một: “Bà nội thân nhất. Nó nói một cách vô cảm, giống như một bài diễn văn đã thuộc làu, thuộc đến mức phát chán lên rồi mà vẫn phải tiếp tục đọc đi đọc lại. Bà Bạch hài lòng một nửa, lại làm nũng với A Đức: “Cháu nói lại đi, người thân nhất là ai?” A Đức đột nhiên làm phản, sầm mặt nói: “Mẹ”

“Nói lại lần nữa”

“Bà”

“A Đức, bà chết rồi cháu sống thế nào?”

“Bà ơi, cháu nhớ mẹ.”

A Đức vừa nói vừa bắt đầu khóc, nó nhệch mồm, thè lưỡi hồng ra, vẻ mặt đúng như một kẻ ngớ ngẩn. Bà nhìn nó vừa ngạc nhiên vừa căm hận, thằng ranh này sao nuôi mãi mà nó vẫn không có tình cảm gì với mình? Bà nuôi nó lâu như vậy, chỉ hận không thể móc tim ra đưa cho nó, hái mặt trăng xuống dỗ dành nó, thế mà nó không hề có chút tình cảm nào với bà, hễ buồn bã ấm ức một tí thì người đầu tiên nó nghĩ đến luôn luôn là người mẹ đã ngủ dưới lòng đất kia của nó. Còn bà chẳng qua chỉ là một giọt dầu, mãi mãi không thể hòa tan vào máu mủ của hai mẹ con nó. Người đàn bà đã chết kia cứ thế ngang nhiên chiếm vị trí bá chủ, chỉ riêng hồn phách cô ta cũng đủ đánh bại bà Bạch rồi. Một người sắt đá như bà Bạch đột nhiên cảm thấy xót xa, nỗi đau này sâu thẳm lặng lẽ mà quá mãnh liệt, khiến toàn thân bà sững sờ.

Bà để tiếng khóc của A Đức lại trong nhà, một mình đi ra ngoài sân. Bà lại muốn đi ngắm cá nheo. Giờ đã là đầu mùa hạ, gió đêm như nước, con dâu và Thái Thái đang ngồi cạnh bờ rào ăn cơm. Mặt trăng tròn vàng như quả cam mọc trên đầu núi Lữ Lương, cả thôn Thủy Noãn đều bồng bềnh trong ánh trăng trong vắt và mát mẻ, gió nhẹ lướt qua như chiếc thuyền trôi trên mặt nước. Bà Bạch ngồi cạnh lò xi măng bắt đầu nấu cháo kê, ngọn lửa đỏ trong bóng tối dưới đáy nồi, cháo kê màu vàng sôi ùng ục, tỏa ra hương thơm nhè nhẹ. Lúc này, bà Bạch bỗng nghe thấy Thái Thái ngồi bên kia kể khổ với con dâu: “... Lúc nào cũng có người sờ soạng con. Con đứng đầu cũng có người giơ tay ra sờ vào chỗ này của con, cả chỗ này nữa...” Nó vừa nói vừa chỉ trỏ vào mấy chỗ bắt đầu nhô ra trên cơ thể mình, để chứng minh chuyện mình bị sờ không phải chuyện bịa. Những lời của nó như cơn gió thổi qua tai bà Bạch, nhưng chỉ một câu đã khiến bà cảm thấy giật mình kinh sợ. Sống lưng bà đau nhói, giống như nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ đã từng gặp trước đây.

Rõ ràng bà đã từng nghe thấy những lời này, cảm giác đen tối và bầu không khí đáng sợ giống nhau đến vậy, rốt cuộc là đã nghe qua ở đâu? Bà đột nhiên nhớ ra, lần trước cũng chính Thái Thái nói ra những lời này. Điểm khác biệt duy nhất là người nghe, lần trước sau khi ra khỏi nhà Thái Thái đã kể một lượt cực kỳ sinh động cho bà con trong thôn rằng buổi tối Vĩnh Thái ngủ bên cạnh đã sờ soạng nó từng tí một như thế nào. Bây giờ ngược lại, nó kể với người nhà rằng người ngoài đã sờ soạng nó từng tí một ra sao.

Con dâu ngừng đũa, sững sờ ngồi đó không nói gì. Bà Bạch mượn ánh trăng nhìn sang, khuôn mặt con dâu đang ở trong bóng tối. Nhưng bà cảm nhận được, ánh mắt của con dâu lúc này cũng đang lướt trên người bà. Bà không đón ánh mắt đó, làm thế lại thành ra bà thân thiện quá, nhưng cảm giác được dựa dẫm này cũng khiến bà cảm thấy thoải mái. Đóng cửa lại dù sao cũng vẫn là người một nhà. Hai người không nói với nhau một câu, không nhìn nhau lấy một lần, nhưng trong bóng tối, dưới ánh trăng, họ đã kết thành đồng minh lâm thời.

Bà Bạch và con dâu bắt đầu theo dõi Thái Thái. Con bé vừa ra cửa, hai người liền luân phiên đi theo quan sát động tĩnh của nó. Thái Thái sợ nhất ở một mình, nhà ai có những chuyện ầm ĩ như là đánh lộn, có người chết hoặc đám cưới, nó liền lập tức theo đám đông ào ào chạy đến xem. Đám đông chen chúc vòng trong vòng ngoài, chẳng có lấy một khe hở. Nó co người hết cỡ cố sức chen vào bên trong, tường đồng vách sắt xung quanh kẹp chặt đến mức nó chẳng động đậy gì được, có người ợ hơi, có người đánh rắm, không khí vừa nồng vừa bí, hít vào phổi đặc quánh như hồ. Nó thử kiểng chân, nhưng vẫn chỉ nhìn thấy gáy của người đằng trước – cả một rừng gáy bày ra trước mắt. Thế nhưng, càng dính dớp nó lại càng muốn chen vào hơn. Nó tập trung nhìn những cái gáy đằng trước, vẻ mặt căng thẳng, thân thể cũng cứng đờ.

Chẳng ai biết nó chờ đợi điều gì giữa đám đông.

Chỉ có bà Bạch và con dâu đứng trong chỗ tối là hiểu. Nó đứng giữa đám đông để chờ đợi sự sờ mó trong tưởng tượng.

Chẳng có một bàn tay nào đặt lên người nó, nhưng mỗi khi về nhà đóng cửa, nó sẽ lập tức tưởng tượng ra đủ các kiểu sờ soạng bỉ ổi. Những người đàn ông đó, nó chẳng biết là ai, cũng không nhìn rõ mặt, cũng không biết tuổi tác của họ, tất cả đều biến thành đôi tay mơn trớn trên người nó. Nó bịa rất sống động, để tăng tính chân thực, thậm chí nó còn mô phỏng động tác của đàn ông tự sờ lên người mình. Nó nói: “Đấy, bọn họ cứ thế đấy.” Bà Bạch và con dâu làm khán giả đều phải trợn mắt há mồm. Họ hiểu rồi, con bé này bị bệnh thần kinh. Cũng có nghĩa chuyện Vĩnh Thái sờ soạng nó khi ngủ đều chỉ là do nó tự mình tưởng tượng ra mà thôi.

Con dâu thở phì phò, như thể người bị sờ soạng chính là cô ta, cô ta phải nêu gương trinh tiết sáng ngời của bản thân mới được, vậy là một cái tát như trời giáng bay tới. Sức mạnh của cái tát đủ khiến Thái Thái phải giật lùi ba bước. Sau khi đứng vững, nó vênh mặt lên, đầu tóc rối bời. Bà Bạch cứ tưởng nó sẽ lại kêu gào thảm thiết giống như lần trước. Nhưng không, nó như bị ma nhập, đột nhiên hai mắt lóe ra tia sáng quái dị, cười điên dại, vừa cười vừa the thé nói với mẹ: “Tôi biết các người đều ghét tôi, các người đều không thích tôi, không có ai yêu thương tôi hết, nhưng mà các người không yêu tôi thì sẽ có người yêu tôi. Bao nhiêu đàn ông thích tôi như thế, suốt ngày nhìn tôi chằm chặp, lại còn sờ soạng tôi, ha ha, họ thích tôi nên mới làm thế, không phải sao?” Nó vừa nói vừa nhắm mắt lại, hai tay sờ lên bầu ngực mới nhú của mình, lại di chuyển xuống sờ lên mông mình. Nó tưởng tượng rằng đó là hai bàn tay của đàn ông đang mơn trớn trên cơ thể, theo ngôn ngữ của nó thì là họ đang yêu nó. Thái Thái tự sờ mó mình một cách thành thục, khán giả là bà Bạch và con dâu nín thở, sắc mặt trắng bệch. Phía sau còn có A Đức đứng đó mặt không cảm xúc.

Con dâu véo đùi khóc mấy trận, oán trách số phận trắc trở, gia môn bất hạnh, sao lại có đứa con gái đáng sợ đến thế, người ngoài trông thấy khéo lại tưởng là yêu nghiệt. Cô ta vừa khóc vừa giải thích với bà Bạch, Thái Thái lúc còn bé không phải như vậy, ngày trước nó là một bé gái bình thường, lúc đi học cũng là học sinh ngoan, trên tường nhà chồng trước nay vẫn còn treo một dãy bằng khen của con bé. Trước khi ly hôn cô ta không phát hiện ra con bé có gì khác thường, nó cũng chưa từng làm ra những hành động đáng sợ như thế bao giờ. Từ bé nó đã rất sợ bố, càng không dám nói linh tinh. Sao bỗng nhiên nó lại thành ra thế này? Như biến thành một người khác vậy. Cô ta vừa khóc vừa cho rằng con gái mình bị đánh tráo, cái đứa trước mặt lúc này nhất định không phải là con gái ruột của cô ta. Cứ tiếp tục mất mặt thế này thì biết làm sao?

Bà Bạch chỉ lặng lẽ nghe mà không đáp. Cổng ngoài sân đã đóng chặt, Thái Thái bị nhốt bên trong, mẹ nó không cho phép nó tiếp tục ra ngoài làm trò mất mặt nữa. Nó ngẩn ngơ ngồi trước hàng rào, dùng mấy tiếng đồng hồ để nghịch một bông hoa bìm bìm. Mắt nó đã hết điên dại, chỉ còn lại những tàn tích hoang vắng, ngẩn ngơ, thê lương. Bà Bạch nhìn nó từ sau lưng một hồi lâu, bỗng nhiên lại thấy thương xót trong lòng, thực ra đây không phải lần đầu bà thấy thương cho con bé. Có lúc, con người ta vì một chút cảm giác được yêu mà bằng lòng nhảy vào nơi nước sôi lửa bỏng, thịt nát xương tan cũng chẳng từ. Lúc còn trẻ, sau khi chồng chết, chẳng phải bà cũng từng có những khát khao như vậy sao? Thứ khát khao đó một khi đã bùng lên thì có lao vào chỗ chết cũng được, bất kể hình thức nào, bất kể bao nhiêu, bất kể là một gã đàn ông như thế nào, đui què mẻ sứt hay mắc bệnh lao cũng được, chỉ cần có người cho bà một chút tình yêu bà sẽ cảm kích vô ngần, sẵn sàng lấy thân báo đáp. Mãi về sau bà mới từ từ tỉnh ngộ, dần dần buông bỏ, mài giũa nên một con người sắt đá.

Khoảnh khắc đó, bà thật muốn chạy ra ôm con bé, nhưng lúc này nó chợt ngẩng đầu lên nhìn bà rồi cười ranh mãnh. Bà Bạch lại một phen sững sờ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.