Chúng tôi đến đoạn công trường. Đường cao tốc hẹp lại còn một làn. Chúng tôi bị ách lại sau một xe tải chở hàng cỡ lớn đang đi với đúng tốc độ cho phép là ba mươi lăm dặm một giờ. Lacey lái xe lúc này là rất hợp lí, nếu là tôi chắc đã nện thình thình lên vô-lăng, còn Lacey chỉ tươi cười nói chuyện với Ben, cho đến khi quay lại bảo tôi, “Q ơi, tớ cần vào nhà vệ sinh, đằng nào bọn mình cũng đang mất thời gian sau chú xe tải này.”
Tôi chỉ gật. Không thể trách Lacey được. Nếu không thể tiểu vào chai thì tôi đã bắt cả bọn dừng lại từ lâu rồi. Lacey giữ được hết mức có thể như vậy kể cũng gan.
Lacey tấp xe vào một trạm xăng mở cả đêm, tôi ra ngoài duỗi hai cẳng giờ đã như cao su. Khi Lacey quay lại, tôi đang ngồi ở ghế lái. Tôi thực sự không biết tôi đã lên ghế lái như thế nào, sao tôi lại ngồi đây mà không phải Lacey. Đến cửa xe, Lacey thấy tôi đã yên vị, cửa sổ để mở. Tôi nói với Lacey, “Để tớ lái cho.” Xe của tôi, và rút cục, sứ mệnh của tôi. Lacey hỏi, “Thật không? Cậu chắc chứ?” và tôi đáp, “Ừ, ừ, tớ khỏe re mà,” thế nên Lacey đẩy cánh cửa trượt, vào nằm ở hàng ghế sau lái xe.