Huyết Tộc Nguyên Thủy Nhất

Lượt đọc: 5384 | 6 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 678
Thiết lập cục diện (Thượng)

❊ ❊ ❊

Ngự Long Thành, Thánh Quang Đại Giáo Đường. Sau khi buổi cầu nguyện sáng kết thúc, các quý tộc lần lượt rời khỏi đại sảnh cầu nguyện.

Đợi đám đông tản đi, hồng y giáo chủ Mensai bước về phía Giáo hoàng Gregory.

"Khi nào thì trở về?" Gregory vừa ra hiệu cho Mensai đi theo mình ra ngoài, vừa lên tiếng hỏi.

"Bệ hạ, con mới về ngày hôm qua, vì quá muộn nên không dám quấy rầy giấc nghỉ của người." Mensai cung kính đáp.

Gregory gật đầu nhưng không nói gì thêm, cho đến khi hai người đi khỏi đại sảnh cầu nguyện, đến một khu vườn tĩnh lặng, ông mới lại hỏi: "Tình hình thế nào? Sao ta nghe nói có một tiểu đội thú nhân tấn công trấn Đông Tuyền?"

"Mọi việc thuận lợi, thưa Bệ hạ." Mensai mỉm cười nói: "Colin Anglie đã bị Thân vương La Hi khống chế, còn về tiểu đội thú nhân kia, đúng là một sự cố, nhưng không gây ảnh hưởng gì đến kế hoạch của chúng ta."

"Vậy thì tốt." Giáo hoàng Gregory hài lòng gật đầu, nhưng sau đó, ông vẫn nghi hoặc hỏi: "Nhưng, sao tiểu đội thú nhân này lại tình cờ tấn công trấn Đông Tuyền?"

"Có lẽ là trùng hợp chăng?"

"Trùng hợp?" Gregory dường như không hài lòng với câu trả lời này. Mensai thấy vậy, vội vàng trấn an:

"Bệ hạ, người không cần lo lắng. Tiểu đội thú nhân này số lượng không nhiều, chỉ khoảng bốn năm trăm, ước chừng là đám thú nhân tàn binh bại tướng từ tiền tuyến thung lũng Loire tan rã chạy về phía sau. Hơn nữa, Công tước Thánh Landes và Kỵ sĩ Sparton đã lên đường đến đại doanh thung lũng Loire, họ sẽ mỗi người điều động năm ngàn quân mã rút về, vây quét tiểu đội thú nhân này. Chắc hẳn rất nhanh sẽ có tin tốt truyền về."

"Ừm." Tuy trong lòng Gregory vẫn còn nghi ngại, nhưng cũng không nghĩ ra lý do vì sao thú nhân đột nhiên xuất hiện ở trấn Đông Tuyền, đành phải coi đó là một sự trùng hợp.

Đi thêm một đoạn, Gregory lại hỏi: "Về việc xử trí Colin Anglie, hoàng gia có ý kiến gì?"

Ánh mắt Mensai hơi lóe lên, liền đáp: "Bệ hạ, hoàng gia vẫn còn lo ngại rằng mạo muội giết chết Colin Anglie sẽ kích động cuộc binh biến của đại quân Bắc Cảnh, thậm chí gây ra loạn lạc lớn hơn... dù sao người này vừa mới chỉ huy đại thắng ở thung lũng Loire, lúc này uy vọng đang lên cao..."

Gregory có chút không kiên nhẫn ngắt lời: "Vậy họ dự định xử lý thế nào?"

Mensai hạ thấp giọng nói: "Bệ hạ, Chấp chính quan Fred hy vọng thông qua trình tự hợp pháp để tước đoạt quyền chỉ huy đối với liên quân đế quốc của Colin Anglie, để Thân vương La Hi trở thành chỉ huy trưởng liên quân, phụ trách các hoạt động quân sự thu hồi Tây Cảnh. Như vậy, Thân vương La Hi có thể nhân cơ hội sắp xếp để quân Bắc Cảnh thực hiện những nhiệm vụ gian khổ và nguy hiểm nhất, tiêu hao thực lực Bắc Cảnh. Đợi đến khi thú nhân hoàn toàn bị đuổi về phía tây dãy Thiên Đoạn, đế quốc không còn ngoại hoạn nữa, lúc đó mới thẩm phán Colin Anglie. Đến lúc đó, dù các lãnh chúa Bắc Cảnh có bất mãn với bản án, thì thực lực bị tổn hại nặng nề, họ cũng không dám làm loạn."

Sau khi nghe xong, Gregory suy tư một hồi lâu mới gật đầu nói: "Phương án của Fred quả thực ổn thỏa hơn, nhưng muốn tước đoạt quyền lực của chỉ huy trưởng liên quân Colin Anglie thì phải có sự cho phép của Hoàng đế... nhưng Đại đế Rhinehart đã chết, người kế vị là Hoàng tử Harrison lại là học trò của Colin Anglie. Hơn nữa, theo ta được biết, Hoàng tử Harrison rất sùng bái Colin, muốn hắn nghe lời không phải chuyện dễ..."

Mensai cười nói: "Bệ hạ, Hoàng tử Harrison chỉ là một đứa trẻ mười bốn tuổi mà thôi, có thể có bao nhiêu chủ kiến chứ? Chỉ cần chúng ta khích bác dẫn dắt một chút, tự nhiên có thể khiến sự sùng bái của cậu ta đối với Colin Anglie biến thành oán hận."

Ngừng một chút, giọng điệu Mensai lại trở nên lạnh lẽo: "Tất nhiên, nếu nhóc con này thực sự cứng đầu không chịu nghe, thì chúng ta còn có thể sử dụng các biện pháp đe dọa... dù sao Ngự Long Thành đang nằm trong sự kiểm soát của chúng ta, lại có sự phối hợp của Chấp chính quan Fred và Thân vương La Hi, chẳng lẽ không thể khiến một đứa trẻ mười bốn tuổi khuất phục sao."

Gregory gật gù ra chiều suy tư, nói: "Ta biết rồi."

Nói xong, ông liền sải bước đi ra ngoài, đồng thời dặn dò thị tòng: "Chuẩn bị xe ngựa, ta muốn đến Phượng Hoàng Cung một chuyến."

Mensai lặng lẽ nhìn bóng lưng của Gregory đi xa, ánh mắt sâu thẳm.

...Lại nói Giáo hoàng Gregory một đường đi đến Phượng Hoàng Cung.

Vừa chưa vào đại điện, đã thấy hai kỵ sĩ hoàng gia đang áp giải Công chúa Judy từ trong điện đi ra. Công chúa Judy rõ ràng rất không cam lòng, đang không ngừng giãy giụa, miệng la hét: "Buông ta ra! Các ngươi buông ta ra! Anh trai! Anh không thể làm thế! Anh trai..."

Gregory tưởng hai anh em họ đang giận dỗi nhau nên cũng không để tâm, quay người bước vào đại điện.

"Điện hạ Harrison."

"Bệ hạ, xin lỗi đã để người chê cười." Hoàng tử Harrison đầy vẻ say khướt, trông có vẻ như vừa uống rất nhiều rượu, trầm giọng giải thích: "Judy cứ nằng nặc đòi ra tiền tuyến báo thù cho cha, tôi chỉ đành cho người giam lỏng cô ấy..."

Gregory mỉm cười nhẹ, an ủi: "Công chúa điện hạ cũng là tấm lòng hiếu thảo, mong người có thể kiên nhẫn khuyên bảo. Tất nhiên, đối với sự hy sinh anh dũng của Bệ hạ, ta cũng rất lấy làm tiếc, mong người nén bi thương."

Hoàng tử Harrison gật đầu, vành mắt lập tức đỏ lên, nhưng cậu vẫn cố kìm nén không để nước mắt chảy xuống, miệng hỏi: "Bệ hạ, lần này người đến tìm tôi, có chuyện gì sao?"

Giáo hoàng Gregory thở dài một tiếng, đắn đo giọng điệu nói: "Điện hạ Harrison, thực ra lần này ta đến, cũng là vì cái chết của cha người..."

"Sao? Chẳng lẽ cái chết của cha tôi còn có ẩn tình gì sao?"

"Điện hạ, ta không biết người đã xem kỹ báo cáo trận chiến ở thung lũng Loire chưa, nhưng trong đó quả thực có nhiều điểm đáng ngờ. Ví dụ như, tại sao Trung ương quân lại chịu thương vong lớn nhất, còn cha người, tại sao lại bị thương nặng đến mức không qua khỏi..."

Hoàng tử Harrison ánh mắt đông cứng lại, tiến gần Gregory vài bước, trầm giọng hỏi: "Bệ hạ, rốt cuộc người muốn nói gì?"

"Ta muốn nói là, người đừng quên trận chiến thung lũng Loire là ai chỉ huy? Mà sau khi Bệ hạ tử trận, Trung ương quân bị đánh tơi tả, thì ai là kẻ hưởng lợi lớn nhất..."

Hơi thở của Hoàng tử Harrison dần trở nên nặng nề, trong ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Cậu chậm rãi tiến lại gần Gregory, dường như đã bị thuyết phục...

Đột nhiên, cậu ta loạng choạng dưới chân, như thể vì say rượu mà đứng không vững. Gregory theo bản năng đưa tay ra đỡ: "Điện hạ cẩn thận..."

Phập!

Gregory chỉ cảm thấy bụng dưới đau nhói, lúc này ông mới nhận ra có điều không ổn, nhưng vừa mới định thoát ra thì Hoàng tử Harrison đã như một con sói đói lao tới.

"Ngươi... Á! Á..."

Một dao, một dao, lại một dao. Hoàng tử Harrison cưỡi lên người Gregory, điên cuồng dùng dao găm đâm liên tiếp vào ngực đối phương.

Gregory kêu đau mấy tiếng, ngoài điện lại không có bất kỳ động tĩnh nào, rõ ràng đây là một vụ ám sát đã được lên kế hoạch từ trước! Thị vệ đã bị điều đi từ lâu.

Gregory còn cố giãy giụa lấy chiếc tù và vàng bên hông, nhưng trúng mấy nhát dao, ông căn bản không thể trụ được đến khoảnh khắc thổi vang tù và.

Đại diện của thần linh, lãnh tụ của giáo hội, Giáo hoàng đời thứ mười bảy của Quang Huy Đế Quốc, Gregory, cứ như vậy chết một cách nhục nhã trong tay một hoàng tử mười bốn tuổi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:628
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.