Cô cúi đầu, tì trán vào cạnh bàn. Tưởng tượng đường anh trở lại.
Trời nhá nhem, đèn nhà ga đã bật, soi mặt anh hốc hác. Bờ biển ở đâu gần đó, xanh văn vắt: anh nghe tiếng hải âu kêu. Anh đu người nhảy lên tàu giữa những cụm hơi nước phì phò, quăng cái túi du lịch lên giá; rồi anh ngồi sụp vào ghế, lấy cái xăng uých vừa mua, mở lớp giấy gói nhàu nát, xé toạc giấy ra. Anh mệt đến mức hầu như không ăn nổi.
Bên cạnh anh là một bà già đang đan thứ gì đó đo đỏ, một cái áo len. Anh biết vì bà tự nói với anh; nếu cứ để yên bà sẽ nói cả tràng, kể chuyện con bà, chuyện cháu bà, chắc hẳn bà còn cất ảnh trong túi, nhưng đấy không phải thứ chuyện anh muốn nghe. Anh không thể nghĩ đến trẻ con lúc này vì đã chứng kiến quá nhiều đứa chết. Chính trẻ con mới bám chặt lấy trí anh, hơn cả phụ nữ, hơn cả các ông già. Đứa nào cũng có vẻ chẳng đề phòng: đôi mắt ngái ngủ, bàn tay trắng sáp, ngón tay lỏng ra, con búp bê vải tả tơi sũng máu. Anh ngoảnh đi, nhìn mặt mình trong ô kính ban đêm, mắt trũng sâu, mái tóc ướt bết trên mặt, da đen ánh lục, mờ thêm vì nhọ và vì những bóng cây sẫm tối vùn vụt đằng sau.
Anh lách qua cặp đầu gối bà già vào lối đi ở giữa, ra đứng giữa hai toa, rít khói, búng bỏ đầu thuốc, tè vào khoảng không. Anh cảm giác mình cũng đang đi theo nó - rơi vào hư không. Anh có thể ngã xuống ngay đây và sẽ chẳng còn ai tìm thấy.
Vùng đồng lầy, đường chân trời thấp thoáng. Anh trở lại chỗ ngồi. Trong tàu tê cóng và ẩm hay là nóng bức nực nội; anh đổ mồ hôi hoặc lạnh run, có lẽ cả hai: anh vừa đóng băng vừa cháy bỏng, như kẻ đang yêu. Nệm ghế sau lưng cứng quèo lấm tấm mốc, cọ má anh đau rát. Mãi rồi anh cũng ngủ, miệng há ra, đầu ngật sang bên, tì vào cửa kính bẩn. Trong tai vang mãi tiếng kim đan lách cách, trên nền tiếng xình xịch bánh xe đập vào thanh ray, như một thứ trống đánh nhịp không ngơi nghỉ.
Bây giờ cô tưởng tượng anh mơ. Cô tưởng tượng anh mơ thấy cô, cùng lúc cô đang mơ thấy anh. Trên bầu trời màu đá phiến ướt họ bay về phía nhau bằng đôi cánh sẫm vô hình, tìm kiếm lại kiếm tìm, lộn lại theo lối cũ, hy vọng và nhớ nhung thúc đẩy, nỗi sợ khiến họ hoang mang. Trong giấc mơ đôi họ chạm vào, họ quấn lấy nhau, đâm sầm vào nhau thì đúng hơn, và tới đó cuộc bay kết thúc. Họ rơi xuống đất, hai tay nhảy vướng dù, hai thiên thần sẩy cánh ngún tro, tình yêu tuôn thành vệt sau lưng loằng ngoằng như lụa rách. Hỏa lực địch dưới đất đón bắn lên.
Một ngày trôi qua, một đêm, lại một ngày. Tàu nghỉ ở một ga anh xuống, mua quả táo, chai Coca-Cola, nửa gói thuốc, một tờ báo. Lẽ ra anh nên mua thêm chai bỏ túi hoặc cả chai nguyên, mua lấy lãng quên. Anh nhìn qua cửa sổ mờ mưa ra những cánh đồng dài phẳng trải dần xa như tấm thảm lởm chởm, nhìn những cụm cây; mắt anh lác xệch vì gà gật. Đến chiều tối hoàng hôn nhẩn nha mãi không chịu đi, anh cứ tiến tới còn nó cứ lùi dần về Tây, úa từ hồng sang tím. Đêm xuống mang theo những chập chờn, những cú giật đi rồi dừng khựng, những tiếng huýt sắt của con tàu. Sau đôi mắt nhắm là màu đỏ, đỏ như những đốm lửa nhỏ giấm kỹ, những vụ nổ giữa không trung.
Anh tỉnh dậy thì trời đã tang tảng; đã thấy được nước ở một bên, phẳng, không bờ thoải, óng ánh bạc, hồ nội địa đây rồi. Cửa sổ bên kia nhìn ra những nhà nhỏ ủ rũ, quần áo giặt thõng xuống trên dây giăng ngang sân. Rồi một ống khói gạch cáu đen, một nhà máy đờ đẫn cột khói cao; rồi lại một nhà máy nữa, vô vàn cửa sổ phản chiếu sắc xanh rất nhạt.
Cô tưởng tượng anh xuống tàu bước vào buổi sớm, rảo chân băng qua ga, qua tiền sảnh dài vòm trần lồng lộng giữa hai hàng cột, chân giẫm trên sàn cẩm thạch. Những vọng âm lơ lửng trên không, tiếng loa phóng thanh nhòe nhoẹt, nội dung thông báo mờ mịt. Không khí đầy mùi khói - khói thuốc lá, khói tàu, khói của bản thân thành phố, giống bụi hơn là khói. Cả cô cũng đang đi qua làn bụi hay khói này; tư thế cô là đôi tay dang rộng, chờ anh nhấc bổng lên không. Niềm vui thít chặt họng cô, không khác gì nỗi kinh hoàng. Cô không nhìn thấy được anh. Ánh nắng ban mai chiếu qua các cửa sổ vòm cao, bầu không đầy khói bắt lửa, mặt sàn óng ánh. Bây giờ đã thấy anh rõ nét, ở tít đầu kia, mỗi chi tiết đều nổi bật - mắt, miệng, tay - dù cũng xao động, như bóng nước trên mặt hồ rung rinh.
Nhưng trong trí cô không giữ được anh, cô không cố định được ký ức về hình hài anh. Cứ như có cơn gió vừa khua qua mặt nước làm anh tản ra, thành những mảng màu vỡ vụn, những gợn lăn tăn; rồi anh lại tụ lại chỗ khác, bên kia cây cột thứ hai, khoác lại cơ thể quen thuộc. Bao quanh anh, một vùng lung linh.
Vùng lung linh là sự vắng mặt của anh, nhưng cô lại thấy nó như ánh sáng. Thứ ánh sáng đời thường, mỗi ngày vẫn soi sáng mọi vật quanh cô. Mọi sáng và tối, mọi găng và giày, mọi ghế và đĩa.