Tay Sát Thủ Mù

Lượt đọc: 179 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TAY SÁT THÙ MÙ: KIM TUYẾN ĐỎ

❊ ❊ ❊

Đáng yêu quá, cô nói. Bồn tắm thật rất đáng yêu. Chưa bao giờ em hình dung anh với khăn tắm hồng cả. So với mọi khi thì sang quá đấy.

Cám dỗ ẩn nấp khắp nơi, anh nói. Cái nồi thịt[1] réo mời. Anh thì nghĩ đây là một cô bớp tay mơ, em nghĩ sao?

Anh vừa quấn cô trong một tấm khăn tắm hồng, bế cô tới giường còn ướt và trơn truồi truội. Bây giờ cả hai đã chui dưới tấm ga lụa nổi vân màu anh đào, tấm trải giả xa tanh, uống rượu scotch cô mang đến. Rượu vừa ngon, có mùi khói và ấm, trôi tuột xuống họng như kẹo bơ lỏng. Cô duỗi người khoan khoái, chỉ thoáng băn khoăn ai sẽ giặt ga.

Cô không bao giờ gạt được hẳn cảm giác đang xâm phạm những căn phòng ấy - cảm giác mình đang vi phạm ranh giới riêng tư của cái người không tên sống trong đó ngày thường. Cô muốn lục khắp các tủ, các ngăn kéo - không định lấy gì, chỉ nhìn thôi; xem những người khác sống thế nào. Những người có thật; những người thực hơn cô. Cô cũng muốn làm thế với anh, chỉ có điều anh không có tủ cũng chẳng có ngăn kéo, hoặc không có cái nào là của anh. Không có gì mà tìm, không có gì có thể tiết lộ về anh. Chỉ có cái va li xanh đã sờn sùa cả, lúc nào cũng khóa. Thường nó nằm dưới gầm giường.

Túi quần túi áo anh không nói lên gì hết; cô đã ngó qua một vài lần. (Đấy không phải là do thám, chẳng qua cô muốn biết có gì ở đâu ra sao.) Khăn tay, màu xanh, viền trắng; tiền lẻ; đầu lọc thuốc lá, hai cái, gói trong mẩu giấy sáp - chắc anh đang để dành. Một con dao gập, đã cũ. Có lần hai cái cúc, đứt từ sơ mi nào đó, cô đoán thế. Cô không ngỏ ý khâu lại cho anh vì anh sẽ biết cô đang lục lọi. Cô muốn anh nghĩ mình đáng tin.

Bằng lái, không phải tên anh. Giấy khai sinh, cũng thế. Tên khác nhau. Cô muốn cào anh bằng một chiếc lược bí răng thật khít. Xới tung anh lên. Dốc ngược anh xuống. Đổ hết anh ra.

Anh hát khe khẽ, giọng nhừa nhựa, như vẫn thường nghe nỉ non trên đài:

Khói thuốc ngập phòng, vầng trăng quỷ ám, và em

Anh lén nụ hôn, em hứa cùng anh mãi mãi gần bên

Anh đưa bàn tay luồn bên dưới áo

Em cắn tai anh, chúng mình láo nháo

Nay trời đã sáng… và em đã vắng

Còn anh ôm sầu.

Cô cười ầm. Anh lấy ở đâu ra thế?

Đấy là bài ca bớp của anh. Hợp với bối cảnh.

Cô ấy không hẳn là bớp. Tay mơ cũng không. Em không nghĩ cô ấy nhận tiền. Nhiều khả năng cô ấy được đền đáp theo cách khác.

Vô số sô cô la. Em có nhận không?

Vài xe tải thì em nhận. Em cũng cao giá vừa vừa đấy. Ga giường là lụa thật đấy, em thích màu này - hơi lố, nhưng khá ưa mắt. Tôn nước da, như chao nến hồng. Anh chế ra thêm gì chưa?

Thêm gì?

Thêm cho chuyện của em.

Chuyện của em?

Đúng thế. Không phải là chuyện dành cho em à?

Ô phải, anh nói. Tất nhiên. Anh chẳng nghĩ đến thứ gì khác. Anh nằm thao thức đêm đêm.

Điêu. Anh đã chán chưa?

Chuyện gì khiến em vui lòng thì chẳng bao giờ anh chán nổi.

Trời ơi, phong nhã quá. Chúng mình cần khăn tắm hồng nhiều hơn. Chẳng mấy chốc nữa anh sẽ quỳ xuống hôn hài pha lê dưới chân em. Nhưng thôi tiếp đi.

Đang đến đâu rồi?

Chuông đã điểm. Họng đã cắt. Cửa đang mở.

Ồ. Được thôi.

Anh nói: Cô bé chúng ta đang kể đã nghe cửa mở. Cô lùi lại sát tường, kéo chăn kim tuyến đỏ trên chiếc Giường Một Đêm quấn chặt lấy mình. Chăn có mùi lờ lợ, như đầm lầy ven biển khi triều xuống: mùi nỗi sợ khô dính lại của những cô bé đã qua cầu trước cô. Ai đó đã vào phòng; có tiếng vật nặng bị kéo lê trên sàn. Cửa lại đóng; phòng tối đen như mực. Sao không có đèn nến?

Cô đẩy đôi bàn tay ra trước để tự vệ, và thấy tay trái mình bị nắm lấy nằm gọn trong một bàn tay khác: nắm nhè nhẹ, không ép buộc. Như một câu hỏi đặt cho cô.

Cô không nói được. Cô không thể nói, Tôi không nói được.

Tay sát thủ mù để tấm mạng giả đàn bà tuột xuống sàn. Vẫn nắm tay cô bé, nó ngồi xuống trên giường cạnh cô. Nó vẫn định tâm giết cô, nhưng cái đó để sau đã. Nó đã nghe kể về những cô bé bị cầm tù ấy, nhốt kín khỏi mắt thế gian cho đến tận ngày cuối cùng trong đời họ; nó thấy tò mò. Dù gì cô cũng gần như một món quà, dành riêng cho nó. Từ chối món quà như thế là khinh mạn thánh thần. Nó biết nó cần hành động khẩn trương, hoàn thành nhiệm vụ, cao chạy xa bay, nhưng vẫn còn khối thời gian cho việc đó. Nó ngửi thấy mùi hương người ta đã bôi lên người cô: mùi xe đẩy quan tài, chở những cô gái trẻ chưa chồng đã chết. Mật đời bỏ phí.

Nó không làm hỏng thứ gì đâu, hoặc ít ra trong số những thứ đã bỏ tiền mua: Diêm vương giả mạo hẳn đã đến và đi rồi. Lão ta có để nguyên bộ giáp phục han gỉ không? Hẳn là có. Thọc vào cô như lưỡi chìa sắt kềnh càng, xoáy trong da thịt cô, vặn cô mở toác. Nó còn nhớ quá rõ cảm giác đó. Có làm gì, nó cũng sẽ không làm thế.

Nó nâng bàn tay cô lên và chạm môi vào, không phải như một nụ hôn mà là một cử chỉ tôn kính. Hỡi nữ nhân khoan hậu và tôn quý, nó nói - câu cửa miệng kẻ ăn mày khi cần khơi gợi một ân nhân - lời đồn về dung nhan cái thế của người đã dẫn tôi tới đây, dù có mặt ở đây là đầu tôi đã mang án tử. Tôi không thể nhìn được người bằng mắt, bởi tôi mù. Người có thuận lòng để tôi nhìn bằng đôi bàn tay này không? Đấy sẽ là ân huệ cuối cùng, có thể cho cả chính người nữa.

Chặng đời làm nô và đi khách của nó không phải phí hoài: nó đã học được cách phỉnh nịnh, cách nói dối lẻo mồm, cách mua lòng sủng ái. Nó đặt ngón tay lên cằm cô, chờ đến khi cô do dự, rồi gật đầu. Nó có thể nghe được ý nghĩ cô: Ngày mai mình sẽ chết. Nó tự hỏi cô có đoán được lý do thực sự nó ở đây hay không.

Một số điều đẹp nhất lại được thực hiện bởi những kẻ không còn nơi bấu víu, những kẻ đã cạn thời gian, những kẻ thực sự hiểu nghĩa của từ tuyệt lộ. Chúng đã gạt bỏ tính toán về rủi ro và lợi lộc, chúng không nghĩ gì về tương lai, trước mũi giáo chúng bị cưỡng bức vào thì hiện tại. Khi bị quăng khỏi mép vực, người ta lộn nhào hoặc cất cánh bay; người ta chộp lấy mọi niềm hy vọng, dù khó tin đến mức nào, dù - nếu cho phép dùng cái chữ đã cùn mòn ấy - màu nhiệm đến mức nào. Qua chữ đó ý chúng ta là: Một phần nghìn hy vọng.

Và ấy là như thế, đêm nay

Tay sát thủ mù bắt đầu, thật chậm, chạm vào cô bé, chỉ bằng một tay - bàn tay phải, bàn tay xảo diệu, bàn tay cầm dao. Nó đưa tay trên khuôn mặt cô, xuống cổ; rồi đến tay trái, bàn tay hiểm độc, dùng cả hai tay, thật dịu dàng, như đang mở một ổ khóa hết sức mong manh, một ổ khóa bằng lụa. Như làn nước đang ve vuốt. Cô run lên, nhưng không phải vì sợ như trước. Sau một lúc cô buông rơi tấm kim tuyến quanh mình, nắm lấy bàn tay và dẫn đường cho nó.

Xúc giác đến trước thị giác, đến trước ngôn từ. Đó là ngôn ngữ đầu tiên và cũng là cuối cùng, nó luôn nói lên sự thật.

Đấy là câu chuyện về tình yêu đến với cô gái không thể nói và người trai không thể nhìn.

Anh làm em ngạc nhiên đấy, cô nói.

Thế à? anh nói. Vì sao? Dù anh cũng thích làm em ngạc nhiên. Anh châm một điếu thuốc, mời cô một điếu; cô lắc đầu từ chối. Anh hút quá nhiều. Là tại căng thẳng, dù tay anh không run.

Vì anh nói đến tình yêu, cô nói. Anh đã cười nhạo khái niệm đó quá nhiều rồi - phi thực tế, mê tín kiểu tư sản, thối tận gốc lõi. Ủy mị đến tởm, hoa mỹ lối Victoria dọn đường cho nhục dục thực thà. Anh mềm yếu đi rồi à?

Đừng có trách anh, hãy trách lịch sử, anh nói và mỉm cười. Những vụ kiểu đó có xảy ra. Tình yêu đã được chép trong sách, hoặc ít nhất là cái chữ đó. Dù sao thì anh đã nói là nó đang nói dối.

Anh đừng hòng gỡ gạc cách đó. Nói dối là lúc đầu thôi. Sau anh đã đổi rồi.

Thì đồng ý. Nhưng cũng có thể nhìn nhận nó theo cách khác, bớt sướt mướt hơn.

Nhìn nhận cái gì?

Cái thương vụ yêu đương này.

Nó trở thành thương vụ từ lúc nào vậy? cô tức giận nói.

Anh mỉm cười. Khái niệm đó khiến em bực à? Có mùi tiền nong quá à? Lương tâm của chính em không chịu nổi, ý em là vậy phải không? Nhưng lúc nào chuyện đó chẳng có đổi chác, em đồng ý không?

Không, cô nói. Không có. Không phải lúc nào cũng vậy.

Em cũng có thể nói nó chộp lấy cái gì đến trong tay. Tại sao không? Nó không được dạy phải ngại ngần, đời nó chỉ có giết hoặc bị giết từ thuở lọt lòng. Hoặc em có thể nói cả hai đều quá nhỏ và thiếu hiểu biết. Người trẻ thường xuyên nhầm tưởng dục vọng là tình yêu, chúng bị tiêm nhiễm thói lý tưởng hóa đủ chủng loại. Và anh đâu đã nói là sau đó nó không giết cô bé. Như anh đã chỉ ra, nó đặt vị kỷ lên trên hết.

Tức là anh rụt vòi, cô nói. Anh đang tính bài chuồn, anh nhát như cáy. Anh không dám làm tới cùng. Anh nhữ tình yêu như gái tân nhứ dái.

Anh bật cười, tiếng cười chột dạ. Có phải là vì cái từ thô tục, có phải anh giật mình, có phải cô rốt cuộc đã làm anh giật mình? Ăn nói cẩn thận tí, tiểu thư.

Tại sao em phải thế? Anh có thế đâu?

Không nên theo gương xấu. Thôi hãy nói rằng chúng có thể nuông chiều bản thân - nuông chiều xúc cảm của mình, nếu em thích gọi thế. Chúng có thể lăn lộn trong xúc cảm - sống vì hiện tại, phụt thơ ca ra cả hai đầu, đốt cháy nến, dốc cạn chén, hú mặt trăng. Thời gian đang cạn dần. Chúng không có gì để mất.

Nó có. Hoặc chắc chắn nó tưởng là mình có!

Được thôi. Cô bé không có gì để mất. Anh thổi ra một luồng khói.

Không phải như em, cô nói, chắc anh định nói thế.

Không phải như em, em yêu ạ, anh nói. Như anh. Anh mới là kẻ không có gì để mất.

Cô nói, Nhưng anh có em. Em đâu phải không là gì.

[1] Xuất phát từ lời dân Do Thái trách cứ Moses: “Con cái Israel nói với các ông: ‘Phải chi chúng tôi chết bởi tay Đức Chúa trên đất Ai Cập, khi còn ngồi bên nồi thịt và ăn bánh thỏa thuê. Nhưng không, các ông lại đưa chúng tôi ra khỏi đó mà vào sa mạc này, để bắt chúng tôi phải chết đói cả lũ ở đây!’” (Cựu ước, Xuất hành, 16:3); sau thành ẩn dụ chỉ cám dỗ xác thịt.

Người dịch: An Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Margaret Atwood

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.