Những Thành Phố Giấy

Lượt đọc: 249 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11.

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau ở trường, tôi thấy Ben đứng cạnh phòng tập nhạc, đang nói chuyện với Lacey, Radar và Angela dưới một vòm cây xòa tán thấp. Tôi chẳng có lòng dạ nào nghe chúng nó bàn về dạ tiệc tốt nghiệp, và những chuyện đại loại như Lacey đã nổi cơn tá hỏa tam tinh với Becca như thế nào. Tôi chờ đến lúc có thể kể với chúng nó những gì tôi đã thấy, nhưng rồi khi thời điểm ấy đến, rút cục tôi chỉ nói vỏn vẹn, “Hôm qua tôi đã xem rất kĩ hai khu đô thị ma nhưng không có gì đáng chú ý.” Thực ra tôi cũng thấy chẳng có gì mới để nói với chúng nó.

Chẳng đứa nào có vẻ để tâm, trừ Lacey. Cậu ấy lúc lắc đầu khi tôi nhắc đến những khu đô thị ma, rồi nói, “Tối hôm qua tớ đọc trên mạng rằng những người chọn cách tự tử trước đó thường cắt đứt quan hệ với những ai từng khiến họ tức giận. Và họ đem cho đồ đạc của mình đi. Tuần trước Margo đã cho tớ năm cái quần jeans, cậu ấy bảo tớ mặc trông đẹp hơn, nhưng thực ra như vậy chỉ đãi bôi thôi, Margo có đường cong, ừm, chuẩn hơn tớ nhiều.” Tôi thấy thích Lacey, nhưng cũng nhớ lại những điều Margo đã nói về cô nàng thích “dìm hàng” bạn bè này.

Hình như kể lại chuyện đó khiến Lacey quá xúc động nên bắt đầu nước mắt ngắn nước mắt dài. Ben vòng tay qua Lacey và cô nàng dụi đầu vào vai nó, như vậy thực ra hơi khó vì khi đi giày cao gót thì Lacey cao nhỉnh hơn Ben.

“Được rồi mà Lacey, tụi mình chỉ phải tìm đúng nơi thôi. Cậu thử nói chuyện với tụi bạn xem sao. Không biết Margo đã từng nói với ai về những thành phố giấy chưa? Không biết cậu ấy có nhắc đến địa điểm cụ thể nào không? Liệu có một tiểu khu nào đó, ở đâu đó, đặc biệt có ý nghĩa với Margo không?” Lacey dụi sâu hơn vào vai Ben.

“Thôi, đừng hối Lacey quá,” Ben nói. Tôi thở dài, không nói gì nữa.

“Tôi có theo dõi trên mạng,” Radar nói, “nhưng tên truy cập của Margo không đăng nhập vào Toàn Thư Đủ Thứ kể từ khi cậu ấy bỏ đi.”

Rồi lập tức cả lũ lại trở về chủ đề dạ tiệc tốt nghiệp. Lacey ngóc đầu khỏi vai Ben, trông vẫn ỉu xìu và lơ đãng, nhưng cố gắng mỉm cười nghe Radar và Ben bàn ra tán vào chuyện đặt hoa cài áo.

Ngày hôm đó trôi qua như mọi ngày–tốc độ chậm, với cả ngàn lần ủ rũ liếc nhìn đồng hồ. Nhưng giờ thậm chí tất cả còn khôn kham hơn, vì mỗi phút tôi uổng phí ở trường và từng phút thất bại chưa tìm được Margo.

Giờ học duy nhất hơi hơi hào hứng với tôi ngày hôm đó là Quốc ngữ. Cô Holden hoàn toàn phá hủy Moby Dick trong tôi khi lầm tưởng rằng chúng tôi đều đã đọc tác phẩm. Cô hồn nhiên giảng về vị thuyền trưởng Ahab với đam mê tìm và diệt con cá voi trắng nào đó. Nhưng nhìn cô ấy càng giảng càng say sưa như vậy cũng hay. “Ahab là một kẻ điên dong buồm đi ngược số phận. Trong toàn bộ cuốn tiểu thuyết, các em không thấy ông ấy theo đuổi điều gì khác, phải không? Ông chỉ có một ám ảnh duy nhất. Và vì ông là thuyền trưởng, nên không ai trên tàu ngăn được ông. Các em có thể lập luận–hẳn là các em có thể đưa ra lập luận của mình nếu chọn viết về ông ấy trong bài luận cuối năm–rằng Ahab là gã ngốc điên dại vì đam mê ấy. Nhưng các em cũng có thể lập luận rằng có điều gì đó đầy tính anh hùng ca bi tráng khi Ahab dấn thân vào cuộc đấu mà ông cầm chắc chiến bại. Hi vọng của Ahab có phải là một dạng điên rồ quẫn trí không, hay đó là hiện thân hùng hồn của nhân tính?” Tôi ngoáy vội càng nhiều càng tốt những lời cô Holden nói, thầm phát hiện ra rằng tôi có thể chỉn chu nộp bài cuối kì mà không cần thực sự đọc hết tác phẩm. Trong khi nghe giảng, tôi chợt nhận ra cô Holden có khả năng đọc hiểu siêu phàm. Cô cũng từng nói rằng cô thích Whitman. Thế là khi chuông báo hết giờ, tôi lấy cuốn Những cánh cỏ ra và lật rất từ từ trong khi những đứa khác trong lớp ra về hoặc đi làm gì đó ngoại khóa. Tôi đợi sau một đứa đang hỏi xin cô gia hạn một bài tập đã trễ, rồi nó cũng ra khỏi lớp.

“Độc giả hâm mộ Whitman của tôi đây,” cô nói với tôi.

Tôi nặn ra một nụ cười. “Cô có biết bạn Margo Roth Spiegelman không ạ?” tôi hỏi.

Cô ngồi xuống bàn và dịch sang một bên cho tôi cũng có chỗ. “Margo chưa bao giờ đăng kí học giờ của tôi,” cô Holden nói, “nhưng chắc chắn tôi có nghe nói đến em ấy. Tôi cũng biết em ấy đã bỏ đi.”

“Bạn ấy để lại cho em cuốn sách này trước khi bạn ấy, ơ, biến mất ạ.” Tôi đưa cuốn sách ra, cô Holden bắt đầu từ tốn giở từng trang. Trong khi đó, tôi nói tiếp, “Em đã nghĩ nhiều đến những đoạn được đánh dấu. Nếu cô xem đến phần cuối bài ‘Tự khúc’, sẽ thấy Margo đánh dấu những câu thơ về cái chết. Như câu ‘Nếu ngươi muốn ta, hãy tìm ta dưới đế ủng’ ạ.”

“Bạn ấy để cuốn sách lại cho em hả?” Cô Holden nói khẽ.

“Vâng ạ,” tôi đáp.

Cô Holden giở ngược lại, đầu ngón tay chỉ đoạn được đánh dấu màu xanh lá cây. “Đoạn về những khung cửa này thì sao? Một khoảnh khắc chói sáng trong cả bài thơ, khi mà Whitman–em như cảm thấy ông ấy đang nói to với chính em: ‘Mở cửa ra! Hãy tháo tung cửa ra!’”

“Đúng là Margo đã để lại một thứ khác trong khung cửa phòng em ạ.”

Cô Holden bật cười. “Chà! Thông minh đấy! Nhưng đây thực sự là một áng thơ lớn–tôi không thích chỉ hiểu thuần túy nghĩa đen như vậy. Hình như Margo đã có cách phản ứng hơi ám muội với một áng thơ thật ra rất đỗi lạc quan tươi tắn. Bài thơ này nói về mạch nối kết chúng ta lại với nhau–mỗi chúng ta có chung hệ gốc rễ, như những cánh cỏ vậy.”

“Nhưng với những đoạn đánh dấu, hình như Margo cũng có ý tuyệt mệnh cô ạ.” tôi nói. Cô Holden đọc lại những khổ thơ cuối rồi nhìn tôi.

“Áp ý nghĩa tuyệt vọng vào bài thơ này là một lầm lẫn. Tôi hi vọng trường hợp này không phải như vậy, Quentin ạ. Nếu em đọc toàn bộ bài thơ, tôi không nghĩ em có thể đi đến kết luận nào khác ngoài nhận ra rằng sự sống là thiêng liêng và đáng quí. Nhưng–ai mà biết được. Có thể Margo chỉ lọc lấy những đoạn em ấy cần tìm. Đôi khi chúng ta vẫn đọc thơ theo cách đó. Nhưng nếu đúng như vậy, thì Margo đã hoàn toàn hiểu nhầm những gì Whitman mong đợi ở độc giả.”

“Và mong đợi đó là gì ạ?”

Cô Holden gập sách lại, nhìn thẳng vào tôi bằng ánh mắt khiến tôi bối rối không nhìn lại được. “Em nghĩ đó là gì?”

“Em không biết ạ,” tôi đáp, dán mắt vào chồng bài đã chấm trên bàn cô. “Vô số lần em cố gắng đọc cho ra ý nghĩa, nhưng không đi xa được mấy. Đa phần em chỉ đọc những đoạn có đánh dấu thôi ạ. Em đọc để cố gắng hiểu Margo, chứ không phải để cố hiểu Whitman.”

Cô lấy bút chì viết gì đó lên mặt sau một tấm phong bì.

“Khoan đã. Tôi đang viết lại ý đó.”

“Gì cơ ạ?”

“Điều em vừa nói,” cô giải thích.

“Tại sao ạ?”

“Vì tôi cho rằng đó chính là điều Whitman đã mong đợi. Để em thấy rằng ‘Tự khúc’ không chỉ là một bài thơ mà còn là một cách để hiểu về người khác. Nhưng tôi không biết liệu em có thể đọc như đọc một bài thơ bình thường được không, chứ không phải chỉ đọc những mảnh trích và tìm manh mối. Tôi thực sự cho rằng có những liên hệ thú vị giữa thi sĩ trong ‘Tự khúc’ và Margo Spiegelman–tất cả những cá tính hoang dã và chất lãng du đó. Nhưng một bài thơ không thể trọn vẹn nếu em chỉ đọc những mảnh vụn của nó.”

“Vâng, em cảm ơn cô ạ,” tôi nói, cầm lấy cuốn sách và đứng lên. Tôi không cảm thấy khá hơn là bao.

Buổi chiều tôi về nhà cùng Ben, ở nhà nó cho đến khi nó phải đi đón Radar, đến một buổi tiệc tiền-dạ-tiệc ở chỗ Jake, bạn của bọn tôi, nhân dịp bố mẹ Jake không có nhà. Ben rủ tôi đi luôn nhưng tôi không thích lắm.

Tôi đi bộ về nhà, qua công viên nơi Margo và tôi đã tìm thấy người đàn ông tự vẫn năm nào. Tôi còn nhớ buổi sáng ấy, và bụng tôi chợt quặn lên khi nhớ lại–không phải tại xác chết, mà vì tôi nhớ ra cô ấy đã tìm thấy ông ta trước. Ngay cả ở sân chơi quanh quẩn gần nhà, tôi còn chưa bao giờ tự tìm được cái xác nào–giờ thì quỉ tha ma bắt tôi phải làm thế nào đây?

Tôi cố gắng đọc lại “Tự khúc” khi ở nhà tối hôm đó, nhưng bất chấp lời khuyên của cô Holden, bài thơ vẫn lùng bùng là một mớ từ ngữ vô nghĩa.

Sáng hôm sau tôi dậy sớm, sau tám giờ chút xíu, và bật ngay máy tính lên. Ben đang trực tuyến, tôi liền gửi tin nhắn cho nó.

QKẺHỒISINH: Tiệc hôm qua thế nào?

CHỈVIÊMTHẬNTHUIMÀ: Chán òm, dĩ nhiên rồi. Tiệc nào tôi đến cũng thấy chán òm.

QKẺHỒISINH: Xin lỗi tôi không đi cùng được. Hôm nay dậy sớm thế. Sang đây không, chơi Hồi Sinh không?

CHỈVIÊMTHẬNTHUIMÀ: Ông đùa đấy à?

QKẺHỒISINH: Ơ... không. Sao thế?

CHỈVIÊMTHẬNTHUIMÀ: Ông không biết hôm nay ngày gì à?

QKẺHỒISINH: Thứ Bảy 15 tháng Năm. Sao vậy?

CHỈVIÊMTHẬNTHUIMÀ: Này người anh em, dạ tiệc tốt nghiệp sẽ bắt đầu sau mười một tiếng và mười bốn phút nữa. Còn chưa đầy chín tiếng đồng hồ nữa tôi phải đi đón Lacey. Mà tôi còn chưa tắm rửa gì ẻm RHAPAW, sau chiến công ông quết đất lên ẻm. Rồi tôi còn phải tắm, cạo râu, cắt tỉa lông mũi, và tút tát cho chính tôi nữa. Giời ạ, lu bu công việc mà tôi còn chưa động được vào việc gì. Bận lắm lắm. Nghe này, tôi sẽ gọi cho ông sau nhá, nếu sểnh ra được lúc nào.

Radar cũng đang trực tuyến, tôi nhắn tiếp cho nó.

QKẺHỒISINH: Ben ăn nhầm cái gì vậy?

CÔNGDÂNCỦATOÀNTHƯ96: Hựa, sao thế?

QKẺHỒISINH: Xin lỗi, tôi đang cáu vì thằng khỉ ấy làm rối lên cái màn dạ tiệc ôi-chao-quá-trọng-đại đó.

CÔNGDÂNCỦATOÀNTHƯ96: Ông sẽ còn cáu cho ra cáu nếu biết lí do duy nhất tôi dậy sớm thế này là do tôi thực sự phải té đi đây, vì tôi phải đi lấy bộ lễ phục đuôi tôm. Sắp cáu chưa?

QKẺHỒISINH: Lạy Chúa lòng lành, ông đang nghiêm túc ư?

CÔNGDÂNCỦATOÀNTHƯ96: Q ơi, ngày mai, ngày kia, ngày kỉa ngày kìa, và tất cả những ngày còn lại của đời tôi, tôi sẽ lấy làm hân hạnh được tham gia cuộc điều tra của ông. Nhưng tôi có một cô bạn gái. Cô ấy muốn có một dạ tiệc mĩ mãn. Tôi muốn có một dạ tiệc mĩ mãn. Không phải lỗi của tôi nếu Margo Roth Spiegelman không muốn chúng ta có một dạ tiệc mĩ mãn.

Tôi không biết phải nói gì. Có lẽ Radar đã đúng. Có lẽ Margo đáng bị quên luôn đi cho rồi. Nhưng ở bất cứ góc độ nào, tôi không thể quên được cô ấy.

Bố mẹ vẫn chưa ra khỏi giường, đang xem một bộ phim cũ trên ti-vi. “Con lấy xe đi được không ạ?” tôi hỏi.

“Được chứ, sao thế con?”

“Con đổi ý, sẽ đi dạ tiệc ạ,” tôi đáp nhanh. Lời nói dối cứ thế bật ra khi tôi mở miệng. “Con đi chọn lễ phục rồi qua chỗ Ben, hai thằng đi với nhau ạ.” Mẹ liền nhỏm dậy, miệng nở nụ cười.

“Có thế chứ, thế là tốt rồi. Hai đứa đi với nhau vui nhé, có về qua nhà không để bố mẹ làm kiểu ảnh kỉ niệm?”

“Mẹ ơi, mẹ thực sự cần ảnh tang chứng con đi tiệc ạ? Đời con cám cảnh đến mức này chưa đủ sao ạ?” Mẹ cười rũ.

“Gọi điện trước giờ giới nghiêm nhé,” bố dặn, tức là trước nửa đêm.

“Nhất định ạ,” tôi đáp. Màn nói dối bố mẹ trơn tru đến mức tôi tự hỏi sao mình chưa từng phát huy khả năng này trước cái đêm đi cùng Margo.

Tôi vào cao tốc I-4, theo hướng tây về phía Kissimmee và các công viên chủ đề, qua I-Drive nơi Margo và tôi đã lén vào SeaWorld, rồi theo Cao tốc 27 đi xuôi xuống thành phố Haines. Khu này có nhiều hồ, và ở Florida cứ chỗ nào có hồ là lại lắm người giàu kéo nhau đến ở, nên nơi này khó có thể thích hợp với một khu đô thị ma. Nhưng trang mạng tôi tra đã nói rất cụ thể rằng có một khu đất lớn bị tịch biên đã lâu mà chưa có ai ngó ngàng tới xây dựng. Tôi lập tức nhận ra lô đất ấy, vì mỗi tiểu khu bên đường đều có tường bao, trong khi Quail Hollow chỉ có tấm bảng nhựa đóng xuống đất. Khi đến nơi, tôi đọc được những tờ quảng cáo rao vặt đề BÁN ĐẤT, ĐỊA ĐIỂM LÍ TƯỞNG và CƠ HỘI THÚC ĐẨY $!

Không giống như những đô thị ma trước, Quail Hollow có người nhòm nom đến. Chưa có ngôi nhà nào được xây, nhưng các lô đất được đánh dấu bằng cọc địa giới, và thảm cỏ mới được cắt. Các con phố trong khu này được lát và đề tên đàng hoàng. Ở trung tâm tiểu khu, một cái hồ tròn vành vạnh đã được đào xong, nhưng không hiểu sao chưa dẫn nước vào. Chạy xe qua, tôi ước chừng cái hồ sâu khoảng ba mét, đường kính tầm hơn một trăm mét. Một đường ống cao su chạy ngoằn ngoèo trong lòng hồ, nối vào chính giữa, nơi một đài phun nước bằng nhôm và thép được dựng từ đáy lên ngang tầm mắt. Tôi lấy làm mừng vì hồ đang cạn, tức là tôi không phải chằm chằm nhìn mặt nước, tự hỏi không biết Margo có ở dưới đáy không, có đang đợi tôi mặc bộ đồ lặn xuống tìm cô ấy không.

Tôi cảm thấy chắc chắn rằng Margo không ở Quail Hollow. Nơi này nằm lọt giữa quá nhiều tiểu khu, không thể là địa điểm lí tưởng để ẩn náu, dù là người sống hay xác chết. Nhưng tôi vẫn xem xét kĩ, và khi ngồi trong xe lơ đãng nhìn theo những con phố, tôi thấy thật tuyệt vọng. Tôi những muốn vui vì không phải nơi này. Nhưng nếu không phải Quail Hollow, thì có thể là địa điểm tiếp theo, hoặc tiếp theo nữa, hoặc tiếp theo nữa nữa. Hoặc có thể tôi sẽ không bao giờ tìm thấy Margo. Liệu đó có phải là định mệnh tốt đẹp hơn không?

Chốt lại là không có gì ở Quail Hollow, tôi trở lại đường cao tốc. Tôi mua đồ ăn trưa ở một tiệm phục vụ tận cửa xe, vừa ăn vừa lái về hướng tây, tới khu mua sắm mini hôm trước.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của John Green

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.