Những Thành Phố Giấy

Lượt đọc: 249 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8.

❊ ❊ ❊

“Được rồi, trước hết, bọn mình sẽ bị bắt,” tôi nói. Tôi không khởi động động cơ và bắt đầu giải thích với Margo tại sao tôi chưa làm việc đó, tự hỏi không biết cô ấy có nhìn thấy tôi trong bóng tối này không.

“Tất nhiên chúng ta sẽ bị bắt. Vậy thì sao?”

“Như vậy là phạm pháp.”

“Q này, theo nhìn nhận của cậu, SeaWorld có thể đẩy cậu vào rắc rối gì nào? Tớ muốn nói, Chúa ơi, sau tất cả những gì tớ đã làm cho cậu đêm nay, cậu không thể làm một việc vì tớ được sao? Cậu không thể yên lặng bình tĩnh và thôi tá hỏa vì mỗi cuộc phiêu lưu bé như con kiến thế này ư?” Và rồi qua hơi thở, Margo nói, “Ý tớ là, trời ạ, cậu hãy nuôi chút điên rồ đi.”

Giờ thì tôi cáu điên lên thật. Tôi chui đầu qua đai an toàn đeo chéo vai để có thể nghiêng người qua bộ phận điều khiển mà nhìn cô ấy. “Sau tất cả những gì CẬU đã làm cho TỚ sao?” tôi gần như gào lên. Cô ấy muốn tự tin ư? Tôi đang tự tin lên đây. “Cậu có gọi điện cho bố của bạn TỚ, đứa bạn đang quặp lấy bạn trai CỦA TỚ để không ai phát hiện ra là tớ đã gọi điện không? Cậu có lái xe chở cái bàn tọa CỦA TỚ đi loạn lên khắp nơi, không phải vì cậu ôi-quá-quan-trọng với tớ, mà vì tớ cần đi nhờ và cậu ở ngay cạnh không? Đó có phải là những thứ thổ tả cậu đã làm cho tớ trong đêm nay không?”

Margo không nhìn tôi. Cô ấy chỉ nhìn thẳng trước mặt, về phía lớp cửa bao bằng nhựa của cửa hàng nội thất. “Cậu tưởng tớ cần cậu sao? Cậu không nghĩ rằng tớ có thể cho Myrna Mountweazel một liều Benadryl để nó ngủ chết giấc trong khi tớ khua cái két dưới gầm giường bố mẹ đi sao? Hoặc mò vào phòng cậu trong khi cậu đang ngủ và nẫng chìa khóa xe cậu đi ư? Tớ không cần cậu, ngốc ạ. Tớ đã chọn cậu. Rồi chính cậu đã chọn lại tớ.” Giờ Margo nhìn tôi. “Và điều đó như một lời hứa. Ít nhất cho đêm nay. Khi ốm đau cũng như khi khỏe mạnh. Lúc thuận lợi cũng như lúc khó khăn. Khi giàu hơn cũng như khi nghèo đi. Cho đến khi nào bình minh chia lìa chúng ta.”

Tôi khởi động máy và lái xe ra khỏi bãi đỗ, nhưng gạt tất cả những gì liên quan đến tinh thần đồng đội của Margo sang bên, tôi vẫn cảm thấy như mình bị buộc làm một điều gì đó, và tôi muốn nói cho ra ngô ra khoai. “Được thôi, nhưng khi SeaWorld, công ty hoặc bất cứ cá nhân nào viết thư đến Đại học Duke, nói rằng cái cậu Quentin Jacobsen đầy tội lỗi đã đột nhập cơ sở vật chất của họ vào lúc bốn giờ ba mươi phút sáng cùng với cô nàng đồng hành có cặp mắt hoang dại, thì Đại học Duke sẽ điên lên đấy. Mà bố mẹ tớ cũng phát điên luôn.”

“Q ơi, cậu sẽ theo học ở Duke. Cậu sẽ trở thành luật-sư-hay-gì-đó công thành danh toại, lập gia đình, sinh con và sống hết cuộc đời con con này. Đến phút lâm chung, những khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, khi cay đắng nghẹn ngào trong nhà thương, cậu sẽ tự nhủ: ‘Ồ, mình đã lãng phí cả cuộc đời chết giẫm này, nhưng chí ít vào năm cuối cùng ở trường phổ thông, mình đã lén vào SeaWorld cùng với Margo Roth Spiegelman. Ít nhất mình đã có một ngày huy hoàng, carpe diem.’”

“Một đêm huy hoàng, carpe noctem[1],” tôi sửa.

“Được rồi, cậu lại là Vua Ngữ Pháp. Cậu vừa giành lại ngai vàng rồi đó. Giờ đưa tớ tới SeaWorld thôi.”

Lặng lẽ lái xe dọc cao tốc I-4, tôi nhận ra mình đang nghĩ đến người đàn ông mặc bộ đồ xám bị phát hiện đã chết năm đó. Có thể đó là lí do cô ấy đã chọn mình, tôi nghĩ. Và khi đó, cuối cùng, tôi nhớ ra những gì Margo đã nói về người chết và những dây nối–về chính cô ấy và những dây nối.

“Margo này,” tôi lên tiếng phá vỡ bầu im lặng.

“Q,” cô ấy đáp.

“Cậu từng nói... Người đàn ông bị chết năm ấy, cậu từng nói rằng có lẽ tất cả những dây nối bên trong ông ta đã đứt hết, rồi lúc nãy cậu vừa nói về chính cậu, và dây nối cuối cùng bị đứt.”

Margo nửa bật cười. “Cậu lo lắng quá nhiều rồi đấy. Tớ không muốn đứa trẻ con nào tìm thấy tớ trong cảnh ruồi bâu kiến đậu vào một sáng thứ Bảy ở Công viên Jefferson đâu.” Cô ấy nghỉ một nhịp rồi nói điều cốt lõi. “Tớ quá tự kiêu cho một kết cục như vậy.”

Tôi cười khì, thở phào và lái xe ra khỏi cao tốc liên bang. Chúng tôi rẽ vào đường International Drive, thủ phủ mua sắm của xứ này. Có đến cả ngàn cửa hàng ở International Drive, tất cả đều bán một thứ giống nhau: thứ bỏ đi. Những thứ bỏ đi dưới đủ mọi hình dạng: vỏ sò, móc đeo chìa khóa, đồi mồi bằng thủy tinh, nam châm gắn tủ lạnh hình bang Florida, hồng hạc bằng nhựa, gi gỉ gì gi đủ thứ. Thực ra có vài cửa hàng trên đường I-Drive bán thứ bỏ đi thật, nghĩa đen, phân con ta-tu, bốn đô-la chín mươi lăm xu một túi.

Nhưng vào 4:50 sáng, khách du lịch vẫn còn đang ngủ. Con đường hoàn toàn vắng ngắt, giống như những đường phố khác, khi chúng tôi lái xe qua hết bãi đỗ này đến bãi đỗ khác.

“Đi qua hàng cây kia là đến SeaWorld,” Margo nói. Cô ấy ra sau xe, lục tìm trong ba-lô hay cái gì đó. “Tớ có đủ bản đồ vệ tinh và đã vạch kế hoạch tác chiến của chúng ta, nhưng quái lạ sao chả thấy đâu nhỉ. Dù sao cứ đi qua đoạn đường có hàng cây, bên tay trái sẽ là một cửa hàng bán đồ lưu niệm.”

“Bên tay trái tớ có khoảng mười bảy ngàn cửa hàng bán đồ lưu niệm.”

“Đúng, nhưng chỉ có một ngay sau khi đi hết qua hàng cây thôi.”

Quả là chính xác, chỉ có một cửa hàng như vậy, tôi đưa xe vào chỗ đỗ trống, dừng ngay dưới một cột đèn đường, vì ở I-Drive này rất dễ bị mất xe. Chắc chỉ có gã đạo chích siêu quái đản mới tìm cách thổi bay chiếc Chrysler này, nhưng tôi cũng không khoái nghĩ đến việc phải giải thích với mẹ làm thế nào và tại sao xe của mẹ đã biến mất trong mấy tiếng đồng hồ khuya khoắt này.

Chúng tôi đứng bên ngoài, dựa vào đuôi chiếc minivan, không khí nóng và nặng đến mức tôi thấy quần áo như dính chặt lên da mình. Tôi lại có cảm giác rờn rợn, như thể ai đó đang nhìn tôi mà tôi lại không thấy họ. Đêm tối quá lâu, bụng dạ tôi đau nhói sau nhiều tiếng đồng hồ lo lắng căng thẳng. Margo đã tìm thấy bản đồ, dưới ánh đèn đường, đầu ngón tay dính sơn xanh của cô ấy dò theo tuyến đường. “Tớ nghĩ ngay đây có một đoạn hàng rào,” cô ấy nói, giơ tay chỉ một vạt um tùm phía bên kia con đường có hàng cây. “Tớ đã đọc trên mạng. Mấy năm trước người ta dựng hàng rào vì một gã say nào đó nửa đêm mò vào công viên và nảy ra ý tưởng bơi cùng Shamu, cho nên đã bị Shamu xực luôn.”

“Có chuyện ấy thật sao?”

“Ừ, nhưng nếu gã đó hành động trong cơn say, thì chúng ta sẽ ra tay khi hoàn toàn tỉnh táo. Tụi mình là ninja mà.”

“À, chắc cậu là ninja thôi,” tôi nói.

“Cậu là chàng ninja ồn ào và lắm chuyện,” Margo nói, “nhưng hai đứa mình đều là ninja.” Cô ấy vén tóc ra sau vành tai, đội mũ lên, thít chặt dây rút; ánh sáng từ ngọn đèn đường rọi lên những nét sắc sảo trên khuôn mặt nhợt nhạt của cô ấy. Có thể cả hai đứa tôi đều là ninja, nhưng chỉ Margo mặc trang phục thích hợp.

“Được rồi,” cô ấy nói. “Ghi nhớ bản đồ nhé.” Đến thời điểm này, phần gian nguy nhất trong hành trình nửa dặm mà Margo đã vạch ra chính là hào nước. Địa hình SeaWorld như một tam giác. Một cạnh là mặt đường, Margo suy luận rằng sẽ thường xuyên có nhân viên an ninh đi tuần tra ban đêm. Cạnh thứ hai sát với một hồ nước chu vi ít nhất một dặm, và cạnh thứ ba tiếp giáp hào thoát nước. Nhìn từ bản đồ, hào nước này rộng cỡ một con đường hai làn. Và ở Florida, ở đâu có hào thoát nước cạnh hồ, ở đó thường có cá sấu.

Margo đặt cả tay lên hai vai tôi và xoay tôi lại phía cô ấy. “Bọn mình sẽ bị tóm, có thể thôi, trong trường hợp đó, cứ để tớ nói mọi chuyện. Cậu chỉ cần tỏ ra hiền hiền kiểu nửa ngây thơ nửa thẳng thắn, rồi ta sẽ ổn cả thôi.”

Tôi khóa xe, cố gắng vuốt gọn mái đầu bù xù, lẩm nhẩm, “Mình là ninja.” Tôi không định để Margo nghe thấy, nhưng cô ấy đã thốt lên, “Khỉ ạ, cậu đúng là ninja đấy. Đi mau thôi.”

Chúng tôi đi bộ qua I-Drive, bắt đầu mò đường qua đám sồi rậm rạp và cây bụi lùm xùm. Tôi hơi lo về độc tố của cây thường xuân, nhưng ninja không sợ độc tố thường xuân, thế là tôi xông lên, cánh tay giơ trước mặt, gạt cành gai lá lẻo sang hai bên để tiến về phía hào nước. Cuối cùng cũng qua được vạt cây và tầm nhìn thoáng ra, tôi thấy con đường với hàng cây ở bên tay phải và hào nước thẳng phía trước mặt. Ai ngồi trong xe trên đường hẳn sẽ nhìn thấy chúng tôi, nhưng chẳng có chiếc xe nào cả. Chúng tôi cùng chạy qua bụi rậm, rẽ ngoặt về phía hàng cây. Margo nói, “Nào, nào!” và tôi xẹt qua đường cao tốc sáu làn xe. Dù trên đường hoàn toàn không có ma nào, trong tôi vẫn dội lên cơn phấn khích và cảm giác sai trái to đùng khi chạy cắt qua một con đường lớn đến vậy.

Băng qua đường rồi, chúng tôi lom khom đi trong đám cỏ lác cao đến đầu gối bên vệ đường. Margo chỉ lằn cây giữa bãi đỗ xe mênh mông bát ngát của SeaWorld và mặt hào nước tĩnh lặng sẫm màu. Chúng tôi chạy dọc hàng cây khoảng một phút, rồi Margo kéo lưng áo tôi, khẽ nói,

“Lội nước thôi.”

“Mời quí cô,” tôi nói.

“Không đâu, thật đấy. Cậu cứ tự nhiên đi,” cô ấy đáp.

Và tôi chẳng còn nghĩ đến cá sấu hay lớp bùn lầy rong rêu tù đọng bốc mùi nữa. Tôi chỉ chạy lấy đà và nhảy xa hết mức có thể. Tôi rơi xuống một chỗ nước cao đến thắt lưng, liền sải từng bước đi tiếp. Nước xộc lên một mùi nồng nặc và ướt lớp nhớp trên da tôi, nhưng ít nhất từ thắt lưng trở lên tôi không bị ướt. Hoặc ít nhất là tôi chưa bị ướt cho đến khi Margo nhảy xuống, bắn nước tung tóe lên khắp người tôi. Tôi quay lại và té nước lên người cô ấy. Margo giả bộ sặc nước, làu bàu nói:

“Ninja không té nước lên người đồng đội.”

“Ninja thứ thiệt không rơi oạch xuống làm nước tóe lên như vậy,” tôi nói.

“Ồ, tớ bị trúng tim đen rồi.”

Tôi nhìn Margo đi lên từ hào nước. Tôi thầm mừng rỡ vì không phải đụng độ cá sấu. Mạch máu của tôi nếu có đập nhanh thì cũng ở mức chấp nhận được. Bên dưới vạt áo khoác không cài của Margo, chiếc áo phông đen thấm nước ướt đẫm. Tóm lại, rất nhiều thứ đang diễn ra suôn sẻ, nhưng bất chợt tôi nhác thấy có gì đó loang loáng trên mặt nước ngay cạnh Margo. Cô ấy nhảy lên bờ, tôi thấy gân gót của Margo căng lên, và trước khi tôi kịp kêu lên, con rắn đã bắn đến cắn vào cổ chân trái, ngay dưới gấu quần jeans của cô ấy.

“Bỏ xừ!” Margo thốt lên, cô ấy nhìn xuống và lại nói “Bỏ xừ rồi!” Con rắn vẫn chưa rời chân Margo. Tôi lao đến tóm lấy đuôi rắn, giật nó ra khỏi chân cô ấy và ném thẳng xuống hào nước. “Ôi trời ơi,” Margo kêu lên. “Con gì vậy? Có phải rắn hổ mang không?”

“Tớ không biết. Nằm xuống, nằm xuống đi,” tôi nói rồi nâng chân Margo trong tay và kéo gấu quần jeans của cô ấy lên. Có hai giọt máu rỉ ra từ vết cắn, tôi cúi xuống, áp miệng lên vết thương và hút mạnh hết sức, cố gắng rút nọc độc ra. Tôi nhổ máu đi, định hút tiếp thì cô ấy nói, “Từ từ đã, tớ thấy nó rồi.” Tôi hoảng hồn đứng bật dậy, Margo nói, “Trời ơi, không sao, loài này không độc.” Cô ấy chỉ về phía hào nước, tôi theo hướng ngón tay Margo và thấy một con rắn sọc nhỏ đang lướt dọc mép nước, bơi ngay chỗ có ánh đèn rọi xuống. Nhìn ở chỗ đủ sáng, con rắn chỉ như con thằn lằn con, chẳng đáng sợ mấy.

“Ơn giời,” tôi nói, ngồi xuống cạnh Margo và lấy lại nhịp thở của mình.

Sau khi xem vết cắn và nhận ra máu đã cầm, cô ấy hỏi tôi, “Gặm chân tớ thấy thế nào?”

“Ngon đấy,” tôi đáp, vì đúng là như vậy. Margo hơi nghiêng người về phía tôi, tôi cảm thấy cánh tay cô ấy áp vào sườn mình.

“Tớ cạo lông chưn sáng nay chính lí do này, kiểu như: Ái chà, biết đâu có người trong lúc cấp bách sẽ tóm lấy bắp chân mình mà hút nọc rắn ra.”

Có một hàng rào mắt cáo trước mặt chúng tôi, nhưng chỉ cao cỡ hai mét. Như Margo nhận xét, “Thật không vậy, thoạt đầu là con rắn ranh, rồi đến hàng rào này sao? An ninh kiểu này sỉ nhục ninja quá.” Cô ấy leo lên, lẳng người qua và trèo xuống, uyển chuyển như bước trên thang vậy. Tôi cũng cố không để bị ngã.

Chúng tôi chạy qua một bụi cây nhỏ san sát, bám chặt trên những bể chứa lớn màu xanh ngọc, chắc hẳn có động vật ở trong. Chúng tôi chạy đến một dải đường nhựa, từ đây tôi thấy được khán phòng lớn nơi Shamu từng làm bắn nước lên tôi hồi tôi còn bé. Giàn loa nhỏ mắc dọc lối đi đang phát nhạc không lời êm dịu. Chắc để các con vật cũng cảm thấy êm dịu. “Margo ơi,” tôi nói, “tụi mình ở trong SeaWorld rồi.”

Margo đáp, “Hẳn rồi,” và cô ấy bắt đầu đi quanh còn tôi đi theo. Chúng tôi dừng lại trước khu nuôi hải cẩu, nhưng hình như không có con hải cẩu nào ở trong.

“Margo ơi,” tôi nói lại lần nữa. “Chúng ta ở trong SeaWorld rồi.”

“Hãy vui đi,” cô ấy nói mà như không cử động môi. “Vì an ninh đến rồi kìa.” Tôi phóng vội qua mấy bụi cây cao đến thắt lưng, nhưng Margo không chạy nên tôi dừng lại. Một người đi tuần trong bộ đồng phục AN NINH SEAWORLD tiến đến và tỉnh bơ hỏi, “Có chuyện gì vậy?” Tay anh ta cầm cái gì đó–bình xịt hơi cay, tôi đoán thế.

Để bình tĩnh lại, tôi tự thắc mắc, Anh ta có còng tay thông thường không hay dùng còng tay đặc dụng của SeaWorld nhỉ? Kiểu như còng tay hình hai con cá heo cong mình lại chẳng hạn?

“Thực ra bọn em đang trở ra ạ,” Margo nói.

“Ồ, chắc là vậy rồi,” anh kia nói. “Vấn đề là cô em muốn tự đi ra hay được cảnh sát trưởng Hạt Orange đưa ra?”

“Nếu đối với anh cả hai đều như nhau,” Margo nói, “thì chúng em muốn tự đi ra hơn.” Tôi nhắm mắt lại, những muốn nói với Margo rằng lúc này không có thời gian để dẻo mỏ đâu. Nhưng người đàn ông kia bật cười.

“Cô em có biết mấy năm trước có người đã thiệt mạng ở đây vì nhảy vào một bể nhốt động vật không? Bọn anh được lệnh nếu có người đột nhập thì không được thả đi, dù người ta có xinh đẹp đến đâu cũng không thả.” Margo kéo kéo áo phông để lớp áo không dính sát người. Đến lúc này tôi mới nhận ra rằng anh ta đang nói đến ngực cô ấy.

“Ồ, vậy chắc anh phải bắt bọn em rồi.”

“Nhưng vấn đề chính ở đây. Anh sắp hết giờ làm, muốn về nhà làm chai bia và đánh một giấc. Nếu anh gọi cảnh sát thì họ sẽ dành ra thời gian quí báu đến đây. Anh đang nói to những suy nghĩ của mình lên đấy nhé,” anh ta nói, và Margo nhướn mắt lên vẻ hiểu ra. Cô ấy ngúc ngoắc bàn tay trong túi áo ướt và rút ra tờ một trăm đô-la ướt nhẹp thứ nước ở trong hào.

Người bảo vệ nói, “Chà, cô em nên đi ngay đi. Nếu là anh thì anh sẽ không loạng quạng đi ngang bể cá voi đâu. Quanh đó có camera an ninh bật suốt đêm, và tụi anh không muốn ai biết rằng cô em đã ở đây.”

“Rõ ạ,” Margo e dè đáp, và người bảo vệ đi tiếp về phía khu vực tối. “Trời ạ,” Margo lẩm bẩm khi anh ta đã đi khuất, “tớ thực sự không muốn xì tiền cho gã dê xồm đó. Nhưng thôi, tiền là để tiêu.” Tôi gần như không nghe rõ những lời ấy, điều duy nhất tôi cảm thấy là cơn thở phào lan ra trên da. Cái cảm giác khoan khoái một cách rất thô thiển này cũng xứng đáng với những lo lắng lúc trước lắm chứ.

“Ơn Chúa anh ta không gọi cảnh sát,” tôi nói.

Margo không đáp. Cô ấy nhìn xa xôi, hai mắt nhíu lại gần như nhắm. “Tớ cảm thấy lần này giống hệt hồi vào trong phim trường của hãng Universal,” lát sau Margo nói. “Chỗ này cũng hay hay, đại loại thế, nhưng chẳng có gì xem được nữa. Các loại xe trượt cảm giác mạnh không hoạt động. Những thứ hay ho đều bị khóa lại cả rồi. Buổi đêm đa phần các con vật đều bị nhốt trong các lồng bể khác nhau.” Margo quay đầu lại và nhận xét về SeaWorld mà chúng tôi đang chứng kiến. “Tớ nghĩ phần lí thú không phải là được đứng ở đây.”

“Vậy phần lí thú chính là ở đâu?” tôi hỏi.

“Ở lúc vạch kế hoạch, tớ nghĩ thế. Cũng chẳng biết nữa. Ta hi vọng làm một việc gì đó thì sẽ vui lắm, nhưng khi thực sự làm việc đó, lại chẳng thấy vui như đã mong đợi nữa.”

“Tớ thấy trò này vui đấy chứ,” tôi thú nhận. “Dù chẳng có gì để xem cả.” Tôi ngồi xuống một băng ghế, Margo ngồi xuống cạnh tôi. Chúng tôi cùng nhìn về phía khu hải cẩu, nhưng không có con hải cẩu nào ở trong, chỉ là hòn đảo nhỏ chẳng có gì ngoài mấy đụn giả sơn xù xì bằng chất dẻo. Tôi ngửi thấy mùi của Margo ngay bên mình, mùi mồ hôi và rong rêu từ hào nước, mùi dầu gội đầu thơm như tử đinh hương, và mùi làn da cô ấy, thoang thoảng như hạnh nhân mới nghiền vậy.

Lần đầu tiên tôi thấy mệt. Và tôi mường tượng ra cảnh chúng tôi nằm bên nhau trên vạt cỏ trong SeaWorld, tôi nằm ngửa còn Margo nằm nghiêng, cánh tay buông trên người tôi, đầu ngả vào vai tôi và đang nhìn tôi. Không làm gì cả–chỉ nằm cạnh nhau dưới bầu trời, màn đêm ở đây vẫn sáng quá, lút cả những vì sao. Và hình như tôi cảm nhận được hơi thở của Margo mơn man trên cổ mình, và có lẽ chúng tôi có thể cứ nằm như vậy đến sáng, mọi người bắt đầu đi ngang qua chúng tôi khi họ vào đây, họ sẽ thấy chúng tôi và sẽ nghĩ rằng chúng tôi cũng là khách tham quan, và thế là chúng tôi chỉ việc nhập vào và biến mất trong đám du khách.

Nhưng không. Còn phải chứng kiến cảnh Chuck Parson lông mày một mất một còn. Còn phải to nhỏ kể lại chuyện này với Ben. Còn lớp học, phòng tập nhạc, trường Duke và tương lai.

“Q ơi,” Margo nói.

Tôi nhìn lên cô ấy, thoáng chốc tôi không hiểu sao cô ấy lại gọi tên mình, nhưng rồi tôi hết hẳn cơn nửa tỉnh nửa mơ. Và tôi nghe thấy. Giàn loa đang phát nhạc, nhưng không phải nhạc không lời dìu dịu nữa, mà là nhạc thực sự. Một bài hát jazz cũ kĩ mà bố tôi thích, tên là “Sao sa ở Alabama.” Qua những cái loa bé xíu, có thể nghe thấy ca sĩ như đang cất lên cả ngàn nốt nhạc cùng một lúc.

Và tôi cảm thấy sợi dây liền mạch nối tôi với cô ấy, kéo suốt từ hồi hai đứa nhóc tì ở trong cũi, đến người đàn ông đã chết năm nào, cho tới sự gần gũi ngày hôm nay. Và tôi muốn nói với Margo rằng phần vui nhất đối với tôi không ở chỗ lập kế hoạch, hành động hay đào tẩu; mà phần vui nhất là thấy được những dây nối của chúng tôi gặp nhau rồi chia tách, và lại trở về với nhau–nhưng nói ra như vậy có vẻ sến sẩm quá, vả lại cô ấy cũng đã đứng lên rồi.

Đôi mắt xanh thứ màu xanh kì diệu của Margo chớp chớp, khi đó cô ấy đẹp đến không tưởng, ống quần jeans ướt bó trên chân, gương mặt sáng lên trong ánh ngày nhàn nhạt.

Tôi đứng lên, chìa tay ra và nói, “Cho phép tớ mời cậu nhảy điệu này được không?” Margo nhún chân, đưa tay cho tôi và nói, “Được chứ.” Tôi đặt tay lên đường cong giữa eo và hông cô ấy, và tay cô ấy đặt trên vai tôi. Bước-bước-bước ngang. Bước-bước-bước ngang. Chúng tôi nhảy fox-trot một vòng quanh khu hải cẩu, bài hát vẫn ngân nga về những vì sao sa trên bầu trời. “Điệu chậm lớp sáu nào,” Margo nói, và chúng tôi đổi tư thế, tay cô ấy trên vai tôi và tay tôi trên hông cô ấy, khuỷu tay đan vào nhau, hai đứa chỉ cách nhau có nửa mét. Rồi chúng tôi lại nhảy theo điệu fox-trot cho đến hết bài hát. Tôi tiến một bước và đỡ Margo ngả ra, như chúng tôi được dạy hồi ở trường vũ đạo Crown. Margo giơ một chân lên, dồn toàn bộ trọng lượng vào tôi khi tôi đỡ lưng cô ấy. Cô ấy đã tin tưởng tôi, hoặc là muốn bị ngã.

[1] Trong tiếng La-tinh, “carpe diem” nghĩa là “hãy nắm lấy cơ hội của ngày”, “carpe noctem” nghĩa là “hãy nắm lấy cơ hội của đêm.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của John Green

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.