Lần đầu tiên Lacey hỏi, “Sắp đến chưa?” Chúng tôi cười rộ. Nhưng chúng tôi đang ở Georgia, bang tôi vừa yêu vừa mến vì một và chỉ một lí do: tốc độ giới hạn ở đây là bảy mươi, tức là tôi có thể tăng tốc lên bảy mươi bảy. Bên cạnh đó, Georgia khiến tôi nhớ đến Florida.
Chúng tôi dành cả tiếng chuẩn bị cho chặng dừng đầu tiên. Dừng lần này quan trọng, vì tôi đang rất, rất, rất, rất đói và mất nước. Chẳng hiểu sao, nói đến những đồ ăn chúng tôi sẽ mua ở BP khiến cơn cồn cào dịu lại. Lacey lập danh mục các mặt hàng cho từng người, viết chữ thật nhỏ lên mặt sau những hóa đơn còn trong ví của cậu ấy. Lacey bảo Ben hãy thò đầu qua cửa sổ chỗ ghế trước xem nắp bình xăng ở phía bên nào. Cậu ấy bắt bọn tôi ghi nhớ danh mục và kiểm tra xem đã thuộc chưa. Chúng tôi ôn đi ôn lại các việc ở trạm xăng, tất cả cần trơn tru mau lẹ như một chiếc xe đua dừng ở đường pit.
“Tổng duyệt lần nữa,” Lacey nói.
“Tớ phụ trách xăng,” Radar nói. “Sau khi khởi động cây xăng, tớ chạy vào trong trong khi vòi bơm vẫn hoạt động, dù theo luật tớ phải liên tục đứng cạnh cây xăng, và đưa thẻ cho cậu. Rồi tớ chạy về cây xăng.”
“Tớ đưa thẻ cho anh ở quầy thanh toán,” Lacey nói.
“Hoặc chị,” tôi bổ sung.
“Chả liên quan,” Lacey nói.
“Tớ chỉ muốn nói–cậu đừng phân biệt giới thế chứ.”
“Ừ, sao cũng được. Tớ đưa thẻ cho người đứng ở quầy toán. Tớ bảo anh hoặc chị ấy hãy nhập ngay tất cả những gì bọn mình mang ra. Rồi tớ đi tiểu.”
Tôi nói thêm, “Trong khi đó, tớ lấy các thứ trong danh mục của mình và mang đến quầy thanh toán.”
Ben nói, “Tớ đi tiểu. Sau khi tiểu xong tớ sẽ lấy các thứ trong danh mục của mình.”
“Quan trọng nhất là áo,” Radar nói. “Người ta cứ nhìn tớ cười cười.”
Lacey nói, “Tớ kí vào hóa đơn sau khi ra từ nhà vệ sinh.”
“Ngay khi xăng đầy bình, tớ sẽ vào xe và phóng đi luôn, vậy các bồ tèo nên có mặt trong xe rồi. Tớ sẽ nghiêm túc để cái mông của các bồ lại nếu mọi người không đúng giờ. Chúng ta có sáu phút,” Radar nói.
“Sáu phút,” tôi nói, gật gật đầu. Lacey và Ben cũng nhắc lại. “Sáu phút.”
“Sáu phút.” Vào 5:35 chiều, với chín trăm dặm đã đi, Radar thông báo rằng, theo máy tính cầm tay của nó, lối ra tiếp theo sẽ có một trạm BP.
Trong khi tôi tấp xe gần vào trạm, Lacey và Radar đã trong tư thế sẵn sàng sau cánh cửa trượt ở hông xe. Ben, đã tháo đai an toàn, đặt một tay lên chỗ mở cửa, tay kia trên bảng điều khiển. Tôi cố gắng giữ tốc độ cao nhất có thể, trong lâu nhất có thể, rồi dận phanh ngay trước cây xăng. Chiếc xe khựng lại, bọn tôi vọt ra khỏi xe. Radar và tôi cắt nhau trước mũi xe, tôi ném chìa khóa cho nó và chạy một mạch vào cửa hàng tạp phẩm. Lacey và Ben cán cửa trước tôi, nhưng chỉ trước chút xíu. Trong khi Ben vắt chân chạy vào nhà vệ sinh, Lacey giải thích với người phụ nữ tóc muối tiêu (hóa ra là một bác gái!) rằng chúng tôi sẽ mua rất nhiều và đang rất vội, nên bác cứ nhập hóa đơn ngay khi bọn tôi mang đồ ra quầy, tất cả sẽ được thanh toán bằng thẻ BP của Lacey. Bác gái có vẻ không hiểu mô tê gì, nhưng cũng đồng ý. Radar chạy vào, áo chùng bồng bềnh, đưa thẻ cho Lacey.
Trong khi đó, tôi chạy dọc các gian hàng để lấy các thứ trong danh mục của mình. Lacey phụ trách đồ uống, Ben đảm nhận các đồ không tươi sống, tôi lấy thực phẩm. Tôi quét qua nơi này như thể tôi là báo gấm và đám khoai tây chiên đóng gói là đàn linh dương đã trúng thương.
Tôi ôm cả đống khoai tây chiên, thịt bò khô và lạc chạy lại quầy, rồi lao tiếp đến khu kẹo. Một nắm kẹo Mentos, một nắm kẹo Snickers, và–ồ, không có trong danh mục, nhưng kệ, tôi thích kẹo Nerds, nên lấy luôn ba gói. Tôi chạy về quầy thanh toán rồi tiếp tục với đồ ăn tươi, gồm có bánh kẹp thịt gà tây kiểu cổ điển, trong đó gà tây giống hệt thịt xông khói. Tôi lấy hai. Trên đường ra quầy thanh toán, tôi dừng lại lấy ít kẹo Starburst và bánh Twinkies, thêm một lượng không xác định các thanh dinh dưỡng GoFast. Tôi chạy ra quầy. Ben đang đứng đó trong bộ áo chùng tốt nghiệp, đưa thanh toán áo phông và kính râm loại bốn đô-la. Lacey chạy đến với mấy ga-lông xô-đa, nước tăng lực, và nước đóng chai. Những chai lớn, loại mà kể cả nước tiểu của Ben cũng không đong đầy được.
“MỘT PHÚT NỮA!” Lacey kêu lên và tôi phát hoảng. Tôi quay mòng mòng, đảo mắt khắp gian hàng, cố nhớ xem mình đã quên gì. Tôi liếc xuống danh mục của mình, có vẻ tôi đã có đủ, nhưng vẫn cảm thấy đang quên thứ gì đó rất quan trọng. Cái gì đó. Nhanh nào, Jacobsen. Khoai tây chiên, kẹo, gà-tây-trông-như-thịt-xông-khói, lạc, thịt bò khô, và–gì nữa? Còn một nhóm đồ ăn nữa là gì nhỉ? Thịt, khoai, kẹo, và, và, và, và pho-mát! “BÁNH QUI RÒN!” Tôi bật ra, hơi to, rồi xẹt đến giá bánh qui ròn, nhặt bánh qui pho-mát, bánh qui bơ lạc, thêm ít bánh bơ lạc hiệu Cụ Bà, rồi chạy lại và quăng hết xuống quầy. Bác thu ngân đã xếp đồ vào bốn túi. Tất cả khoảng gần một trăm đô-la, chưa kể tiền xăng; tôi sẽ phải trả lại cho bố mẹ Lacey trong cả mùa hè.
Chỉ duy nhất một khoảnh khắc yên tĩnh sau khi bác thu ngân quét thẻ của Lacey. Tôi liếc đồng hồ. Chúng tôi cần lên đường trong vòng hai mươi giây nữa. Rút cục cũng nghe thấy tiếng hóa đơn được in ra. Bác gái xé hóa đơn khỏi máy in, Lacey kí ngoáy, Ben và tôi vớ đám túi và chạy bắn ra xe. Radar đã nổ sẵn máy như muốn nói nhanh lên, bọn tôi chạy qua bãi đỗ xe, áo chùng của Ben phồng lên trong gió nên trông nó hao hao giống một phù thủy hắc ám, trừ cẳng chân trắng xanh lộ ra và hai tay ôm túi. Tôi thấy bụng chân của Lacey dưới chân váy, bắp chân cậu ấy căng lên theo bước chạy. Tôi không biết trông tôi ra sao, nhưng tôi biết mình cảm thấy thế nào: Trẻ trung. Ngốc nghếch. Không giới hạn. Tôi nhìn Ben và Lacey lao dúi vào xe qua cánh cửa trượt đã mở sẵn. Tiếp đến tôi, hạ cánh xuống đám túi và người Lacey. Radar vọt xe đi khi tôi đóng sầm cánh cửa trượt, nó ngoặt tay lái ra khỏi bãi đỗ xe, lần đầu tiên ghi dấu trong lịch sử lâu dài của dòng xe minivan rằng có một người nào đó ở đâu đó đã lái đến sém cả lốp cao su. Radar rẽ trái vào đường cao tốc với một tốc độ không an toàn, rồi hòa trở lại cao tốc liên bang. Chúng tôi nhanh hơn dự kiến bốn giây. Và cũng giống như cảnh dừng lại ở đường pit trong đua xe NASCAR, chúng tôi đập tay và hồ hởi khen nhau. Vậy là xông xênh. Ben có đủ thứ để chứa trong trường hợp nó cần bài tiết. Tôi có đủ khẩu phần thịt bò khô. Lacey có kẹo Mentos. Radar và Ben có áo phông để mặc ra ngoài áo chùng. Chiếc minivan đã trở thành một sinh quyển–cứ đổ đầy xăng cho chúng tôi, cả bọn có thể đi mãi đến cùng trời cuối đất.