Muối - Sự Hồi Sinh Nơi Sâu Thẳm Vụn Vỡ

Lượt đọc: 194 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
06

❊ ❊ ❊

Cô yên lặng lắng nghe, không hề động đậy, tựa như chìm trong một giấc ngủ rất sâu.

Bao năm trôi qua, giờ đây khi đã ba mươi ba tuổi, cuối cùng cũng có một người cầu hôn cô, nhưng đó lại là một cậu nhóc mười tám tuổi. Cậu ta mua hai cây nến đỏ như trẻ con chơi trò gia đình, sau đó nói với cô: “Nếu em đồng ý, tối nay coi như chúng ta đã động phòng hoa chúc. Lời lẽ thật quá trẻ con và hoang đường, nhưng chỉ một câu nói đó sao lại khiến cô buồn đến vậy? Cậu ta còn nói: “Em hãy tin anh, sau này anh nhất định sẽ đối xử tốt với em, sau này anh sẽ không để em phải chịu bất cứ khổ sở gì, đợi đến ngày đầu tiên sau khi anh tròn hai mươi hai tuổi, anh sẽ đi đăng ký kết hôn với em, em hãy tin anh đi! Anh không biết làm thơ, nhưng cả đời này, mỗi bài thơ em viết anh đều sẽ đọc”

Lý Lâm Yến đã hai năm nay không làm thơ, không chỉ không viết nữa, mà còn sợ đàm luận thơ ca với người khác, người ta vừa nhắc đến là cô lập tức tránh xa. Bây giờ vừa nghe cậu ta nói thế, cô lập tức co rúm lại như chạm phải sắt nung. Cô nhảy sang một bên, vẫn không dám quay đầu lại, quay lưng với cậu ta, chỉ sợ trông thấy khuôn mặt của cậu ta. Cô vội vàng nói: “Cậu có biết là tôi hơn cậu mười lăm tuổi không?” Cậu ta ngắt lời: “Điều đó chẳng là gì cả, tuổi tác chẳng có ý nghĩa gì hết, anh hoàn toàn không có suy nghĩ gì về tuổi tác của em, bây giờ trong mắt anh em chỉ là một cô bé, anh hoàn toàn không thấy em lớn hơn anh là mấy. Lý Lâm Yến cảm thấy rõ ràng mình đang sụp đổ, cô càng lo sợ, nói: “Mười lăm tuổi, cậu có biết mười lăm tuổi là thế nào không? Chờ đến khi cậu hai mươi hai tuổi, tôi đã...” Cậu ta lại ngắt lời cô: “Nếu em bằng lòng, từ đêm nay coi như chúng ta đã kết hôn, cho dù không có giấy đăng ký, chúng ta cũng đã ở bên nhau, anh sẽ không thay đổi. Từ sau khi anh đến Phương Sơn, em là người duy nhất đối tốt với anh, chỉ có em tốt với anh, chưa từng có ai tặng anh bất cứ thứ gì, nhưng em mua quần áo, mua đồ ăn cho anh, trong lòng anh đã sớm coi em như người thân rồi. Kết hôn chẳng qua chỉ là hình thức, đăng ký kết hôn hay không thì em cũng đã là người thân của anh rồi. Nếu em bằng lòng lấy anh, anh sẽ đối xử tốt với em; nếu em không bằng lòng lấy anh, anh cũng vẫn sẽ chăm sóc em cả đời.

Lý Lâm Yến đã khóc như mưa, cô biết, cô biết những lời của cậu ta chưa chắc đã có mấy câu là thật, một thiếu niên mới đến tuổi yêu đương, mọi thứ của cậu ta đều còn đang thay đổi, có lẽ chẳng cần đợi đến lúc tốt nghiệp đại học, mọi chuyện đã khác hẳn rồi. Có lẽ cậu ta vừa vào đại học sẽ có bạn gái, khi hai người dạo bước dưới con đường rợp bóng cây trong trường đại học, liệu cậu ta có đỏ mặt khi nhớ lại những lời đã nói tối nay? Nhưng có lẽ ngay trong khoảnh khắc này của đêm nay, những gì cậu ta nói là thật.

Cô bỗng nhớ lại cái đêm của mười ba năm trước, gã nhà văn Hoa kiều Mỹ nói với cô: “Cô gái của anh, rồi một ngày chúng ta nhất định sẽ đến bên nhau. Khoảnh khắc ấy cô đã tin, cô lúc nào cũng vậy, tin tưởng vào hết khoảnh khắc này đến khoảnh khắc khác của cuộc đời, đại khái là vì trong lòng cô từ lâu đã hiểu thế sự vô thường, trên đời chẳng có thứ gì là thực sự đáng tin, cho nên mới hết lần này đến lần khác muốn đi tìm cho ra chân tướng. Cô bỗng thấy một nỗi buồn từ thẳm sâu trong sinh mệnh, và có một sự bất lực còn sâu sắc hơn cả nỗi buồn. Cô chẳng qua chỉ là con sâu cái kiến, dù cố gắng vùng vẫy hết sức đến đâu cũng chẳng thể thoát khỏi cái lưới đã được giăng sẵn.

Trong nỗi sợ hãi muôn phần, cô nhìn thấy rõ như thể đang nhìn một người khác, rằng trong giây phút đó, cô đã động lòng thêm một lần nữa.

Thiếu niên trước mắt bỗng nhiên khiến cô nhớ đến bản thân mình của mười ba năm trước, khi đó, cô hai mươi tuổi. Vì sao cô cứ luôn cảm thấy thiếu niên trước mắt và bản thân mình của mười ba năm trước giống nhau đến thế? Cô nhìn thấy mình của mười ba năm trước bước ra từ sâu thẳm trong dòng thời gian, đang từng bước đi về phía thiếu niên này, sau đó, cái bóng của họ chồng lên nhau một cách kỳ lạ. Cô bỗng hiểu ra, tình cảm của cậu thiếu niên với mình lúc này chính là tình cảm của mình với gã nhà văn Hoa kiều Mỹ năm xưa, chân thành, mang theo sự ngưỡng mộ, nhưng từ khi bắt đầu đã là vô vọng. Đúng thế, cậu ta giống như cô của ngày xưa, vẫn còn chưa biết cách gột bỏ sự quyến rũ, vẫn chưa hiểu rằng trước khi tiếp xúc với một người, cần phải gạt đi hết những hào quang quyến rũ của người đó. Cậu ta còn chưa kịp hiểu rằng giữa hai người với nhau nếu có một chút hạnh phúc chân chính nào, trước đó bắt buộc phải có sự bình đẳng thực sự. Khi gặp người đàn ông thứ nhất, cô ngưỡng mộ anh ta, sùng bái anh ta, kết quả cuối cùng là thế. Bởi lẽ đã từng chịu thiệt, nên cô gắng sức tìm kiếm một thứ bình đẳng từ người đàn ông thứ hai, nhưng kết quả vẫn chỉ đến vậy. Lúc này, khi người đàn ông thứ ba đứng trước mặt cô và ngưỡng mộ cô, cảm giác thực sự như thể sông có khúc người có lúc, giờ đây, cô được đẩy lên vị trí của gã nhà văn Hoa kiều Mỹ kia rồi. Đây phải chăng là một sự bù đắp dành cho cô?

Cô đứng đó chỉ trong vài phút, nhưng cảm giác như thể bao tháng năm đã âm thầm trôi qua, mấy mùa xuân thu đã lặng lẽ xuyên qua cơ thể, bốn mùa thay nhau biến đổi trong cô. Cô cảm thấy mình bỗng dưng nở ra gấp mấy lần, giống như một vật chứa khổng lồ. Đứng dưới chân cô, cậu ta chỉ nhỏ như một dấu chấm, quả thực vẫn chỉ là một đứa trẻ, nhỏ bé, mỏng manh, cơ thể còn chưa dậy thì hết. Cô nhìn cậu ta, bỗng nhiên cảm thấy quá sức đau lòng, cảm giác như một người mẹ thương đứa con trai của mình, nhưng cảm giác đó đồng thời lại khiến cô cảm thấy sỉ nhục như đang trong mối quan hệ loạn luân.

Cô không nhịn được, lại chất vấn gã nhà văn Hoa kiều Mỹ - người đàn ông đã thành chuyện xưa như cổ tích trong hư vô một lần nữa, năm đó khi cô đứng trước mặt hắn, có phải hắn không hề có cảm giác thương xót này không, có phải hắn không hề cảm thấy cô vẫn là một đứa trẻ? Sao hắn có thể nhẫn tâm lừa gạt cô một cách tàn nhẫn đến thế, nếu không phải hắn cho cô một sự khởi đầu như vậy, sao cô có thể đến ba mươi ba tuổi vẫn một mình ở trong cái nhà hang tồi tàn này, không ai thương cũng chẳng ai yêu kia chứ? Rõ ràng cô đã trở thành một cô hồn dã quỷ giữa chốn núi non hoang vắng này.

Đã bao năm nay cô không cho phép mình được tủi thân, nhưng giờ đây, nỗi tủi thân dâng trào, lập tức nhấn chìm cô vào bên trong. Cô gục trên vai cậu ta khóc lóc thảm thiết. Cậu ta ôm chặt lấy cô như muốn khảm cô vào trong lòng, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng cô như đang dỗ một đứa trẻ đi ngủ. Kỳ lạ là chẳng cần ai dạy, cậu ta cũng biết dùng cằm cọ vào mặt cô, không ngừng nói với cô: “Em đừng khóc nữa, anh sẽ yêu em thật lòng, anh yêu em. Em biết không, anh rất yêu em. Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa nhé, khóc cứ như trẻ con ấy.

Cô bỗng cảm thấy trong lời nói của cậu ta có một sự đổi vai kỳ lạ, cô cảm nhận được từ trên người cậu thiếu niên này có một loại tình cảm như tình yêu của cha. Lúc này, cậu ta giống như một người cha dỗ dành yêu thương cô. Cô vẫn khóc, cả người run rẩy. Bởi lẽ cô hiểu rõ, chỉ khi một người yêu sâu sắc một người khác mới có cảm giác giống như cha mẹ thế này. Khi đủ

yêu, ta sẽ bất giác coi người ấy như con mình, sẽ cảm thấy mình là cha hoặc mẹ của người ấy một cách kỳ lạ, bởi lẽ nếu không như thế sẽ không thể yêu một người thật đậm sâu.

Như để bù đắp cho chính mình, cũng có thể là để báo thù nhà văn Hoa kiều Mỹ năm xưa, đương nhiên càng quan trọng hơn, cái ôm như của người cha này giống như mũi kim điểm đúng vào huyệt vị của cô, vì thế cô đã buông lỏng chính mình, mặc cho mình lạc lối giữa dòng thời gian, cô nhảy qua hố thời gian mười ba năm, sau đó lắc mình biến thành con gái của người đàn ông này.

Lúc này, cậu ta là bố của cô.

Đây là người đàn ông thứ ba làm tình với Lý Lâm Yến. Cậu ta quả thực còn quá xanh và non so với hai người đàn ông trước. Cô lại cảm thấy có sự đổi vai, nhớ đến sự vụng về của mình trong cái đêm của mười ba năm trước, cô nghĩ, khi đó mình đúng thật như con thiêu thân lao vào đống lửa. Nến đỏ dần dần cháy hết, cô nghĩ, đây chính là cảm giác động phòng hoa chúc sao? Cảm giác mới lạ đó lại khiến cô rơi nước mắt, cô dạy dỗ, an ủi cậu ta không chút e dè. Trong bóng tối, cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ từng cái ôm của cậu ta, không có chút giả tạo nào trong đó. Cô cảm nhận được, giây phút này, cậu ta chỉ hận không thể đem cả tính mạng mình ra cho cô. Cậu ta âu yếm cô, hôn cô, chỉ muốn bù đắp hết tất cả những đau khổ mà hai người đàn ông trước từng đem lại cho cô ngay trong cùng một lúc. Cô nghĩ, tuy cậu ta vụng về, nhưng giống như một quả dừa mới bổ, tươi mát, không vương bụi trần. Cô là người phụ nữ đầu tiên của cậu ta, vậy thì cậu ta đối với cô chắc thế nào cũng có chút thật lòng, chắc sẽ khác với hai gã đàn ông trước. Cô âm thầm nói với chính mình, một người đàn ông nếu quá trẻ cũng có chỗ tốt, đó chính là, anh ta vẫn còn có chút chân thật. Hóa ra, cô đã thuyết phục xong chính mình. Khi tất cả còn chưa biết sẽ đi về đâu, cô đã thuyết phục xong chính mình, điều đó lại khiến cô thêm một lần ngầm run sợ trong bóng tối.

Nỗi sợ đã thành trạng thái bình thường của cô, lúc nào cũng kè kè bên cạnh cô.

Sau đó, cứ đến cuối tuần Thái Thành Cương lại lẻn đến ký túc xá của cô ngủ lại một đêm, cô làm đồ ăn ngon cho cậu ta, còn ngồi dưới bóng đèn ôn tập Ngữ văn cho cậu ta một lúc, sau đó hai người mới tắt đèn đi ngủ. Năm 1999, Thái Thành Cương thi đỗ suôn sẻ vào trường Đại học Khoa học Tự nhiên trên tỉnh. Lúc khai giảng, Lý Lâm Yến đưa cậu ta đến nhập học, mua cho cậu ta đầy đủ chậu rửa mặt, khăn mặt và tất cả các đồ dùng sinh hoạt khác. Cô không hề nhận ra khi làm những việc này, cô thực sự giống như mẹ cậu ta. Một cách bản năng, cô chỉ muốn làm nhiều thứ cho cậu ta hơn một chút, trong mắt cô, rốt cuộc cậu ta vẫn chỉ là một đứa trẻ. Trước khi về Phương Sơn, cậu ta còn nói với cô như đảm bảo: “Chờ anh tốt nghiệp xong, chúng ta đăng ký kết hôn, rồi anh sẽ đón em đến đây. Một lời hứa cho bốn năm về sau, thật xa xôi, cũng thật mong manh, nhưng cô vẫn mỉm cười với cậu ta tỏ vẻ đồng ý.

Trong khoảng thời gian bốn năm sau đó, tháng nào Lý Lâm Yến cũng gửi bưu điện một nửa tiền lương của mình cho Thái Thành Cương đang học đại học làm tiền sinh hoạt phí. Trước khi gửi tiền cho cậu ta lần đầu tiên, thực ra cô vẫn do dự hồi lâu. Bởi lẽ cô ngầm hỏi chính mình, làm thế này có đáng không? Cô thực sự sẽ được báo đáp sao? Cô biết mình làm thế này thực ra rủi ro rất lớn, cô biết mình chẳng qua chỉ là một kẻ hết mình trong tình yêu, chẳng qua chỉ đang đặt cược theo kiểu được ăn cả ngã về không, cậu ta nói bốn năm sau thế nào thì sẽ là thế ấy chắc? Làm sao cậu ta biết được trong bốn năm sẽ xảy ra bao nhiêu chuyện? Nếu trong thời gian học đại học cậu ta gặp được một cô gái tốt hơn rồi thay lòng đổi dạ thì cô làm gì được, chẳng lẽ đòi chỗ tiền này lại? Đến lúc đó cô sẽ càng trở thành trò cười của trường Trung học Phương Sơn, mất cả chì lẫn chài, nực cười đến mức không có lỗ nẻ mà chui. Thậm chí đến cả căn nhà hang tồi tàn này cũng không thể tiếp tục ở nữa. Đến lúc đó cô biết làm thế nào, biết phải đi đâu?

Nhưng trước mắt cô lại hiện ra hình ảnh khi cậu ta đến nhập học hồi lớp mười, không sao xua đi được. Cô thậm chí lục lại chai hắc mai biển từ dưới đáy tủ, như thể muốn xác nhận một chứng cứ gì đó, rồi ngắm nghĩa cái chai ấy một cách kỹ lưỡng hết lần này đến lần khác. Chẳng làm thế nào được, cô thực sự thương cậu ta, có lẽ bởi cô đã độc thân quá lâu, cô quá cần người thân, cô thường xuyên bất giác cảm thấy cậu ta chính là con mình. Cô lại nhớ đến những đêm khi cậu ta ôm lấy cô, cảm giác ấm áp đó, những lời nói đó ít ra có lẽ đều là thật, cho dù sau này cậu ta có thay đổi, thì có lẽ ít ra cậu ta cũng từng chân thành với cô, cũng từng yêu cô. Nếu đã như vậy, dù sao cậu ta cũng có thể coi như đã từng có khoảng thời gian là người thân của cô trên cõi đời này, coi như không uổng công cô quen biết cậu ta. Trước năm ba mươi ba tuổi chưa từng có ai cầu hôn cô, cậu ta là người đầu tiên, chỉ riêng điểm đó thôi coi như cũng đáng. Người sống trên đời, về bản chất chẳng qua chỉ là yêu và được yêu, cứ tính toán thế này cũng có thể ra được kết quả gì? Cho dù sau cùng cậu ta chẳng qua chỉ là lừa gạt cô, thì cô cũng coi như mình đang làm việc thiện, tài trợ cho một học sinh nghèo học xong đại học, coi như làm công đức vậy. Bởi lẽ già thêm vài tuổi nữa, cô càng ngày càng bắt đầu tin rằng trên đời này thực sự có nhân quả báo ứng. Sau cùng, cô vẫn gửi khoản tiền đầu tiên cho cậu ta.

Mọi chuyện một khi đã bắt đầu sẽ kéo dài liên tục suốt bốn năm. Mỗi học kỳ Thái Thành Cương về một lần, sau khi nhà trường nghỉ học, cậu ta đến trường Trung học Phương Sơn thăm cô trước, ở cùng cô mấy ngày, sau đó mới về nhà thăm cha mẹ mình một chuyến, trước khi khai giảng lại đến trường Trung học Phương Sơn ở với cô mấy ngày nữa, giúp cô những việc nặng nhọc như gánh nước, bổ củi, sửa mái nhà... giống như một người đàn ông thực sự. Các thầy cô trong trường đều trông thấy, đồn đại khắp nơi, cô cũng mặc kệ. Dù sao bao năm nay cô ở trong cái trường này cũng chưa từng được tiếng tốt bao giờ, dù cô có không làm gì cũng vẫn mang tiếng xấu, đã thế làm hẳn chút gì đó trái với thế tục cho họ chống mắt mà xem, khỏi uổng công bao năm nay họ dùng đủ mọi cách cười nhạo cô, chà đạp cô, không coi cô là con người. Cái nôi của những nhà văn? Đương nhiên chẳng phải là người.

Nhưng trên thực tế, trong lòng cô sợ hãi hơn bất kỳ ai, cô hiểu rất rõ, Thái Thành Cương chẳng qua chỉ là một cánh diều mà cô nắm trong tay, sợi dây mỏng manh bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió thổi đứt, thậm chí tự nó đứt, bất kể là vì vấn đề đạo nghĩa hay vấn đề kinh tế, tất cả đều không đáng tin, đều quá đỗi mong manh. Một khi cánh diều ấy bay mất, cô hoàn toàn chẳng thể làm gì được nó, giống như nhà văn Hoa kiều Mỹ trước kia, nói biến mất là biến mất luôn. Chính vì nỗi sợ âm thầm như một con sâu không ngừng gặm nhấm trong cô, nên cô chỉ có thể càng đối tốt với cậu ta hơn, gần như là để lấy lòng. Ngoài tiền sinh hoạt, cô còn định kỳ gửi cho cậu ta đồ ăn, quần áo, tự tay đan áo len, cô giống như một bà bảo mẫu vô hình phụ trách toàn bộ cuộc sống của cậu ta. Một mình cô kiêm nhiệm nhiều vai, mẹ, chị, cô giáo, bảo mẫu, nhà tài trợ, vợ, con gái. .. Ban đầu cô thực sự không thích ứng nổi, tay chân luống cuống, thường xuyên rơi vào trạng thái xung đột giữa các vai trò, giống như rơi vào mê cung do chính mình tạo ra. Nhưng bất luận ra sao, sự bận rộn và lo lắng này cũng tạo công ăn việc làm cho cuộc sống khô khan của cô, khiến cô có thể lấp đầy những tháng ngày vô tận như những ngọn đèn không bao giờ tắt.

Thái Thành Cương rất nhanh nhẹn, quan hệ tốt với các thầy cô, sau khi tốt nghiệp liền được giữ lại trường làm giáo vụ, vừa ổn định xong công việc, cậu ta liền quay lại trường Trung học Phương Sơn tìm cô, muốn cùng cô đi đăng ký kết hôn. Mặc dù Thái Thành Cương chỉ đơn giản là giữ lời hứa từ bốn năm trước, nhưng điều đó vẫn khiến Lý Lâm Yến ít nhiều cảm thấy ngạc nhiên, như thể tự nhiên bắt được một món hời. Trong khoảng thời gian bốn năm ấy, mặc dù cô cung cấp cho cậu ta tất cả sinh hoạt phí, nhưng trong lòng hoàn toàn không cảm thấy yên tâm. Cô đã quá già rồi, mà những cô gái trẻ trung thì nhan nhản khắp trong trường đại học. Thái Thành Cương cũng không xấu, vóc dáng không phải thấp bé, lại nhanh nhẹn, sao có thể không có cô gái nào thích? Đương nhiên bọn họ không biết, từng đường kim mũi chỉ trên người cậu ta đều do cô mua cho hoặc may cho. Họ chỉ trông thấy cậu ta ở đó, cho nên khi cô liên tục đưa tiền cho cậu ta trong lòng đồng thời cũng từng giây từng phút đều chuẩn bị sẵn sàng rằng một ngày nào đó cậu ta sẽ thay lòng đổi dạ trước và tỏ ra hối hận. Cô buộc phải sẵn sàng, chỉ có luôn luôn sẵn sàng như thế thì đến lúc chuyện đó xảy ra thật cô mới có bước đệm, dù có đau đớn cũng sẽ đỡ hơn một chút, không đến mức đau khổ quá mà mất hết thể diện.

Thế nhưng, bốn năm sau, cậu ta đã thực sự quay lại tìm cô. Một mặt cô lại lo lắng tính toán tuổi tác giữa hai người, mặt khác âm thầm vui sướng trong lòng, coi như cậu ta còn có lương tâm. Năm nay cô đã ba mươi bảy tuổi rồi, cô biết với tiếng tăm và tuổi tác của cô, ở huyện Phương Sơn này không còn cơ hội lấy chồng được nữa, sẽ chẳng có ai chịu lấy cô. Người đàn ông trước mắt tuy kém cô mười lăm tuổi, nhưng ít ra cậu ta cũng thật lòng muốn cưới cô. Điều đó đối với cô mà nói là cơ hội duy nhất để kết thúc cuộc sống cô độc trong nửa đời còn lại.

Hóa ra cô sợ cô đơn đến thế, hóa ra cô chưa từng có ngày nào không sợ điều đó. Cô sợ đến mức cứ tưởng mình vốn dĩ chẳng sợ chút nào.

Năm 2004, hai người đăng ký kết hôn, mặc dù không bày tiệc rượu, nhưng cũng phát kẹo cưới khắp một vòng quanh trường Trung học Phương Sơn. Mặc dù lấy một người đàn ông ít tuổi, nhưng dù sao cũng là đàn ông, huống hồ còn là người do mình một tay dạy dỗ, nên trong lòng Lý Lâm Yến ít nhiều đều thấy trộm mừng, người do mình dạy dỗ chắc hẳn sẽ một lòng một dạ với mình. Nghĩ như thế, cô lại cảm thấy mình thật đáng sợ, sao cứ như một gã quan đang dốc lòng gây dựng vây cánh, mà nguyên nhân là vì chính mình bất tài vô dụng vậy?

Sau khi cưới lại nảy sinh vấn đề mới, đó chính là Lý Lâm Yến nên theo cậu ta ra tỉnh hay tiếp tục ở lại trường Trung học Phương Sơn dạy học? Lý Lâm Yến suy đi tính lại, quyết định hai người cứ tạm ở riêng đã, bởi lẽ nếu cô theo cậu ta ra tỉnh thì sẽ không có việc làm, cô ngần này tuổi rồi còn định đi làm thuê cho người trên tỉnh hay sao? Cô có thể nhẫn nhục chịu đựng ở lại trường Trung học Phương Sơn mười lăm năm chính là vì bát cơm này. Huống hồ bao năm nay, cô cảm thấy ngoại trừ dạy học ra mình cũng chẳng biết làm gì khác nữa. Ở lâu trên hòn đảo hoang là trường Trung học Phương Sơn, cô giống như Robinson, đã không quen giao thiệp với thế giới bên ngoài nữa rồi. Nếu ngay cả công việc này cũng vứt bỏ nốt, vậy có nghĩa là cô không thể nào độc lập về mặt kinh tế nữa, cô sẽ bắt buộc phải lệ thuộc vào một người đàn ông. Cô không dám. Cho dù họ đã đăng ký kết hôn cô cũng không dám. Chẳng còn cách nào khác, cô lúc nào cũng thấp thỏm chột dạ trước mặt cậu ta, mãi mãi không thể cảm thấy yên lòng, bởi lẽ khoảng cách mười lăm tuổi giữa họ giống như ngọn núi Thái Sơn đè chặt lấy cô, khiến cô hoàn toàn không thể nào thoát ra.

Cô không thể không suy tính từng giờ từng phút xem bước tiếp theo, bước tiếp theo nữa sẽ thế nào, nếu một ngày nào đó cậu ta thay lòng đổi dạ thì phải làm sao, nếu rốt cuộc cậu ta chê cô già, muốn ly hôn với cô thì sao? Đến lúc đó, cô sẽ giống như một bà già bị đuổi ra khỏi cửa, đến cả một chốn nương thân cũng không còn ư? Cho nên, cô không thể, tuyệt đối không thể vứt bỏ căn nhà hang tồi tàn - chốn nương thân cuối cùng của mình trên đời như thế được.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.