Tranh Hồng Niên Đại

Lượt đọc: 3054 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12-22 Đảng Sái Bạch

❊ ❊ ❊

An Kỳ năm nay đã ba mươi tuổi, sự chăm sóc kỹ lưỡng khiến cô trông còn trẻ hơn cả lúc mới tốt nghiệp đại học, không ai dám tin cô lại là mẹ của một bé gái năm tuổi.

Là một người phụ nữ, cuộc đời của An Kỳ gần như hoàn hảo. Tốt nghiệp đại học rồi vào làm tại doanh nghiệp nước ngoài, tìm được một người chồng Hoa kiều mà ai cũng ngưỡng mộ, làm bà nội trợ toàn thời gian trong căn biệt thự ở khu mới Cổ Bắc, đi lại có siêu xe sang trọng, chồng mỗi tháng đưa năm vạn tiền sinh hoạt, lại còn có một cô con gái đáng yêu như búp bê.

Nhưng An Kỳ trong lòng tự hiểu, mình chẳng qua chỉ là một trong vô số người phụ nữ của Kim Húc Đông. Người đàn ông bốn mươi tuổi này dù ngoại hình không nổi bật, nhưng lại có ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ đối với những mỹ nữ. Bản thân cô từ khi tốt nghiệp đại học đã trở thành người phụ nữ của Kim Húc Đông, sau khi con gái chào đời thì càng trở thành con chim hoàng yến trong lồng của ông ta.

Cái tết này An Kỳ không về quê nhà Tứ Xuyên mà ở lại Thượng Hải đón tết. Niềm vui duy nhất của cô là dạo phố mua sắm, từ quần áo trang sức đến đồ dùng sinh hoạt gia đình, đều tự tay đi chọn mua.

Chập tối, tài xế lái chiếc Touran tới Carrefour Cổ Bắc, An Kỳ xách túi nhỏ xuống xe, bảo mẫu bế đứa trẻ đi sát theo sau. Bảo mẫu này là do Kim Húc Đông tìm từ quê nhà An Huy tới, người hơi ngốc nghếch nhưng rất trung thành và nghe lời.

Trong siêu thị người rất đông, An Kỳ đẩy xe nhỏ đi phía trước, bảo mẫu bế đứa bé theo sau. Đi một hồi quay đầu nhìn lại thì không thấy ai đâu cả. Đứng tại chỗ chờ một lát vẫn không thấy bóng dáng bảo mẫu và đứa trẻ, An Kỳ bắt đầu nổi giận, tìm kiếm xung quanh một hồi, bảo mẫu tựa như bốc hơi khỏi nhân gian, không để lại chút dấu vết.

Trong lòng hoảng loạn, cô lấy điện thoại ra, chân tay luống cuống gọi cho bảo mẫu, không ai bắt máy, gọi lại lần nữa vẫn không ai nghe. Lúc này An Kỳ thực sự sợ hãi, những tin tức trên tivi và internet hiện lên trong đầu, chẳng lẽ con gái bị bảo mẫu bế đi bán rồi!

Người ta một khi hoảng thần thì mất hết phương hướng, An Kỳ vốn vô cùng tinh ranh lại trở nên bó tay, như một kẻ điên chạy loạn khắp nơi. Bất chợt nhìn thấy bảo mẫu nhà mình từ phía đối diện đi tới, cũng với bộ dạng thất hồn lạc phách, An Kỳ lao tới hỏi: "Mimi đâu rồi?"

Bảo mẫu nước mắt rơi lã chã: "Tôi chỉ vào nhà vệ sinh một lát, để Mimi đứng ở cửa chờ tôi, kết quả lúc ra thì không thấy người đâu nữa."

An Kỳ hét lên: "Gọi điện thoại sao cô không nghe."

Bảo mẫu khóc mếu: "Chuông điện thoại nhỏ quá, tôi không nghe thấy."

Thế này là xong rồi, lòng An Kỳ lạnh toát. Nếu là do bảo mẫu bắt cóc thì ít nhất còn manh mối để truy tìm, nếu bị người khác bế đi trong siêu thị thì phá án sẽ rất khó. Nghĩ đến con gái bị bắt cóc bán đi nơi khác, lưu lạc đầu đường xó chợ ăn xin, nước mắt An Kỳ lập tức tuôn rơi.

Con gái chính là mạng sống của cô, không có con gái cô cũng chẳng sống nổi nữa. An Kỳ cảm thấy trời đất quay cuồng, hai chân nhũn ra, cổ họng ngọt lịm, đúng lúc sắp đổ gục thì chợt nghe loa phát thanh siêu thị: "Có vị khách nào làm lạc mất một bé gái khoảng năm tuổi, xin mời đến quầy dịch vụ nhận lại."

An Kỳ giật bắn người, cắm đầu chạy như bay về phía quầy dịch vụ, hớt hải tới nơi, nhân viên chỉ tay về phía quán trà nhỏ bên cạnh, An Kỳ liền nhìn thấy bảo bối của mình đang nằm gọn trong lòng một người đàn ông lạ mặt ngủ rất ngon, trên người còn đắp áo khoác của người ta.

Trái tim đang đập dữ dội cuối cùng cũng bình ổn lại một chút, An Kỳ bước tới nói: "Tiên sinh, đây là con gái tôi, xin hãy trả lại cho tôi."

Người đàn ông đặt ngón trỏ lên môi "suỵt" một tiếng: "Tôi tin cô là mẹ đứa trẻ, nhưng để cẩn thận, chúng ta chờ con bé tỉnh dậy xác nhận lại được không?"

Nghe vậy, An Kỳ không những không khó chịu mà còn yên tâm hơn. Không nghi ngờ gì nữa, đối phương đúng là một quý ông thực thụ, lúc này cô mới thực sự quan sát kỹ người đàn ông này, dáng người trung bình, nụ cười đầy thiện cảm, bộ trang phục vừa vặn thoải mái nhìn qua là biết hàng hiệu quốc tế, chỉ riêng đôi giày da thủ công Ý dưới chân đã có giá trị không nhỏ.

Một lát sau, Mimi cuối cùng cũng tỉnh giấc, ngáp một cái dài đáng yêu hết nấc, mở mắt nhìn xung quanh, gọi mẹ bằng giọng sữa.

Người đàn ông mỉm cười, giao đứa bé cho An Kỳ, nói: "Bây giờ chính thức chuyển giao tiểu công chúa cho cô."

Mimi bỗng nhiên làm nũng, còn muốn chú bế, người đàn ông cười bảo: "Chú không dám nhận đâu, vài phút này suýt nữa khiến chú phá sản rồi."

An Kỳ lúc này mới để ý trên bàn bày một đống bánh ngọt và đồ uống, không cần hỏi cũng biết là do bảo bối nhà mình gọi, cô vội vàng lấy ví: "Bao nhiêu tiền, tôi gửi anh?"

"Đùa thôi mà, thôi được rồi, tôi phải đi đây, tạm biệt tiểu công chúa." Nụ cười trưởng thành và ôn hòa của người đàn ông khiến An Kỳ có cảm giác như gió xuân thổi qua, bàn tay cầm ví cứng đờ lại, An Kỳ vốn tự cho mình là người sành điệu lại cảm thấy bản thân thật dung tục.

Người đàn ông cầm áo khoác rời đi, An Kỳ chợt nhớ ra chưa hỏi tên đối phương, hối hận vô cùng, Mimi lại đang làm nũng đòi chú, mãi đến khi lên xe vẫn không dỗ được. An Kỳ hiểu ra, điều con gái thực sự cần là tình cha.

Kim Húc Đông tuy nhiều tiền nhưng không thể cho Mimi đủ tình cha, lần nào cũng đến vội vã, đi cũng vội vàng. An Kỳ biết mình chỉ là thân phận nhân tình, không có tư cách đòi hỏi quá nhiều, nhưng từ sâu thẳm trong lòng cô cũng muốn có một gia đình trọn vẹn, một gia đình bình thường, dù chỉ giống như những người làm công sở đang bôn ba vì áp lực trả góp nhà ở cũng được, chỉ là tất cả những điều đó không thể quay lại được nữa.

Trở về nhà, An Kỳ vẫn tâm trí không yên, nụ cười của người đàn ông lạ mặt cứ quanh quẩn trong tâm trí không sao xua đi được. Anh ấy sẽ là người như thế nào nhỉ? Học giả du học về, giám đốc tài chính, bác sĩ, luật sư? An Kỳ vạch ra vô số kịch bản tái ngộ với người đàn ông đó, ngay cả lời nói cũng nghĩ xong cả rồi, nhưng biển người mênh mông, xác suất gặp lại nhau là cực kỳ thấp.

Ngày hôm sau, An Kỳ lại đưa Mimi tới Carrefour Cổ Bắc một chuyến, thực ra cô biết đây là vô ích, nhưng người phụ nữ cô đơn luôn cần một chút ảo tưởng để gây tê bản thân. Sau khi dạo một vòng tốn công vô ích, cô lái xe trở về, sau khi vào khu chung cư đang lái xe chậm rãi, chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc không xa, chẳng phải chính là vị tiên sinh hôm qua sao.

Tim An Kỳ đập thình thịch, cô nén sự kích động trong lòng đỗ xe bên đường, hạ cửa kính chiếc xe mui trần Mercedes SL300 xuống, vẫy tay: "Tiên sinh!"

Người đàn ông quay đầu nhìn lại, thấy ngay khuôn mặt nhỏ nhắn của Mimi, lập tức đi tới nói: "Trùng hợp thật, lại gặp nhau rồi."

An Kỳ mở cửa xuống xe, những lời thoại đã chuẩn bị sẵn từ hôm qua bỗng chốc quên sạch, chỉ có thể nói một cách khô khan: "Haha, đúng vậy."

"Cô sống ở đây à?" Người đàn ông hỏi.

"Vâng, tôi sống ở khu ba, còn anh?" An Kỳ chợt thấy lời mình nói thật ngốc nghếch.

"Tôi đang chuẩn bị chuyển tới, cũng ở khu ba." Người đàn ông đáp.

Cư dân khu ba đa phần là nhân viên ngoại giao hoặc doanh nhân nước ngoài, thân phận người đàn ông này có thể thấy rõ. An Kỳ thầm vui mừng: "Tốt quá, sau này chúng ta là hàng xóm rồi, anh ở tòa nào thế?"

Người đàn ông chỉ về phía xa nói: "Chính là phía bên kia, xem trí nhớ của tôi này, biển số nhà mình mà chẳng nhớ, thực ra chuyển tới chính thức còn vài ngày nữa, cô có lẽ khó mà hiểu được, đồ đạc của tôi nhiều quá, kéo từ Anh về nguyên một container sách."

"Vậy ra anh là một học giả?" An Kỳ ngạc nhiên nói.

Người đàn ông cười cười: "Cũng coi là vậy, từng giảng vài tiết ở Oxford, về lịch sử văn học cổ điển Trung Quốc."

An Kỳ còn muốn nói thêm gì đó thì điện thoại người đàn ông vang lên, anh nói xin lỗi rồi nghe điện thoại, An Kỳ nghe ra, đó là giọng Oxford chính gốc.

"Xin lỗi, có chút việc cần xử lý." Người đàn ông cúp điện thoại nói với An Kỳ.

"Không sao, đúng rồi, vẫn chưa được hỏi quý danh của anh?" An Kỳ chủ động đưa bàn tay nhỏ nhắn mềm mại ra.

Người đàn ông nắm lấy bàn tay mảnh dẻ như không xương của An Kỳ lắc nhẹ: "Họ Lưu, Lưu Tử Quang."

"Tôi tên An Kỳ, tên tiếng Anh cũng là An Kỳ, đây là số điện thoại của tôi, không biết có mạo muội mời vợ anh ngày mai tới nhà tôi làm khách được không? Cà phê tôi nấu rất ngon." An Kỳ tha thiết nói.

"Nhất định sẽ làm phiền." Lưu Tử Quang nhận lấy danh thiếp của An Kỳ, nắn nắn đôi má nhỏ của Mimi, rồi bước nhanh rời đi. An Kỳ dõi theo anh lên một chiếc xe Jaguar, lúc này mới mãn nguyện rời đi.

Trên xe Jaguar, Thượng Quan Cẩn hơi châm biếm nói: "Hai người mới quen chưa đầy mười phút, tôi thấy cô ta đã định tìm cha dượng cho con gái rồi đấy."

Lưu Tử Quang cười khiêm tốn: "Vẫn là kế sách của tổ trưởng Thượng Quan cao minh, lấy đứa trẻ làm điểm đột phá, chưa bao giờ thất bại."

Thượng Quan Cẩn nói: "Đâu có, vẫn là nhờ mị lực của anh thôi, cấp bậc sát thủ các quý cô đấy."

Hai người vừa đấu khẩu vừa lái xe rời đi.

---❊ ❖ ❊---

Ngày hôm sau, An Kỳ dậy từ rất sớm, tắm rửa gội đầu, nhìn tủ quần áo toàn hàng hiệu mà than thở mình quá ít quần áo, vậy mà không có bộ nào phù hợp với dịp hôm nay. Chọn lựa suốt hai tiếng rưỡi mới ưng ý một bộ bằng lụa tơ tằm tôn lên làn da trắng mịn như mỡ đông, lại bắt đầu tốn thời gian làm tóc, loay hoay mất hai tiếng phủ định tất cả ý tưởng, cuối cùng để xõa dài, càng làm tôn lên vẻVũ mị của người phụ nữ.

Mimi cũng chẳng rảnh rỗi, bị mẹ hành hạ thử hơn mười bộ quần áo. Cô bé mở to đôi mắt hỏi: "Mẹ ơi, là ba sắp về rồi phải không?"

An Kỳ nói: "Là chú đã bế con hôm kia sắp tới nhà mình làm khách, Mimi phải ngoan nhé."

Mimi lập tức hào hứng hẳn lên.

Đến trưa, điện thoại vẫn chưa gọi tới, An Kỳ lại bắt đầu hối hận, đáng lẽ phải xin số điện thoại của Lưu Tử Quang, chờ người ta chủ động tới nhà thì hy vọng mong manh quá. Người ta là học giả lớn, giáo sư lớn, lại nho nhã nhiều tiền, sao có thể để ý một hàng xóm bình thường chứ? Bản thân mình tuy biết cách giữ gìn nhan sắc nhưng chung quy cũng là hoa đã có chủ, lại còn thân phận nhân tình, nghĩ tới đây, An Kỳ không khỏi tự thương hại chính mình. Sớm biết thế này thì đã chẳng tự làm khổ mình, đàn ông tốt trên đời này nhiều như vậy, chết dí trên một cái cây Kim Húc Đông thật là không đáng.

Mimi ngước mặt hỏi: "Mẹ ơi, sao chú vẫn chưa tới, con đói rồi."

An Kỳ gắt gỏng: "Đói thì ăn bánh ngọt đi."

Đột nhiên chiếc iPhone 4 đặt trên ghế sofa vang lên, An Kỳ lao tới chộp lấy điện thoại, cố gắng dùng giọng bình tĩnh nói: "Alo, ai đấy ạ?"

"Cô An, chào cô, tôi là Lưu Tử Quang, tôi và vợ muốn chiều nay bốn giờ tới thăm nhà cô, không biết có tiện không?"

"Tiện, tiện lắm, hoan nghênh anh chị, được rồi, cứ thế nhé, tạm biệt." Đặt điện thoại xuống, An Kỳ vui sướng nhảy múa, nhưng nghĩ đến việc vị Lưu tiên sinh này còn dẫn theo vợ, trong lòng lại cảm thấy không thoải mái. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, người đàn ông ưu tú thế này sao có thể chưa kết hôn, hơn nữa bản thân mình chỉ là nhân tình, sao có thể đòi hỏi người ta.

Đột nhiên An Kỳ thấy mặt nóng bừng, mình đang nghĩ cái gì thế này? Chẳng lẽ trong tiềm thức mình đã muốn phản bội Kim Húc Đông rồi sao?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:744
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.