“Nào trồi lên từ giường bùn lầy lội,
Hỡi chú Thú Mỏ Vịt thương yêu!
Hãy vươn cái móng vuốt ấm áp ra chào
Người khách lạ đang khao khát nghe điều “Tự chính cái khuôn miệng nhỏ nhắn kia
Bật mí về nguồn gốc vốn mịt mờ bí ẩn:
Khớp xương đi lạc chỗ thịt đáng ra phải nằm,
Còn thịt lại thế chỗ cho xương sống; “Vây cá mọc ra ở nơi đáng lý là chân,
Chiếc đuôi dẹp lép như cái bơi bèo của hải ly,
Mõm thú lại có răng sắc lởm chởm
Thay vì mang mang cá như thường khi. “Đến đây nào Chuột Túi ngoan ngoãn chân thành,
Dù đôi chân trước có hơi bị rụt ngắn lại,
Thân hình vuốt nhọn tựa cái xô đập bơ,
Lại thêm chiếc túi trước bụng thiệt là thỉnh thoảng! “Và hãy kể cho ta nghe sao ngươi còn lưu lạc nơi đây,
Hỡi tàn tích còn sót lại của một thời xa vắng,
Khi bao bè bạn đã hóa thạch ngủ sâu,
Bất tử muôn đời trong lòng vôi trắng!”
Có lẽ chẳng có nhà thơ nào lại cố tình đi đạo văn; nhưng hình như ta hoàn toàn có cơ sở để nghi ngờ rằng chẳng có nhà thơ nào lại chưa từng vô tình đạo văn của ai đó tại một thời điểm nào đó. Những vần thơ trên quả thực rất đẹp, và ở một khía cạnh nào đó, cũng khá là cảm động; thế nhưng ở chúng cứ có một cái gì đó phảng phất, gợi cho ta nhớ ngay đến "Họa mi của xứ Michigan" (Sweet Singer of Michigan). Khó mà ngờ vực được việc vị tác giả nọ từng đọc các tác phẩm của nữ sĩ ấy và bị ấn tượng mạnh mẽ đến thế nào. Dù chẳng thấy ông ta mượn từ hay mượn cụm từ nào, nhưng cái văn phong, cái nhịp điệu, sự điêu luyện và nét du dương của "Họa mi xứ Michigan" thì tràn ngập khắp nơi. Hãy thử so sánh bài "Thần chú" này với bài "Frank Dutton" — đặc biệt là khổ thứ nhất và khổ thứ mười bảy — tôi tin rằng độc giả sẽ bị thuyết phục ngay rằng người viết bài này hẳn đã từng đọc qua bài kia:
I.
“Frank Dutton là một cậu chàng khôi ngô
Chẳng ai có thể chê được điểm nào,
Cậu bị đuối nước ở hồ Pine Island
Từ nay trần thế mất đi một người rồi sao.
Tuổi cậu vừa tròn mười lăm,
Lại là một đứa trẻ mồ côi mẹ,
Cậu sống cùng bà nội từ lâu
Khi gặp nạn đuối nước, tội nghiệp thay cậu bé."
XVII.
“Cậu bị đuối nước chiều thứ Ba,
Đến Chủ nhật mới tìm thấy xác,
Tin tức về cậu bé đáng thương ấy
Vang xa hàng dặm ai cũng bàng hoàng.
Cơ thể cậu được đặt bên người mẹ,
Dưới lòng đất lạnh lẽo cô đơn,
Bạn bè sẽ nhỏ giọt lệ thương xót
Khi đứng nhìn nấm mồ nhỏ nhoi ấy."
Tập thơ Sentimental Song Book.
Tác giả: Bà Julia Moore, trang 36.