Những Thành Phố Giấy

Lượt đọc: 231 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3.

❊ ❊ ❊

Về Margo Roth Spiegelman, tất cả những gì tôi có thể làm là để cô ấy nói, và khi cô ấy ngừng lời thì tôi sẽ khích lệ cô ấy hãy cứ nói tiếp đi, vì sự thật là 1. Không thể phủ nhận rằng tôi mến cô ấy, 2. Ở mọi góc độ, hoàn toàn không thể dự đoán được cô ấy sẽ làm gì, và 3. Cô ấy không bao giờ thực sự hỏi tôi điều gì, cho nên cách duy nhất để tránh sự im lặng là khuyến khích cô ấy cứ tiếp tục câu chuyện.

Ở bãi đỗ xe vào siêu thị Publix, cô ấy nói, “Rồi, đây. Tớ đã lập danh sách cho cậu. Nếu cần hỏi gì cậu cứ gọi vào điện thoại di động của tớ. Mà này, nói mới nhớ, tớ đã tự giành lấy chút tự do xếp một ít đồ ở phía sau xe rồi nhé.”

“Hả, sao cơ, kể cả khi tớ chưa đồng ý ấy hả?”

“Ờ, ừ. Thực tế như vậy đấy. Dù sao, nếu có gì thắc mắc thì cứ gọi điện cho tớ. Riêng về Vaseline, cậu cần lấy loại to hơn nắm tay cậu một chút. Như là có loại Vaseline Bé Cưng này, loại Vaseline Mẹ Bé này, rồi Vaseline Bố Bé béo ú, đấy là loại cần mua. Nếu không thấy loại đó thì lấy, xem nào, ba lọ Vaseline Mẹ Bé.” Margo đưa tôi tờ danh mục và một trăm đô-la, nói. “Thế này đủ đấy.” Danh mục của Margo:

_3 con Cá da trơn, Gói riêng từng con

Veet (Để Làm sạch lông chân Chỉ khi không Cần đến dao cạo Ở chỗ mĩ phẩm cho Con gái)

Vaseline

sáu chai, Mountain Dew

Mười hai bông Tulip

một Chai Nước

Khăn giấy

một Bình xịt Phun sơn màu xanh da trời_

“Kiểu viết hoa này hay đấy,” tôi nhận xét.

“Ừ, tớ hết sức cổ xúy lối viết hoa ngẫu hứng mà. Quy tắc viết hoa thông thường rất bất công với các từ không đứng đầu câu.”

Chà, không biết bạn sẽ nói gì với nhân viên thu ngân siêu thị vào lúc mười hai rưỡi đêm khi bạn xếp lên quầy thanh toán khoảng sáu kí cá da trơn, kem tẩy lông Veet, tuýp Vaseline loại bố-bé-béo-ú, một bịch sáu chai nước có ga Mountain Dew, một bình xịt phun sơn màu xanh da trời và mười hai bông hoa tulip. Còn đây là những gì tôi đã nói: “Trông có vẻ kì quặc nhưng thực ra không đến nỗi ấy đâu ạ.”

Cô thu ngân hắng giọng nhưng không nhìn lên. “Tức là vẫn kì quặc mà,” tôi nghe thấy cô ấy lẩm bẩm.

“Tớ thực sự không muốn dính vào bất cứ rắc rối nào đâu,” quay lại chiếc minivan, tôi nói với Margo như vậy, trong khi cô ấy dốc nước trong chai ra lau sạch thứ màu đen trên mặt bằng khăn giấy. Rõ ràng là cô ấy chỉ cần lớp ngụy trang ấy để ra khỏi nhà. “Trong thư mời học mà trường Duke gửi cho tớ, họ nói rõ ràng rành mạch rằng sẽ không nhận tớ vào học nếu tớ bị cảnh sát bắt.”

“Cậu rất biết lo xa đấy Q.”

“Vậy làm ơn đừng có dây vào chuyện gì rắc rối,” tôi nói. “Đúng là tớ cũng khoái vui vẻ và đủ thứ, nhưng không thể trả giá bằng, xem nào, tương lai của tớ chẳng hạn.”

Margo ngước nhìn tôi, khuôn mặt cô ấy đã gần như hoàn toàn sạch sẽ, và phảng phất nụ cười mơ hồ. “Tớ ngạc nhiên đấy, cái đống chết tiệt ấy còn xa tít mù khơi mới đến mà cậu đã bấn lên thế sao.”

“Hả?”

“Đại học: vào học hay không vào học. Rắc rối: dính dáng hay không dính dáng. Trường phổ thông: đạt điểm A hay điểm D. Sự nghiệp: gây dựng hay không gây dựng. Nhà cửa: to hay nhỏ, mua đứt hay đi thuê. Tiền bạc: có hay không có. Toàn một mớ chán òm.”

Tôi chực muốn nói, rằng rõ ràng là Margo chẳng chịu chú tâm nghiêm túc gì cả, vì cô ấy học hành giỏi giang và năm tới sẽ theo học chương trình cử nhân tài năng tại Đại học Florida, nhưng Margo đã hô lên, “Wal-Mart.”

Chúng tôi cùng vào Wal-Mart và chọn một món dụng cụ mà quảng cáo trên ti-vi vẫn gọi là The Club, có tác dụng khóa cứng tay lái ô-tô lại. Trong khi đi qua khu đồ cho trẻ em, tôi hỏi Margo, “Mua cái The Club này để làm gì?”

Margo đáp bằng kiểu độc thoại xen lẫn chút hưng phấn quen thuộc mà không trả lời trực tiếp câu hỏi của tôi. “Cậu biết không, từ xưa lắc xưa lơ và kéo dài rất lâu trong lịch sử nhân loại, tuổi thọ trung bình của con người chưa đến ba mươi. Tức là người ta có khoảng mười năm của tuổi trưởng thành, phải không? Như thế tức là chẳng cần lập kế hoạch nghỉ hưu. Chẳng có kế hoạch xây dựng sự nghiệp nữa. Chẳng có khái niệm lên kế hoạch. Làm gì có thời gian để lên kế hoạch. Không có thời gian cho tương lai. Nhưng rồi vòng đời bắt đầu dài dần ra, con người bắt đầu có nhiều cái gọi là tương lai hơn, thế là họ dành nhiều thời gian nghĩ đến nó hơn. Nghĩ về tương lai. Và bây giờ sự sống đã trở thành tương lai rồi. Mỗi khoảnh khắc trong đời cậu đều sống vì tương lai–cậu học phổ thông để có thể vào đại học để có được công việc tốt để mua được nhà đẹp để kiếm được tiền lo cho con cái cậu vào đại học để chúng có được công việc tốt để chúng mua được nhà đẹp để chúng kiếm được tiền lo cho con cái chúng vào đại học.”

Hình như Margo cứ lảm nhảm như vậy để tránh trả lời câu hỏi đã rõ ràng. Thế nên tôi nhắc lại. “Sao chúng ta lại cần cái The Club này?”

Margo vỗ nhè nhẹ lên lưng tôi. “Chẳng phải tớ đã bảo cậu rằng mọi chuyện sẽ dần sáng tỏ trước khi trời sáng đấy ư.” Và rồi, ở khu bày dụng cụ chèo thuyền, Margo chọn lấy một cái còi hơi. Cô ấy lấy nó ra khỏi hộp đựng và giơ cao lên, tôi lập tức bảo, “Không được đâu”, và Margo hỏi lại, “Cái gì không được cơ?” Tôi nói tiếp, “Không được dùng còi hơi ở đây,” hiềm nỗi tôi mới nói đến chữ d trong từ dùng thì cô ấy đã bóp còi và một tiếng rít đinh tai nhức óc xé qua không khí, ong ong trong đầu tôi, như thể các mạch máu đang phình ra và lùng bùng đập. Margo tỉnh rụi hỏi, “Xin lỗi, lúc nãy tớ không nghe rõ, cậu vừa bảo gì cơ?” Và tôi đang dở dang “Đừng b...” thì cô ấy đã lại bóp còi một lần nữa.

Một nhân viên của Wal-Mart, chắc chỉ lớn hơn chúng tôi vài tuổi, đi đến và nói, “Này, không được dùng còi hơi ở đây.” Margo liền đáp với một vẻ tưởng như hết sức chân thành, “Xin lỗi anh, em không biết ạ,” còn anh chàng kia nói ngay, “Ồ, cũng vui, không sao đâu, thật đấy.” Màn đối thoại có lẽ chỉ có thế, ngoại trừ việc anh chàng không thể rời mắt khỏi Margo. Thật lòng tôi không trách anh ta, vì đã nhìn Margo thì khó có thể rời mắt đi được. Rút cục anh ta nói, “Hai em có kế hoạch gì bây giờ không?”

Margo đáp, “Không có gì nhiều. Còn anh?”

Anh ta nói, “Anh hết giờ làm lúc một giờ, sau đó sẽ tới quán bar ở Orange, nếu em cũng muốn đến đó. Nhưng phải để em trai em lại đâu đó, quán ấy kiểm tra giấy tờ tùy thân nghiêm lắm.”

Cái gì của cô ấy cơ?! “Tôi không phải là em trai,” tôi nói trong khi nhìn đôi giày thể thao của anh chàng đó.

Thế là Margo bắt đầu bày trò. “Thực ra đây là anh họ em,” cô ấy nói, nhích sát lại, vòng tay qua hông tôi và tôi có thể cảm thấy từng ngón tay Margo ấn lên mỏm hông của tôi. Rồi cô ấy nói thêm, “ là bồ của em.”

Anh chàng kia tròn mắt bước đi, tay Margo vẫn nguyên như vậy thêm một phút nữa, tôi liền chớp cơ hội quàng tay qua vai cô ấy. “Cậu đúng là cô em họ mà tớ rất thích đấy,” tôi nói với Margo. Cô ấy mỉm cười, hông khẽ huých tôi ra và rời khỏi vòng tay tôi.

“Chẳng lẽ tớ lại không biết điều đó ư,” cô ấy nói.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của John Green

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.