Tay Sát Thủ Mù

Lượt đọc: 179 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TAY SÁT THỦ MÙ: CÁC ĐÀO NỮ TRÊN HÀNH TINH AA-A

❊ ❊ ❊

Tối đến có khiêu vũ, lả lướt và lấp lánh trên sàn trơn bóng. Nỗi hớn hở theo chỉ đạo: cô không tài nào tránh được. Khắp mọi nơi nổ ra tiếng lách tách đèn flash: chẳng thể biết người ta đang ngắm vào đâu, chẳng thể biết lúc nào sẽ thấy trên báo, ảnh mình, đầu ngật ra sau, khoe đủ bộ răng.

Sáng ra chân cô đau nhức.

Chiều về cô náu mình vào ký ức, duỗi mình trên ghế võng, mặt giấu sau kính râm. Cô lắc đầu với bể bơi, với ném vòng, với cầu lông, với những trò chơi vô tận, vô nghĩa. Trò giải trí thì chỉ để giải tỏa tâm trí, mà cô có lối giải trí riêng.

Lũ chó đi hết vòng này đến vòng khác quanh boong tàu, kéo căng sợi dây. Đầu kia dây là những thợ dắt chó thiện nghệ. Cô vờ đọc sách.

Có người viết thư, chui vào thư viện viết. Với cô thì chẳng ích gì. Có gửi thư thì anh cũng đổi chỗ liên tục nên chưa chắc có bao giờ nhận được. Mà có khi là người khác.

Những ngày biển lặng, sóng làm đúng nhiệm vụ được thuê: Ru ngủ. Khí biển, người ta nói, tốt cho sức khỏe lắm đấy. Chỉ cần hít thật sâu. Chỉ cần thả mình. Chỉ cần buông xả.

Anh kể cho em toàn chuyện buồn như thế làm gì? cô từng nói, nhiều tháng trước. Lúc đó cả hai đang nằm quấn trong áo cô, mặt lông lật lên, như anh đòi. Khí lạnh thổi qua kẽ nứt cửa sổ, tàu điện leng keng đi qua. Chờ một phút, cô nói, có cái khuy ấn vào lưng em.

Anh chỉ biết những chuyện loại đó thôi. Chuyện buồn. Mà suy cho cùng thì chuyện nào đẩy đến cái kết theo logic chẳng buồn, vì lúc hạ màn ai cũng chết. Chui ra, quặp, chết. Không trừ một ai, may ra chỉ trừ công đoạn quặp. Có nhiều cậu còn chưa đến được khâu đó, tội nghiệp.

Nhưng vẫn có thể có các đoạn vui ở giữa, cô nói. Giữa chui ra và chết - không phải ư? Mặc dù em nghĩ với những người tin có Thiên đàng thì đấy cũng có thể coi là chuyện vui - ý em là phần chết ấy. Hàng hàng thiên thần đứng hát tiễn đưa đến nơi yên nghỉ và đủ thứ khác.

Rõ quá. Xong đời lên giời tha hồ chơi bời. Xin chừa tôi ra.

Nói thế nào thì cũng có thể có những đoạn vui chứ, cô nói. Ít nhất cũng nhiều hơn anh chịu cho vào. Anh đâu có cho vào nhiều chuyện vui lắm.

Ý em là đoạn chúng ta lấy nhau rồi tới sống trong căn nhà nhỏ xinh xắn với hai đứa con? Đoạn đó hả?

Anh ác vừa thôi.

Được thôi, anh nói. Em muốn chuyện vui. Anh thấy là em sẽ không chịu yên chừng nào chưa đòi được chuyện vui. Thì chuyện vui vậy.

Đã đến năm thứ chín mươi chín của cuộc chiến sau này sẽ có tên Chiến sự Trăm năm, hay còn gọi là Chiến sự Xenor. Trên hành tinh Xenor, ở một chiều không gian khác, có một giống người thông minh siêu đẳng nhưng cũng bạo tàn siêu đẳng, gọi là Người Thằn Lằn, nhưng tất nhiên đấy không phải là tên họ tự xưng, về hình dáng họ cao trên hai mét, da xám, người đầy vẩy. Mắt là hai khe hẹp, như mắt mèo hoặc rắn. Lớp da phủ thân dày đến nỗi nói chung họ không cần quần áo, trừ quần chẽn làm bằng carchineal, một thứ kim loại đỏ co giãn không có trên Trái đất. Quần này bảo vệ các bộ phận sống còn của họ, cũng đầy vẩy, và chắc phải nói thêm là cực kỳ khổng lồ, nhưng dù sao thì cũng yếu đuối.

Cảm ơn trời là vẫn còn có chỗ yếu đuối, cô cười to.

Anh biết ngay em sẽ thích mà. Được rồi, kế hoạch của họ là bắt về một lượng lớn đàn bà Trái đất rồi đẻ ra một giống người siêu đẳng, Người lai Thằn Lằn Xenor, giống này sẽ dễ thích nghi với các hành tinh có người ở khác trong vũ trụ hơn họ - có thể tự điều chỉnh trong khí quyển lạ, tiêu hóa các loại thức ăn khác nhau, kháng lại các bệnh mới gặp, chẳng hạn thế - nhưng cũng đồng thời có sức mạnh và trí thông minh vũ trụ của người Xenor. Giống người siêu đẳng này sẽ tán phát để chinh phục không gian, dùng dân cư các hành tinh gặp trên đường làm thực phẩm, bởi Người Thằn Lằn cần mở mang bờ cõi và cũng cần thêm nguồn đạm.

Phi thuyền của Người Thằn Lằn hành tinh Xenor đã tấn công Trái đất lần đầu năm 1967, gieo rắc tàn phá trên nhiều thành phố lớn, hàng triệu người đã tiêu vong. Trong cảnh hoảng loạn lan tràn, Người Thằn Lằn đã chiếm đóng nhiều phần đại lục Âu Á và đại lục Nam Mỹ thành khu kiều dân nô lệ, phụ nữ trẻ đem dùng vào các thí nghiệm sinh sản kinh tởm còn đàn ông đem giết rồi chôn trong những hố khổng lồ, sau khi chén hết những bộ phận khoái khẩu. Chúng ưa nhất là não và tim, thứ đến là thận, sau khi nướng sơ.

Nhưng đường tiếp liệu của Người Thằn Lằn đã bị cắt đứt dưới hỏa lực pháo từ nhiều trạm phòng không mật trên Trái đất, các nguyên liệu cốt yếu làm ra tia zorch chết người của chúng đã cạn, và Trái đất cũng đã vùng lên chống trả - không chỉ bằng những lực lượng có sẵn, mà còn phun khí chế từ nọc độc loài cóc hortz hiếm ở Iridis ngày xưa người Nacrod hành tinh Ulinth dùng tẩm đầu mũi tên, giới khoa học Trái đất đã phát hiện ra người Xenor đặc biệt mẫn cảm với chất độc đó. Như vậy là lợi thế đã cân bằng.

Thêm nữa thứ quần chẽn carchineal rất dễ bắt cháy, nếu bị bắn trúng bằng hỏa tiễn đốt đủ nóng. Đội bắn tỉa Trái đất có tay súng bách phát bách trúng, có đạn lân tinh tầm xa, là các anh hùng được tung hô nhất, mặc dù đòn thù đáp lại họ rất nặng nề, gồm cả những hình thức tra tấn điện chưa từng thấy gây đau đớn róc xương tủy. Người Thằn Lằn không nương nhẹ chuyện phần kín bị nướng cháy, điều này âu cũng dễ hiểu.

Đến lúc này, năm 2066, bọn Người Thằn Lằn đã bị đánh đuổi dạt sang một chiều không gian khác nữa, còn phi công Trái đất vẫn lái những chiến đấu cơ hủy diệt nhỏ gọn hai người truy kích. Mục tiêu tối hậu của họ là quét sạch nòi giống Xenor, có lẽ chỉ chừa hai ba chục đem về trưng bày trong những vườn thú cực kiên cố, cửa sổ lắp kính không vỡ. Nhưng người Xenor cũng không định xuôi tay mà không quyết tử. Chúng vẫn còn một phi thuyền đang hoạt động, và vài mánh khóe giấu trong túi.

Họ có túi à? Em tưởng họ chỉ mặc độc quần đùi.

Lạy sứ đồ Judas, đừng có chẻ sợi tóc làm tư. Em hiểu anh nói gì mà.

Will và Boyd là hai chiến hữu lâu năm - thương tích đầy mình, dạn dày chiến trận, họ đã lái chiến đấu cơ ba năm có lẻ. Trong nghiệp cầm lái đấy đã là rất kỳ cựu, vì nghề này lắm thương vong. Theo đánh giá của cấp chỉ huy thì ở họ lòng gan dạ ưu việt hơn nhiều óc phán đoán, mặc dù đến giờ hành động liều lĩnh vẫn chưa mang lại hậu quả gì lớn, còn bảng kinh nghiệm can trường thì vẫn dài thêm.

Nhưng ở thời điểm câu chuyện này bắt đầu, một chiến cơ bắn zorch phía Xenor đã sáp gần họ, và lúc này họ đã bị bắn đến bầm dập què quặt. Những tia zorch đã xuyên thủng thùng nhiên liệu, bắn câm đường dây liên lạc với cầu chỉ huy dưới Trái đất, nung chảy bộ lái tàu, cùng lúc tặng Boyd vết thương rất ác trên da đầu, còn Will đang chảy máu trong bộ cánh phi hành từ đâu đó khoảng giữa mình.

Xem ra là tới số rồi đấy, Boyd nói. Hai ta được xăm trổ đầy cả người rồi đây. Em bé này sắp nổ bùm đến nơi rồi. Tao nghĩ giá mình đủ thời gian thổi thêm vài trăm nắm vảy ghẻ này tới cõi cực lạc nữa là chẳng còn gì phải tiếc.

Nhứt trí. Thôi thì chúc mày trúng số đỏ, chiến hữu ạ. Mà xem ra mày cũng trúng kha khá rồi còn gì - bùn đỏ đầy mặt kìa. Ngón chân mày đang chảy nước đó. Ha, ha.

Ha, ha, Boyd đáp lại và nhăn mặt vì đau. Đùa hay lắm. Mày lúc nào cũng đùa ngu chết đi được.

Trước khi Will kịp đáp trả, chiến đấu cơ đã mất kiểm soát và lao vào một vòng xoáy ốc chóng mặt. Họ vừa rơi vào trọng trường, nhưng của hành tinh nào đây? Họ không hề biết mình đang ở đâu. Trọng lực nhân tạo trong tàu đã tắt ngúm, và hai người bất tỉnh nhân sự.

Khi tỉnh lại, cả hai không tin vào mắt mình. Họ không còn ở trong chiến đấu cơ nữa, cũng không mặc bộ đồ du hành kim loại bó sát. Thay vào đó họ mặc áo thụng rộng xanh lá bằng thứ vải hình như tỏa sáng, ngả mình trên xô pha vàng mềm mại dưới vòm dây leo xanh ngát. Mọi vết thương đã lành, cả ngón giữa tay trái Will bị bắn rụng trong trận đánh từ đời nào cũng đã mọc lại. Họ thấy mình căng tràn nhựa sống và sức lực.

Căng tràn nhựa sống, cô thì thầm. Úi giời ơi.

Chứ sao, tụi này thỉnh thoảng cũng thích từ ngữ văn hoa chớ, anh nhếch miệng nói như một gã găng tơ trên phim. Phấn đấu cho được tao nhã thêm tí chút.

Phải rồi.

Kể tiếp. Tao không hiểu, Boyd nói. Mày có nghĩ mình ngoẻo rồi không?

Nếu ngoẻo rồi thì tao thấy ngoẻo vậy cũng ok, Will nói. Chỗ này được, hơi bị được.

Còn phải nói.

Lúc đó Will bật huýt sáo khe khẽ. Bước về phía họ có hai cô nàng đào non mơn mởn chưa từng thấy trên đời. Tóc họ màu giỏ đan bằng nan liễu. Họ mặc áo dài phảng phất màu lam đổ tía, xếp ly li ti đổ xuống chạm đất sột soạt theo bước chân. Nhìn vậy Will không thể không nhớ đến những lớp giấy bao mặc cho từng quả trong các hàng rau quả Thượng Phẩm kiêu điệu. Chân tay họ để trần; đầu mỗi người đội một thứ mạng lạ lùng bằng lưới đỏ mắt rất sít. Da họ hồng óng và căng mọng. Bước chân họ bập bềnh, cứ như vừa nhúng trong xi rô.

Xin chào đón các anh, những người Trái đất, một cô nói.

Các anh, xin đón chào, cô kia nói. Chúng tôi đã chờ đợi các anh từ lâu. Chúng tôi đã theo dõi chặng đường của các anh trên máy thu hình tê lê liên hành tinh.

Đây là đâu? Will hỏi.

Đây là hành tinh Aa-A, cô đầu nói. Âm đó giống như một tiếng thở dài thỏa mãn, giữa chừng ngắt quãng như tiếng thoát từ miệng trẻ sơ sinh trở mình khi ngủ. Đồng thời nghe cũng như tiếng thở hắt của người hấp hối.

Làm sao chúng tôi lại ở đây? Will hỏi. Boyd thì đang cấm khẩu hoàn toàn. Mắt anh đang uống lấy những đường cong chín mọng phơi ra trước mặt mình. Giá được ghé răng cắn một phát, anh nghĩ.

Các anh từ trên trời rơi xuống, cả phi thuyền, cô đầu nói. Tin buồn là nó hỏng hẳn rồi. Các anh sẽ phải ở lại đây với chúng tôi.

Có vẻ cũng không buồn lắm, Will nói.

Các anh sẽ được chăm sóc cẩn thận. Các anh xứng đáng được như thế. Vì khi bảo vệ thế giới của các anh chống lại tộc Xenor, cũng là các anh bảo vệ thế giới chúng tôi.

Vì tế nhị chúng ta phải ngoảnh đi trước những sự việc tiếp theo.

Sao phải thế?

Anh sẽ giải thích ngay đây. Chỉ cần nói thêm là Boyd và Will là những đàn ông duy nhất trên hành tinh Aa-A, nên tất nhiên các cô này đều là trinh nữ. Nhưng họ lại biết đọc suy nghĩ người khác, và cả hai đều biết trước Will và Boyd sẽ thèm muốn gì. Thế nên chẳng mấy chốc những mơ mộng quái đản nhất của đôi bạn đều được thỏa mãn.

Sau đó là một bữa tiệc mật ngon lành, mà như hai người bạn được cho biết, ăn vào sẽ trường sinh bất lão cũng như bất tử; rồi là cuộc ngoạn cảnh trong những khu vườn xinh xắn, tràn đầy những loại kỳ hoa dị thảo; rồi hai người được đưa đến một phòng lớn đặt toàn tẩu, cho họ chọn bất cứ cái nào mình muốn.

Tẩu? Tẩu để hút á?

Và kèm theo là dép mềm phát cho họ ngay sau đó[1].

Hình như em vừa cắn câu thì phải.

Chứ còn gì, anh cười toét miệng.

Ở trong còn lắm điều hay. Một trong hai cô lành nghề giường chiếu, cô kia thông minh mẫn tiệp có đủ tài bàn luận văn chương nghệ thuật hay triết học, kể cả thần học nữa. Có vẻ họ biết tại mỗi thời điểm người ta cần gì, nên tráo đổi nhau tùy theo tâm trạng và ý hướng của Boyd và Will.

Cứ thế ngày tháng thuận hòa trôi. Cứ mỗi ngày tuyệt diệu qua đi, hai người lại biết thêm nhiều điều về hành tinh Aa-A. Trước hết, ở đây không ai ăn thịt, động vật ăn thịt cũng không có loài nào, mà lại có rất nhiều bướm bay và chim hót. Có cần nói thêm là vị thần chủ quản xứ này mang lốt quả bí đỏ to đùng không?

Thứ hai là không có chuyện sinh nở như ta vẫn biết. Những cô này nảy ra trên cây, cuống mọc ở đỉnh đầu, đến khi chín thì được các thế hệ trước hái xuống. Thứ ba, cũng không có chết chóc luôn. Khi đến lúc, mỗi Đào Nữ - ta hãy gọi bằng tên Boyd và Will từ đầu đã đặt cho họ - chỉ cần giải thể các phân tử trong mình, những phân tử đó lại được cây cối tổng hợp lại thành một cô gái mới tinh tươm. Vậy nên cô mới sinh, về chất liệu cũng như hình thù, cùng là một với cô thoạt kỳ thủy.

Làm sao họ biết khi nào đến lúc? Cần giải thể phân tử trong mình?

Trước hết họ sẽ thấy các nếp nhăn nhỏ xuất hiện trên làn da mịn như nhung khi họ đã nẫu. Tiếp đó sẽ có ruồi.

Có ruồi?

Ruồi giấm ăn hoa quả vò vè quanh cái mạng lưới đỏ trên đầu.

Chuyện vui của anh là thế đấy à?

Từ từ đã. Còn tiếp.

Qua một thời gian cuộc sống kiểu này, dù tuyệt vời đến mấy, cũng khiến Boyd và Will thấy nhạt. Một chuyện là đám đàn bà cứ liên tục thăm nom xem họ có thật vui vẻ không. Cứ thế khiến người ta mệt mỏi. Hai nữa, hai cô em này chẳng có gì là không chịu làm. Họ hoàn toàn không biết ngượng, hoặc không có gì phải ngượng, nói sao cũng được. Chỉ cần có lệnh họ sẽ làm những trò điếm đàng cực điểm. Gọi là “đĩ thỏa” còn là nhẹ. Hoặc có khi họ lại bẽn lẽn và e thẹn, lại co rụt, đoan trang; họ còn khóc lóc hay la thét nữa - tất cả đều theo hiệu lệnh.

Đầu tiên Will và Boyd thấy cực kỳ thú vị, nhưng sau một hồi họ bắt đầu thấy cáu.

Nếu đánh những người này, họ không chảy máu, chỉ chảy nước quả. Nếu đánh mạnh hơn, họ tan ra thành thịt quả ngọt bồn bột, rồi nháy mắt lại hóa thành một Đào Nữ khác. Họ không tỏ ra biết đau, như ta đau, và Will cùng Boyd bắt đầu nghi hoặc liệu họ có biết khoái cảm thực chăng. Chẳng lẽ những hoan lạc trước giờ đều chỉ là diễn?

Khi đem câu này hỏi họ, đám con gái mỉm cười và đánh trống lảng. Chẳng bao giờ dò nổi lòng họ thế nào.

Mày biết tao đang thèm gì ngay bây giờ không? một ngày đẹp trời Will hỏi.

Mày thèm sao chắc như tao thèm vậy, Boyd đáp.

Một tảng thịt nướng thật to, thật tái, còn đỏ tong tỏng. Một bịch khoai tây chiên thật bự. Với một vại bia thật lạnh.

Nhứt trí. Xong thì nhào vào uýnh nhau tan xác với mấy thằng vảy ghẻ Xenor.

Chuẩn không cần chỉnh.

Họ quyết định đi thám hiểm. Dù đã được cho biết Aa-A ở mọi phần đều giống hệt nhau, và có đi mãi cũng sẽ chỉ thấy cây cối và bụi rậm cùng chim bướm và đàn bà thơm tho, họ vẫn nhắm hướng Tây thẳng tiến. Sau một hồi lâu chẳng chạm trán gì hết, họ đụng phải một bức tường vô hình. Bức tường trơn tuột, như thủy tinh, nhưng lại mềm lún nếu ấn tay vào. Bỏ tay ra nó lại bật về như cũ. Bức tường cao quá tầm tay họ với, chẳng tài nào trèo qua được. Cứ như ở trong một bong bóng thủy tinh khổng lồ.

Tao nghĩ mình bị nhốt trong một cái tí bự trong suốt rồi, Boyd nói.

Họ ngồi xuống chân tường, chợt thấy ngập tràn tuyệt vọng.

Chốn này thì an nhàn đầy đủ, Will nói. Có chăn êm nệm ấm và những giấc mơ hồng, có uất kim hương cắm bàn ăn sáng ngập nắng, có em yêu rót cà phê. Có tình đủ dạng đủ hình vượt mức thằng nào có thể mơ tưởng được. Có mọi thứ thằng đàn ông nghĩ mình mong có khi chiến đấu ở chiều không gian khác ngoài kia. Có những điều các thằng khác đã bỏ mình để có. Tao nói đúng không?

Mày nói chữ nào trúng chữ ấy, Boyd đáp.

Nhưng nó tốt đẹp quá không thể là sự thực, Will nói. Đây hẳn là một cái bẫy. Thậm chí còn có thể là một thiết bị ma quỷ khống chế đầu óc do bọn Xenor nghĩ ra, để ngăn bọn mình chiến đấu. Nó là một thứ Thiên đường mà ta không thể thoát ra. Mà cái gì ta không thể thoát ra được đều là Địa ngục.

Nhưng đây không phải Địa ngục. Đây là niềm vui, có tiếng nói của một Đào Nữ vừa nở ra trên cành một cây gần đó. Từ đây chẳng còn nơi nào khác mà đi đâu. Cứ thoải mái đi. Cứ tận hưởng đi. Rồi các anh sẽ quen.

Và chuyện đến đây là hết.

Thế thôi à? cô hỏi. Anh cứ để hai người đó bị nhốt trong ấy vĩnh viễn à?

Anh làm đúng như em muốn còn gì. Em muốn có niềm vui. Nhưng anh cũng có thể để họ trong ấy hoặc cho họ ra, tùy ý em thế nào.

Vậy thả họ ra.

Ra ngoài là chết. Nhớ chưa?

À. Em hiểu. Cô trở mình nằm nghiêng, kéo vạt áo lông phủ lên mình, vòng tay ôm lấy anh. Nhưng về các Đào Nữ thì anh nhầm. Họ không phải như anh nghĩ đâu.

Nhầm sao?

Anh nhầm, thế thôi.

[1] Xỏ dép mềm và hút tẩu sau giờ ăn tối là một trong những hình ảnh đặc trưng của đời sống trưởng giả nhàn tản Anh.

Người dịch: An Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Margaret Atwood

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.