Tay Sát Thủ Mù

Lượt đọc: 179 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần IV - TAY SÁT THỦ MÙ: QUÁN CÀ PHÊ

❊ ❊ ❊

Mưa nhẹ, nhưng đều đều từ trưa lại. Mù tỏa lên trên cây, trên mặt đường. Cô đi qua cửa sổ mặt phố sơn hình tách cà phê, màu trắng với một dải màu xanh viền mép và ba vệt hơi nước ngoằn ngoèo bốc lên trên, như có ba ngón tay bấu vào mặt kính ướt trượt xuống. Cửa chính dán chữ CAFE màu vàng chóe đã tróc một ít; cô đẩy cửa bước vào trong, giũ ô. Ô màu kem, cũng như cái áo mưa bằng pô pơ lin. Cô lật mũ ra sau đầu.

Anh ngồi trong ngăn cuối cùng, ngay cạnh cửa xoay mở vào bếp, như đã báo trước. Tường ngả vàng vì khói, bàn ghế nặng trịch sơn màu nâu tẻ, trên mỗi ngăn có móc sắt treo áo như cựa gà. Trong các ngăn ngồi đầy đàn ông, toàn đàn ông, áo khoác thùng thình như quấn chăn đã sờn, không cà vạt, tóc cắt nham nhở, chân xoải rộng xỏ trong ủng nằm dán lấy ván sàn. Những bàn tay trông như mỏm cụt - bàn tay ấy có thể cứu người hoặc nện nát nhừ người mà vẫn không hề đổi dạng. Chỉ là công cụ vô hồn - và mắt nữa. Căn phòng bốc mùi, mùi ván mục, dấm đổ, quần len đã chua, thịt để lâu ngày, mùi bữa tắm tuần một lần, mùi tằn tiện, lừa dối và căm hận. Cô biết cần nhất là phải tỏ ra không để ý cái mùi.

Anh giơ một tay lên, và những người kia nhìn cô ngờ vực và căm ghét trong lúc cô hối hả đi lại anh, gót giày lách cách trên sàn. Cô ngồi xuống đối diện anh, cười nhẹ nhõm: anh ở đây. Anh vẫn còn đây.

Lạy sứ đồ Judas, anh nói, sao em không mặc lông chồn đi cho rồi.

Em làm gì nào? Có gì không phải?

Cái áo em ấy.

Chỉ là cái áo thôi mà. Cái áo mưa rất bình thường, cô nói, ấp úng. Cái áo này thì làm sao?

Lạy Giê su, anh nói, em nhìn lại mình xem. Nhìn quanh đây xem. Áo này quá sạch.

Em không thể làm đúng ý anh nổi, phải không? cô nói. Em sẽ chẳng bao giờ làm đúng được.

Em làm được, anh nói. Em biết khi nào em làm đúng. Nhưng em không chịu nghĩ đến nơi đến chốn.

Anh đâu có bảo em. Em chưa bao giờ đến đây - đến chỗ như thế này. Và em không thể ăn mặc như một bà quét sân mà chạy ra khỏi cửa - anh không nghĩ chuyện đó à?

Giá em trùm cái khăn hay gì đó. Che bớt tóc đi.

Lại còn tóc, cô nói, tuyệt vọng. Tiếp đến gì nữa? Tóc em thì làm sao?

Nó vàng quá. Nổi bật quá. Tóc vàng cũng như chuột bạch, chỉ tồn tại trong lồng thôi. Ra ngoài tự nhiên chúng sẽ không sống được. Chúng quá lộ liễu.

Sao anh không có chút lòng tốt.

Tôi ghét lòng tốt, anh nói. Tôi ghét những kẻ vênh vang ta đây người tốt. Những kẻ làm phước đếm xu đếm hào mũi dãi lòng thòng, ban phát lòng tốt. Chúng rất là tởm.

Em là người tốt, cô nói và gắng mỉm cười. Ít nhất em tốt với anh, còn gì nữa.

Nếu tôi nghĩ toàn bộ chỉ có thế - chỉ là thứ lòng tốt ẩm ương sữa loãng - thì thà tôi cuốn gói còn hơn. Nhảy tàu nửa đêm, cao bay xa chạy. Tôi sẽ bắt lấy cơ hội luôn. Tôi không phải là đứa ăn mày, tôi không ngửa tay vòi bố thí.

Anh đang trong tâm trạng hung dữ. Cô không rõ vì sao. Cô không gặp anh một tuần rồi. Hay là vì mưa.

Vậy có lẽ không phải là lòng tốt đâu, cô nói. Có thể là lòng ích kỷ. Có thể em ích kỷ đến tàn nhẫn.

Như thế tôi thích hơn, anh nói. Tôi thích thấy em tham lam. Anh dụi tắt mẩu thuốc, với lấy điếu khác, rồi đổi ý. Anh vẫn còn hút thuốc vấn sẵn, là thứ xa xỉ trong tình cảnh anh. Chắc anh đang phải dè sẻn. Cô nghĩ không biết anh có đủ tiền không, nhưng không dám hỏi.

Tôi không muốn em ngồi bên kia bàn, em xa xôi quá.

Em biết, cô nói. Nhưng còn chỗ nào nữa đâu. Ở đây ướt quá.

Tôi sẽ kiếm cho mình một chỗ. Một nơi nào đó không có tuyết.

Đâu có tuyết đâu.

Rồi sẽ có thôi, anh nói. Gió bấc sẽ về.

Và rồi tuyết sẽ rơi. Và rồi đám thảo khấu sẽ làm gì đây, tội nghiệp? Ít nhất cô cũng làm anh cười, dù giống nhăn nhó thì đúng hơn. Dạo này anh ngủ ở đâu? cô hỏi.

Hỏi làm gì. Em không cần biết. Như thế, nếu chúng có bao giờ tóm được em tra hỏi, em cũng không cần nói dối.

Em nói dối không kém quá đâu, cô nói, cố mỉm cười.

Có lẽ ở trình độ tay mơ thì được, anh nói. Nhưng còn dân nhà nghề, chúng sẽ phát hiện ra ngay. Chúng sẽ mở tung em như mở kiện hàng.

Chúng vẫn còn tìm anh ư? Chúng chưa bỏ cuộc à?

Vẫn chưa. Theo như tôi nghe được.

Kinh khủng thật, cô nói. Kinh khủng quá đi mất. Nhưng chúng ta vẫn còn may, phải không?

Chúng ta may ở chỗ nào? Anh đã quay lại trạng thái u ám.

Ít nhất hai ta vẫn ở đây, ít nhất chúng ta còn có…

Người bồi đã đến bên bàn. Tay áo ông ta xắn lên, cái tạp dề dài đến gối đã mềm ra vì cáu bẩn, vài món tóc vắt ngang da đầu như những dải nơ nhờn dầu. Năm ngón tay chằn bặn như ngón chân.

Bà dùng cà phê?

Vâng cà phê, cô nói. Đen. Không đường.

Cô đợi ông ta đi. Có an toàn không?

Cà phê à? Em hỏi nó có vi trùng không à? Chắc là không, họ đã đun hàng giờ liền rồi. Anh đang chế nhạo nhưng cô coi như không hiểu.

Không, em hỏi, ở đây có an toàn không.

Đấy là bạn của bạn tôi. Đằng nào tôi cũng canh chừng cái cửa - tôi có thể chuồn đi theo lối sau. Có một con hẻm nhỏ.

Không phải anh làm chuyện đó, phải không, cô nói.

Tôi đã nói em rồi. Nhưng rất có thể là tôi, tôi đã ở đó. Nhưng đằng nào cũng không quan trọng, vì đằng nào tôi cũng là ứng cử viên quá thích hợp. Chúng muốn thấy tôi bị đóng đinh trên tường lắm đấy. Cả tôi lẫn những tư tưởng độc hại của tôi.

Anh phải trốn thôi, cô nói trong nỗi tuyệt vọng. Cô nghĩ tới chữ ôm siết, một chữ cũ mòn biết mấy. Nhưng đúng là cô muốn thế - ôm siết anh trong tay.

Bây giờ thì chưa, anh nói. Tôi chưa đi được. Tôi không thể đi tàu, không thể vượt biên. Nghe nói chúng đang rình ở đó.

Em lo cho anh, cô nói. Nằm mơ em cũng thấy chuyện đó. Em lo lắng suốt cả ngày.

Đừng lo, em yêu, anh nói. Cứ lo vậy em sẽ gầy đi, và rồi mông ngực nõn nường của em sẽ teo tóp chẳng còn gì cả. Lúc đó em sẽ chẳng còn tích sự gì cho ai.

Cô đưa tay lên má cứ như anh vừa tát mình. Em mong anh đừng nói như thế.

Tôi biết, anh nói. Đàn bà mặc áo như em thường có cái mong muốn ấy.

Người dịch: An Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Margaret Atwood

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.