Tôi thức dậy trong nắng, chưa đến bảy giờ sáng thứ Bảy. Đáng ngạc nhiên, Radar đang ở trên mạng.
QKẺHỒISINH: Tôi tưởng ông còn ngủ.
CÔNGDÂNCỦATOÀNTHƯ96: Đời nào. Tôi dậy từ sáu giờ, viết thêm vào một bài về một ca sĩ nhạc pop Malaysia. Nhưng Angela còn ngủ.
QKẺHỒISINH: Ồồ, Angela ở lại qua đêm à?
CÔNGDÂNCỦATOÀNTHƯ96: Ừ, nhưng sự thanh tân của tôi vẫn bảo toàn. Cơ mà đêm tốt nghiệp... Dự là thế. QKẺHỒISINH: Này ông, đêm qua tôi chợt nghĩ chuyện này. Mấy cái lỗ nhỏ trên tường ở khu mua sắm bị bỏ hoang ấy–có khả năng trước đây từng có bản đồ và những điểm được đánh dấu bằng ghim mũ không?
CÔNGDÂNCỦATOÀNTHƯ96: Như một tuyến đường.
QKẺHỒISINH: Chính xác.
CÔNGDÂNCỦATOÀNTHƯ96: Muốn đi xem sao không?
Nhưng tôi phải đợi Ange dậy đã. QKẺHỒISINH: Nghe ổn đấy.
Radar gọi điện thoại lúc mười giờ. Tôi lái minivan qua đón nó rồi đến nhà Ben, mong rằng đòn tấn công bất ngờ là cách duy nhất để dựng nó dậy. Nhưng dù có hát sái quai hàm “Chàng là ánh dương của em” bên ngoài cửa sổ phòng nó thì kết quả thu được chỉ là nó hé cửa sổ ra hách dịch xùy bọn tôi, “Từ giờ đến trưa tôi không làm gì cả.”
Thế là chỉ có Radar và tôi lên đường. Nó kể chút chút về Angela, nó thích cậu ấy đến mức nào, và cảm thấy lạ lùng ra sao khi mới mến nhau được mấy tháng thì đã mỗi đứa theo một trường đại học. Nhưng tôi khó có thể nghe được thấu đáo. Tôi muốn tấm bản đồ đó. Tôi muốn thấy những nơi Margo đã đánh dấu. Tôi muốn găm lại những ghim mũ đó lên tường.
Tụi tôi vào từ gian văn phòng, đi vội qua thư viện, dừng lại kiểm tra nhanh các lỗ trên tường phòng ngủ, rồi sang cửa hàng lưu niệm. Nơi này không khiến tôi sợ chút nào nữa. Một khi đã ở bên trong và biết chắc rằng chỉ có mình, tôi thấy an toàn như đang ở nhà. Dưới một quầy trưng bày, tôi thấy hộp đựng bản đồ và quảng cáo du lịch tôi đã bới trong đêm dạ tiệc. Tôi bê cái hộp lên, đặt thăng bằng trên các góc một tủ trưng bày đã vỡ hết kính. Radar lọc trước một lượt, lấy ra tất cả những gì có bản đồ, rồi tôi mở ra, soi xem có lỗ thủng nào không.
Gần đến đáy hộp, Radar nhấc lên một tập in đen trắng, tựa đề NĂM NGÀN THÀNH PHỐ MĨ. Bản quyền năm 1972 của công ti Esso. Khi thận trọng mở ra, cố gắng vuốt phẳng các mép quăn, tôi thấy một lỗ cắm ghim ở góc. “Đây rồi,” tôi khẽ reo. Quanh lỗ ghim có chút rách nhỏ, trông như giấy bị giật khỏi tường. Đó là tấm bản đồ nước Mĩ cỡ treo trong lớp học, giấy giòn và ngả vàng, in dày đặc những điểm đến tiềm năng. Chút rách ở góc nói với tôi rằng Margo không chủ định để bản đồ này lại làm manh mối–cô ấy quá chính xác và chắc chắn với những manh mối nên sẽ không chơi trò tung hỏa mù. Trời xui đất khiến chúng tôi rơi đúng vào phần Margo không dự kiến trước, và khi thấy được những gì cô ấy không dự kiến, tôi nghĩ lại cô ấy đã dự kiến nhiều đến mức nào. Và có lẽ, tôi nghĩ, đó là những gì cô ấy đã làm trong bóng tối tĩnh lặng ở đây. Phiêu du trong khi ngồi an nhiên, như Whitman, trong khi chuẩn bị cho những gì đích thực.
Tôi chạy một mạch sang văn phòng, thấy một nắm ghim mũ trên cái bàn cạnh bàn của Margo. Rồi Radar và tôi cẩn thận mang bản đồ đã vuốt phẳng sang phòng Margo. Tôi giơ nó lên trước tường trong khi Radar tìm cách ghim các góc, nhưng ba trong bốn góc đã rách, cả ba trong số năm điểm trên bản đồ cũng vậy, chắc bị rách khi bản đồ được gỡ khỏi tường. “Cao lên, sang trái,” Radar nói. “Không, xuống. Thế. Đừng nhúc nhích.” Cuối cùng bọn tôi đã có tấm bản đồ trên tường. Chúng tôi căn các lỗ trên giấy với các lỗ trên tường, năm ghim mũ dễ dàng về vị trí. Nhưng có mấy lỗ trên bản đồ bị rách hơi to nên không thể xác định được vị trí CHÍNH XÁC. Và vị trí chính xác rất có giá trị trên một tấm bản đồ đen đặc năm ngàn địa danh. Những con chữ nhỏ li ti san sát, tôi phải đứng lên cuộn thảm, gí mắt lại gần đoán từng địa danh. Trong khi tôi đọc tên các thành phố lên, Radar lấy máy tính cầm tay ra và tra trong Toàn Thư Đủ Thứ.
Có hai chỗ cắm ghim không bị rách: một có vẻ là Los Angeles, dù có vô khối thành phố cụm lại gần nhau ở Nam California nên chữ in bị lấn lên nhau. Một lỗ ghim còn nguyên nữa là ở phía trên Chicago. Một lỗ ghim bị rách ở New York, căn cứ theo vị trí lỗ thủng trên tường, là một trong năm khu của thành phố New York.
“Khớp với những gì chúng ta đã biết.”
“Ừ,” tôi nói. “Nhưng Chúa ơi, nơi nào ở New York đây? Vấn đề là ở đó.”
“Tụi mình đang bỏ sót gì đó,” Radar nói. “Gợi ý nào đó về địa điểm. Những lỗ ghim còn lại là gì?”
“Một cái nữa ở bang New York, nhưng không gần thành phố. Ông xem, tất cả các địa danh đều nhỏ xíu. Có thể là Poughkeepsie hoặc Woodstock hoặc Catskill Park.”
“Woodstock,” Radar nói. “Chỗ này hay đấy. Margo không có vẻ gì là dân hippie, nhưng cậu ấy mang khí chất của tâm hồn tự do đó.”
“Tôi không biết nữa,” tôi nói. “Điểm cuối cùng có thể là Washington, D.C., hoặc Annapolis, hoặc vịnh Chesapeake. Thực ra điểm này có thể là vô thiên lủng.”
“Nếu chỉ có một điểm trên bản đồ thì hữu ích hơn đấy,” Radar gắt.
“Nhưng biết đâu Margo muốn đi từ nơi này sang nơi khác,” tôi nói. Dấn mình vào chuyến đi miên viễn của cô ấy.
Tôi ngồi xuống thảm một lát trong khi Radar đọc to thông tin về New York, dãy núi Catskill, thủ đô, buổi hòa nhạc ở Woodstock năm 1969. Hình như chẳng có gì liên quan. Tôi cảm thấy như chúng tôi đang lần theo dây nối và chẳng tìm thấy gì.
Chiều hôm đó, sau khi đưa Radar về, tôi ngồi quanh nhà đọc “Tự khúc”, nửa để tâm vào chuyện học thi. Thứ Hai thi giải tích và tiếng La-tinh, có lẽ là hai môn khó nhất, tôi không thể hoàn toàn bỏ bê được. Tôi học gần hết tối thứ Bảy và cả ngày Chủ nhật, nhưng vừa sau bữa tối, suy nghĩ về Margo chợt hiện lên trong đầu tôi. Tôi tạm rời bài luyện dịch Ovid và đăng nhập vào tin nhắn trực tuyến. Lacey đang ở trên mạng. Tôi mới biết biệt hiệu dùng trên mạng của Lacey qua Ben, nhưng chắc tôi và Lacey đã đủ quen biết để tôi gửi tin nhắn trực tiếp tới cậu ấy luôn.
QKẺHỒISINH: Chào, tớ Q đây.
VẢIGAIVÀTROTÀN: Chào cậu!
QKẺHỒISINH: Có bao giờ cậu nghĩ đến chuyện Margo đã mất bao nhiêu thời gian lên kế hoạch tất cả không?
VẢIGAIVÀTROTÀN: Ờ, như để lại chữ trong bát súp trước khi đi Mississippi và chỉ dẫn cậu đến khu mua sắm mini ấy hả?
QKẺHỒISINH: Ừ, những việc đó không thể chỉ nghĩ mười phút là xong.
VẢIGAIVÀTROTÀN: Cuốn sổ chăng? QKẺHỒISINH: Chính xác.
VẢIGAIVÀTROTÀN: Ừ nhỉ. Hôm nay tớ cũng nghĩ đến cuốn sổ. Tớ nhớ có lần đi mua sắm với nhau, Margo cứ cố thử nhét sổ vào mấy cái ví cậu ấy thích xem có vừa không.
QKẺHỒISINH: Giá có cuốn sổ ấy thì tốt.
VẢIGAIVÀTROTÀN: Ừ, nhưng chắc cậu ấy mang theo rồi.
QKẺHỒISINH: Ừ, không có trong ngăn tủ ở trường của Margo à?
VẢIGAIVÀTROTÀN: Không, trong đó chỉ có sách giáo khoa, xếp ngay ngắn như thường ngày.
Tôi ngồi học và đợi những đứa khác lên mạng. Một lúc sau Ben xuất hiện, tôi mời nó vào phòng tán gẫu với tôi và Lacey. Chàng và nàng nói với nhau là chính–tôi vẫn đang dịch nửa chừng–cho đến khi Radar đăng nhập và cùng tham gia. Lúc ấy tôi đặt bút xuống không học nữa.
CÔNGDÂNCỦATOÀNTHƯ96: Hôm nay có người ở thành phố New York đã tìm tên Margo Roth Spiegelman trong Toàn Thư Đủ Thứ.
CHỈVIÊMTHẬNTHUIMÀ: Ông có biết chỗ nào ở thành phố New York không?
CÔNGDÂNCỦATOÀNTHƯ96: Rất tiếc, không.
VẢIGAIVÀTROTÀN: Vẫn còn mấy tờ rơi trong các cửa hàng băng đĩa ở đó mà. Có khi ai đó đang thử tìm hiểu về Margo.
CÔNGDÂNCỦATOÀNTHƯ96: Ồ, có lí đấy. Tớ quên mất vụ đó. Chán thật!
QKẺHỒISINH: Này, tôi lúc có lúc không xuất hiện ở đây nhé, vì tôi đang vào trang mạng mà Radar chỉ, cái trang vạch được nhiều lộ trình từ những nơi Margo đã đánh dấu ấy.
CHỈVIÊMTHẬNTHUIMÀ: Đường dẫn thế nào?
QKẺHỒISINH: duongdaivongquanh.com
CÔNGDÂNCỦATOÀNTHƯ96: Tôi có một giả thuyết mới. Margo sẽ xuất hiện ở lễ tốt nghiệp, ngồi trong đám khán giả.
CHỈVIÊMTHẬNTHUIMÀ: Tôi theo giả thuyết cũ, Margo vẫn ở đâu đó tại Orlando, khuấy đảo bọn mình và đảm bảo rằng cậu ấy là trung tâm vũ trụ của chúng ta.
VẢIGAIVÀTROTÀN: Ben!
CHỈVIÊMTHẬNTHUIMÀ: Xin lỗi, nhưng tớ đúng triệt để đấy.
Tụi nó cứ tiếp tục như thế, nói với nhau về Margo của mình, trong khi tôi tìm cách vạch ra lộ trình của cô ấy. Nếu Margo không dự định rằng tấm bản đồ là một manh mối–và những lỗ rách trên bản đồ đã chỉ ra rằng cô ấy không định thế–tôi rút ra kết luận chúng tôi đã có mọi manh mối cô ấy chủ ý để lại, và giờ còn được thêm. Vậy chắc chắn tôi đã có thứ mình cần. Nhưng sao tôi vẫn thấy xa cách Margo đến thế.