Xuân Thu Ngã Vi Vương

Lượt đọc: 5290 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 359
Quý Doanh

❊ ❊ ❊

Theo dự liệu của Phó Tẩu, làm như vậy có lẽ Hàn thị sẽ cảm thấy yên tâm hơn đôi chút về tương lai.

Nhưng đã quá muộn, chưa nói tới việc lúc đó Triệu Vô Tuất còn chưa có danh tiếng hiền tài, đích tôn nữ nhà Hàn thị nào lại có thể coi trọng một thứ tử hèn mọn như hắn, chuyện sau này ai mà lường trước được.

Hiện nay, điều kiện thực hiện kế sách này đã hoàn toàn không còn, nếu cố tình bày ra, trái lại sẽ thành một nước cờ tồi.

Ông hiểu rõ tính nết của Triệu Ưng, tuy chuyến đi Lỗ quốc vừa rồi nhờ Triệu Vô Tuất khuyên nhủ mà tâm tính đã thu liễm hơn nhiều, mối quan hệ với Hàn thị, Ngụy thị phát triển ổn định, đối với Tri thị cũng không còn công khai bài xích nữa. Thế nhưng Triệu Ưng có một nguyên tắc cuối cùng, đó chính là không bao giờ nuốt lời!

Huống hồ kế này lại càng dễ đắc tội cùng lúc cả hai nhà Hàn thị và Tư thành Nhạc thị, kết quả lại chẳng được lợi lộc gì.

Hôn ước giữa Triệu Bá Lỗ và Hàn Cơ tuy chưa công khai chính thức, nhưng trong giới khanh đại phu nước Tấn đã là chuyện ai cũng biết. Còn mối quan hệ giữa Triệu Vô Tuất và Nhạc Linh Tử, vì chuyện thích sát đêm gió tuyết ở Dương Tràng Phản, cùng việc hắn đỡ quan tài Nhạc Kỳ về Tống, giữ linh cho y, thì lại càng không ai không hay biết.

Một khi nuốt lời, khanh đại phu nước Tấn và nước Tống sẽ coi khinh Triệu thị, sau này Bá Lỗ cũng chẳng còn mặt mũi nào đứng vững trên đời. Biết đâu chừng, Triệu Vô Tuất vốn là người coi trọng tình nghĩa lại sẽ oán hận y...

Thế là Phó Tẩu lập tức nuốt ngược lời bàn luận hậu thế chẳng được tích sự gì này vào bụng, tập trung tinh thần đối phó với việc Triệu Ưng hỏi han về một chuyện khác.

Dưới sự đề nghị chung của Triệu Vô Tuất, Đổng An Vu, Doãn Đạc và những người khác, thời gian này Triệu Ưng vẫn luôn trù tính một việc lớn.

Đó chính là dời nhà!

Mặc dù có nhiều ý kiến phản đối, song Triệu Ưng vẫn giữ ý chí kiên định: “Trong vòng ba năm, phải liên tục di dân đến Đại Nguyên, Lang Mạnh khai khẩn, đợi khi dân số tại mấy huyện đó lên tới mười vạn, liền có thể dời tông miếu Triệu thị đến Tấn Dương!”

Triệu Vô Tuất ở Lỗ quốc ngoài việc đấu trí đấu dũng với Tam Hoàn, Dương Hổ, còn chưa bao giờ cắt đứt tin tức qua lại với nước Tấn. Nghe ngóng được sự tình nội bộ nước Tấn, hắn cũng thông qua Triệu thị mà khao khát tìm hiểu những biến động trong nước Tấn.

Sau lần kiến nghị Triệu Ưng “cao trúc tường, quảng tích lương”, hắn lại liên tục gửi về không ít thẻ tre, trình bày suy nghĩ và mưu hoạch của bản thân đối với tương lai Triệu thị.

Có Kế Kiều rất am hiểu kinh tế và nhân khẩu lãnh địa Triệu thị, lại có Trương Mạnh Đàm thông tuệ phụ tá, phân tích tình thế của Triệu Vô Tuất ngày càng xác đáng. Tỉ như chính sách điền mẫu, kế hoạch dời đại bản doanh, thủ đoạn tập quyền đối với các tiểu tông và lãnh ấp của Triệu thị, vân vân, rất nhiều việc đều đánh trúng chỗ ngứa của Triệu Ưng, khiến ông càng lúc càng hài lòng về Vô Tuất...

Cứ như vậy, dù con trai út không ở bên cạnh, nhưng vẫn có thể dâng lời can gián, nhặt sót bù thiếu cho Triệu Ưng, chẳng kém gì ba người huynh trưởng của hắn!

Nhưng có một chuyện Triệu Vô Tuất không tiện nói, đó chính là về việc quy thuộc ngôi thế tử. Mặc dù lần gặp mặt trước Triệu Ưng đã hứa hẹn, nhưng với tư cách người trong cuộc, nếu cứ lải nhải mãi trong thư từ, lời nhiều tất sẽ mất, mất đi sự yêu thích của Triệu Ưng thì lại chẳng hay. Để những gia thần vốn đã nghiêng về phía Vô Tuất như Đổng An Vu, Bưu Vô Chính dâng lời can gián hiệu quả ngược lại sẽ tốt hơn.

“Tiểu tử khi đối dịch cùng người khác, từng nghe qua một câu, gọi là 'góc vàng, cạnh bạc, bụng cỏ'. Dời đô về Tấn Dương, có thể tránh né chủ lực của các khanh tộc đối địch, lại có thể yên tâm khai phá Nhung Địch, kinh doanh tốt một góc. Tình thế đó ví như nước Tấn thời Tấn Hiến Công năm xưa!”

Đây là thư tay Triệu Vô Tuất viết cho Triệu Ưng trên một tờ “Công Thâu chỉ”, cũng là quá trình mà hắn cho rằng nếu Triệu thị muốn hóa nhà thành nước, nhất định phải trải qua!

Triệu Vô Tuất phân tích trong thư, Triệu thị ở gần Tân Giáng vốn ở thế hoàn toàn bất lợi, vùng lãnh thổ rộng lớn phía đông Thái Hành lại quy thuộc Hàm Đan thị, các ấp còn lại thì phân tán, chỉ duy nhất khu vực Tấn Dương là tương đối tập trung. Hơn nữa nơi đó sơn hà tráng lệ, dễ thủ khó công, có thể làm quân sự yếu tắc. Chỉ tiếc rằng, nơi đó mười mấy năm trước vẫn còn là vùng đất gai góc mọc đầy, “chó sói gào thét, hồ ly trú ngụ”, nếu muốn dời trung tâm tông tộc, vẫn cần thời gian dài để khai phá và cải tạo.

Đúng như lời hắn nói về “thỏ khôn có ba hang”. Bây giờ Triệu Ưng vẫn còn tráng kiện, hai cha con mỗi người một bên khai phá trái lại lại là chiến lược tốt hơn, mặc dù nơi Vô Tuất lựa chọn lại đúng là “bụng cỏ”...

Khai cục không tốt, nhưng có thể đánh thành thế nào, liệu có thể một lần lật ngược thế cờ hay không, còn phải xem đẳng cấp của người đánh cờ!

Sau khi bàn xong công việc với Phó Tẩu cùng những người khác, Triệu Ưng trở về cư thất, nằm trên tháp, một tay chống đầu, một tay day day mi tâm, suy nghĩ về những chuyện liên quan đến Triệu Vô Tuất.

Triệu Ưng cũng phiền não lắm, làm thứ khanh nước Tấn đâu có dễ, một mặt phải lo nghĩ cho tông tộc, nội bộ Triệu thị, các con trai, tiểu tông, gia thần, những chuyện rối ren đã nhiều không kể xiết. Ngoài ra còn phải đối phó với năm địch hữu trong nước, thật sự tâm lực tiều tụy.

Nhưng đệ nhất gia thần của Triệu thị là Đổng An Vu đang chủ trì đại cuộc ở Tấn Dương, Doãn Đạc và Phó Tẩu bên cạnh tuy mỗi người có sở trường riêng, nhưng cũng đều có đoản điểm, ba người con trai lại không đủ để dựa vào, bên cạnh ông cần một người phụ tá.

Đúng lúc này, phía cánh cửa lại truyền đến tiếng gõ nhè nhẹ, cắt đứt dòng suy nghĩ của ông.

Triệu Ưng tính tình cương nghị, đối với cấp dưới nghiêm khắc, khi ông đang xử lý chính vụ hoặc nghỉ ngơi, không ai dám quấy rầy.

Ông nhíu mày lớn tiếng hỏi: “Kẻ nào ở ngoài làm ồn?”

“Là con gái ạ.”

Cơn giận của Triệu Ưng tiêu tán không trung, người tới chính là con gái nuôi của ông, Quý Doanh.

Cánh cửa đẩy ra, một đám mây đỏ bay vào.

Quý Doanh mặc thâm y màu đỏ, ở cửa cởi bỏ giày dệt từ Lỗ cảo, chỉ mặc tất trắng đẩy cửa mà vào.

Một năm qua, có lẽ vì người em trai duy nhất có thể dựa vào đã đi xa, Quý Doanh cũng xảy ra một sự lột xác cực lớn, từ một nụ hoa e ấp biến thành đóa hoa nở rộ.

Tuy đã đứng đợi ngoài cửa rất lâu, nàng vẫn giữ khí chất nhàn nhã, dáng vẻ nhẹ nhàng, không hề có chút rối loạn nào, cử chỉ vung vẩy đại phương, văn nhã mà tự nhiên.

Nhưng cũng có những điểm không thay đổi, tỉ như sự dịu dàng và tinh tế phát ra từ tận đáy lòng kia, bước chân nàng nhẹ nhàng tựa như một cánh lau, khi đi trên tấm ván gỗ dưới hành lang, hầu như không phát ra một chút tiếng động nào.

Cách mười bước, nàng liền khom người hành lễ với Triệu Ưng, nói: “Phụ thân an khang.”

Triệu Ưng mỉm cười nâng tay: “Miễn lễ đi...”

Ông bận rộn việc bên ngoài, phu nhân họ Tri thức sức khỏe không tốt, Ngụy Cơ không được sủng ái, đang cư ngụ tại Triệu phủ Tân Giáng. Cho nên việc nhà ở Hạ Cung phần lớn đều lặng lẽ do Quý Doanh tiếp quản, phàm là những việc tế tự mà phụ nữ có thể phụ trách tham dự, nàng đều một tay quán xuyến, chưa bao giờ để Triệu Ưng phải bận tâm.

Đây cũng là một việc khiến ông khá an ủi.

“Phụ thân, lễ tế Lạp đã xong xuôi, tiếp theo còn có việc gì cần con gái sắp xếp không ạ?”

Triệu Ưng nghĩ ngợi rồi nói: “Cũng chỉ còn lại các loại tế lễ khi xuân sang năm sau thôi. Về việc đón khách đưa tiễn, A Hổ nhà Hàn thị đã trưởng thành, lễ vật tặng Hàn thị phải tăng gấp đôi, để cảm ơn ý tốt của Hàn bá hôm nay tới bái phỏng. Đợi đến tháng ba, Bá Lỗ liền thành hôn cùng nữ tử nhà Hàn thị rồi, mấy lễ tân khách loại đó, còn cần con phải bận tâm nhiều hơn...”

Quý Doanh đáp lời, rồi cúi đầu nói: “Phụ thân, con gái còn có một lời khẩn cầu không nên.”

“Chuyện gì? Cứ nói đừng ngại.”

“Đồ sứ vốn xuất phát từ Thành Hương, kỹ nghệ nằm trong tay những người thợ gốm Lỗ quốc đó. Sau năm ngoái đã thu nhận không ít thợ gốm Triệu thị đáng tin cậy làm đồ đệ, ở Hạ Cung cũng có xây lò nung sứ, đồ sứ tiêu thụ thiên hạ hiện nay, bảy phần sản xuất tại Hạ Cung, ba phần tại Thành Hương. Lần lượt được gọi là Triệu từ, Thành từ, kim ngọc tiền lụa thu được rất khả quan.”

Triệu Ưng vốn dĩ còn mang nụ cười, bây giờ lại dần trở nên nghiêm túc, đứa con gái này của mình, vậy mà lại hiểu rõ ngành trụ cột của Triệu thị như thế, nàng quả thực giống Vô Tuất, thỉnh thoảng lại có thể khiến ông phải nhìn bằng con mắt khác.

“Phụ thân chính vụ bận rộn, có lẽ chưa từng phát hiện, kể từ sau khoảng tháng tư tháng năm năm nay, một nửa thợ gốm Lỗ quốc đã tới biên thùy phía tây nước Lỗ để đầu quân cho Vô Tuất. Hay nói cách khác, từ khi Vô Tuất rời khỏi nước Tấn...”

Nói đến đây, trên mặt nàng có một thoáng bi thương hiếm thấy, nhưng rồi biến mất ngay.

Việc Vô Tuất đi xa tuy khiến Quý Doanh từng buồn bã, nhưng nàng vốn dĩ kiên cường, rất nhanh đã vực dậy tinh thần. Hơn một năm nay thư từ qua lại giữa hai người cũng chưa từng cắt đứt, những bộ quần áo mùa xuân, áo ve sầu mùa hè, áo thu, áo cừu mùa đông, giày dép mà chính tay Quý Doanh làm đều được gửi qua, Vô Tuất phàm là có sản vật gì mới mẻ, cũng sẽ sai người đưa về. Tỉ như mấy ngày trước, từ Lỗ quốc gửi tới không ít thứ trông như lụa mà chẳng phải lụa, như gai mà chẳng phải gai, gọi là “giấy”, loại tốt có thể dùng để viết chữ, tiện hơn thẻ tre nặng nề nhiều, loại chất lượng kém hơn thì có thể dùng làm những việc không tiện nói ra...

Chắc hẳn chỗ Nhạc Linh Tử ở Tống quốc, cũng nhận được một phần rồi nhỉ?

Nàng đỏ mặt, ho nhẹ một tiếng rồi nói tiếp.

“Từ đó về sau, tuy đồ sứ sản xuất ở Hạ Cung, Thành Hương không giảm mà tăng, nhưng chất lượng và ngoại quan lại không hề cải tiến. Ngay cả việc bán hàng ở Tân Giáng, Ôn huyện các nơi cũng có chút co lại. Thợ thủ công không hiểu nguyên nhân, con gái lúc mở lò có ghé qua xem một lần, phát hiện phần lớn đều là thanh từ, hoàn toàn sao chép kiểu dáng ban đầu, màu sắc tuy không thay đổi nhiều, nhưng nhìn vào lại thấy vô vị nhạt nhẽo.”

“Vì sao lại cảm thấy vô vị nhàm chán?”

“Những người thợ thủ công không dụng tâm làm, chỉ đang bắt chước công đoạn mà Vô Tuất và thợ gốm Lỗ để lại mà thôi. Người đời đã thấy món này là chuyện thường tình, con gái từng nghe Vô Tuất nói, loại công nghệ này, trọng điểm nằm ở chỗ dụng tâm nghiên cứu, đổi mới, mới có thể hưng thịnh lâu dài. Cho nên muốn khẩn cầu phụ thân, cho phép con thử quản lý việc nung sứ, thế nào ạ?”

Nói xong, nàng ngẩng đầu lên, tha thiết nhìn Triệu Ưng.

Nhắc đến dụng tâm, nhắc đến sự yêu thích đối với đồ sứ, có ai có thể vượt qua nàng?

Quý Doanh mày thanh mục tú, đôi mắt trong trẻo tựa như pha lê, cổ mảnh mai dịu dàng, da thịt tinh khiết mịn màng, trên gương mặt tuyệt đẹp tự có một thái độ nhàn nhã, không thể hình dung, chỉ khiến Triệu Ưng cảm thán không thôi.

Nàng càng lớn càng giống cha và mẹ mình.

Quý Doanh đã mười sáu tuổi, nhưng Triệu Ưng vẫn chưa tổ chức lễ cập kê cho nàng, nàng cũng không sốt ruột, trái lại tập trung vào việc chia sẻ lo âu cho Triệu Ưng.

Thế là Triệu Ưng chấp nhận ý tốt này, ngón tay gõ gõ lên án kỷ, nói: “Được!”

Quý Doanh vui mừng, bái tạ, lại nghe Triệu Ưng đưa ra một điều kiện.

“Đồ sứ đã là một trong những trụ cột của Triệu thị, Vô Tuất dẫn thợ gốm Lỗ tạo ra nghiệp này, trong đó tự có quy củ, tuy con nói nghe rất hợp lý, nhưng không thể tùy ý làm bậy theo sở thích được. Vậy đi, con tạm quản lý mấy lò nung sứ nhỏ ở Thành Hương đó trước đi, xem nửa năm sau, sẽ có thành hiệu thế nào...”

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã tới mùa hè tháng năm năm sau, hoa nở rực rỡ, biên thùy phía tây Lỗ quốc đã là một mảnh xanh mướt um tùm.

Đó là màu của mạ lúa trên ruộng, là màu của ếch nhái cỏ dại, cũng là màu của Tế Thủy, Bộc Thủy, cây liễu bên bờ, lá sen trong nước, còn có những cánh hoa nước vương vãi rêu xanh, từng chiếc thuyền hẹp dài từ thượng nguồn chạy tới, tạo nên thế trăm thuyền tranh giành!

Trên thuyền đứng những binh tốt mặc đoản đả, bên hông đeo đoản kiếm, tay cầm tù mâu dài hai trượng, trường qua, trường kích, nhìn thế này, dường như đang tu tập phép thủy chiến.

Trên bờ, Tiểu tư khấu Lỗ quốc, trung đại phu ba ấp Triệu Vô Tuất lại lắc đầu quầy quậy.

Hắn nói với Trương Mạnh Đàm và những người bên cạnh: “Mặc dù những võ tốt này trải qua mấy tháng huấn luyện, đã dần quen với thủy tính, trên thuyền chạy nhanh cũng có thể đứng vững gót chân rồi, nhưng muốn tiến vào Đại Dã Trạch, chống lại bọn quần đạo vốn sống nửa đời trong đầm nước kia, thì còn kém xa lắm!” (Còn tiếp.)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:351
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.