Những Thành Phố Giấy

Lượt đọc: 269 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4.

❊ ❊ ❊

Chúng tôi lái xe dọc cao tốc I-4, may phước là không có ai, và tôi đi theo chỉ dẫn của Margo. Đồng hồ trên bảng điều khiển chỉ 1:07.

“Đẹp đấy chứ, hả?” cô ấy nói khi quay khỏi tôi và chăm chú nhìn ra cửa sổ xe, thế nên tôi gần như không thấy nét mặt cô ấy. “Tớ rất thích lái xe thật nhanh trong ánh đèn trên phố.”

“Ánh sáng,” tôi nói, “thứ hữu hình gợi nhắc Ánh Sáng Vô Hình.”

“Đẹp quá,” Margo thốt lên.

“T.S. Eliot,” tôi nói. “Cậu cũng đọc rồi mà. Trong môn Quốc ngữ năm ngoái.” Thực ra tôi chưa từng đọc toàn bộ bài thơ có câu vừa rồi, nhưng vài câu trong những đoạn tôi đã đọc vẫn còn vướng lại trong đầu.

“Ồ, hóa ra cậu trích thơ à,” cô ấy nói, có vẻ hơi thất vọng. Tôi thấy tay Margo đặt trên bảng điều khiển chính. Tôi có thể đặt tay mình lên bảng điều khiển ấy, thế là tay chúng tôi sẽ ở cùng một chỗ, vào cùng một thời điểm. Nhưng tôi đã không làm vậy. “Cậu đọc lại đi,” Margo nói. “Ánh sáng, thứ hữu hình gợi nhắc Ánh Sáng Vô Hình.”

“Ôi chao, thật sự rất hay. Hẳn là đã khiến cô nàng của cậu cảm động.”

“Cô nàng cũ,” tôi chữa lại.

“Suzie đá cậu rồi à?” Margo hỏi.

“Sao cậu biết bạn ấy đá tớ?”

“Ôi, xin lỗi nhé.”

“Dù sao cũng đúng là như thế,” tôi thừa nhận, và Margo bật cười. Chuyện chia tay từ mấy tháng trước rồi, nhưng tôi không trách Margo đã không để ý đến kiểu chuyện tình nhạt nhẽo ấy. Những gì xảy ra trong phòng tập nhạc sẽ ở lại trong phòng tập nhạc.

Margo gác bàn chân lên bảng điều khiển và ngúc ngoắc ngón chân theo tiết tấu giọng nói. Cô ấy luôn có kiểu nói chuyện như vậy, với nhịp điệu lên xuống rõ rệt, nghe như đang ngâm thơ. “Phải rồi, ừ nhỉ, tớ xin lỗi nhé. Nhưng tớ cũng có chuyện tương tự đấy. Anh chàng bạn trai đẹp mã từ ối chao là mấy tháng nay đang mần cô bạn thân nhất của tớ.”

Tôi quay sang nhưng tóc che gần hết mặt Margo, nên tôi không hiểu có phải cô ấy đang đùa không. “Cậu đang nghiêm túc đấy à?” Cô ấy không đáp. “Nhưng sáng nay cậu còn cười với cậu ta cơ mà. Tớ thấy hai cậu mà.”

“Tớ không biết cậu đang nói đến lúc nào. Tớ biết chuyện trước khi vào tiết một, rồi tớ thấy người ta nói chuyện với nhau và tớ bắt đầu hét lên đồ giết người khát máu, Becca lao vào vòng tay Clint Bauer còn Jase đứng ngây như phỗng, cái miệng hôi hám nhểu đầy nước dãi.”

Hóa ra tôi đã hoàn toàn hiểu nhầm cảnh ở hành lang sáng nay. “Lạ thật, sáng nay Chuck Parson không dưng hỏi tớ biết gì về cậu và Jase.”

“Ừa, tớ đoán là Jase bảo Chuck đi hỏi đấy. Chắc là cố moi tin cho Jase xem ai đã làm vỡ lở sự việc.”

“Trời ạ, tại sao cậu ta lại đi lằng nhằng với Becca chứ?”

“Chậc, cô nàng không lẫy lừng vì bầu trời nhân cách hay lòng hào hiệp ngời ngời, vậy thì chắc là vì cô nàng nóng bỏng thôi.”

“Becca làm sao nóng bỏng bằng cậu được,” tôi nói mà không kịp nghĩ gì hay ho hơn.

“Tớ luôn thấy như vậy thật nực cười, rằng người ta cứ xoắn lấy ai đó chỉ vì bề ngoài đẹp đẽ thôi. Y như là chọn ngũ cốc ăn sáng dựa vào màu sắc chứ không phải mùi vị. Mà này, rẽ ở chỗ tiếp theo. Nhưng tớ không đẹp, vả lại cũng không thân mật. Nói chung càng ở gần tớ thì sẽ càng thấy độ nóng của tớ giảm đi.”

“Như thế...” tôi toan nói.

“Thôi bỏ đi,” Margo đã gạt luôn.

Trong lòng tôi rộn lên cảm giác bất công, tại sao thằng tồi như Jason Worthington lại ngon lành nẫng được cả Margo Becca, trong khi những người đàng hoàng tử tế một cách hoàn hảo như tôi lại không thể chạm được một phân vào một trong hai, hoặc bất cứ cô gái nào. Thực ra, tôi muốn nghĩ rằng mình là kiểu con trai không thèm dính đến Becca Arrington. Cứ cho là cô nàng nóng bỏng đi, nhưng cũng 1. ngốc một cách thảm hại, và 2. là một ả cún dại kinh điển. Mấy thằng hay tụ bạ quanh phòng tập nhạc bọn tôi lâu nay vẫn ngờ rằng Becca giữ được dáng thon chuẩn như vậy là nhờ chế độ ăn chỉ gồm linh hồn mèo sữa và những giấc mơ của trẻ con nhà nghèo. “Becca toàn bày những trò chẳng ra gì,” tôi nói, cố gắng kéo Margo trở lại câu chuyện.

“Ừ,” cô ấy đáp, vẫn nhìn ra cửa sổ bên ghế ngồi, mái tóc óng ánh phản chiếu ánh sáng từ ngoài phố. Trong tích tắc tôi ngỡ như cô ấy sẽ khóc mất, nhưng Margo thay đổi tâm trạng rất nhanh, kéo mũ đội lên đầu và lấy The Club ra khỏi cái túi Wal-Mart. “Xem nào, trò này sẽ vui ở mọi cấp độ,” cô ấy nói trong khi mạnh tay xé toạc bao bì The Club.

“Cho tớ hỏi chúng ta đến đâu được không?”

“Nhà Becca,” Margo đáp.

“Hả?” tôi thốt lên và phanh xe, dừng chiếc minivan lại và bắt đầu nói với Margo rằng tôi sẽ đưa cô ấy về nhà.

“Không có đốt nhà giết người cưỡng bức con nhà lành đâu. Hứa. Chúng ta cần tìm xe của Jase. Phố nhà Becca là phố trước mặt bên tay phải, nhưng hắn ta không đỗ xe trên phố ấy đâu, vì bố mẹ Becca ở nhà. Thử rẽ vào phố tiếp theo xem. Đó là việc đầu tiên.”

“Được rồi,” tôi nói. “Rồi về nhà đấy nhé.”

“Không, rồi chúng ta sẽ đến Phần Hai trong tổng số Mười một Phần.”

“Margo, ý tưởng đó không hay chút nào đâu.”

“Cậu cứ lái xe đi,” cô ấy nói, và thế là tôi cứ lái. Chúng tôi thấy con Lexus của Jase ở cách phố nhà Becca hai dãy nhà, đỗ trong một ngõ cụt. Tôi chưa kịp dừng xe hẳn lại thì Margo đã nhảy ra ngoài, tay cầm cái The Club. Cô ấy mở cửa chiếc Lexus, phía ghế lái xe, ngồi vào ghế và bắt đầu lắp The Club vào tay lái của Jase. Rồi cô ấy nhẹ nhàng đóng cửa chiếc Lexus lại.

“Đồ đần ấy chẳng bao giờ khóa xe cả,” Margo lẩm bẩm khi trở lại vào xe tôi. Cô ấy đút chìa khóa The Club vào túi quần, rồi đưa tay sang bới loạn tóc tôi lên. “Phần Một– xong. Bây giờ, đến nhà Becca.”

Trong khi tôi lái, Margo bắt đầu giải thích Phần Hai và Ba.

“Nghe hay phết nhỉ,” tôi nói dù bụng dạ lục bục căng thẳng.

Tôi rẽ vào phố nhà Becca và đỗ cách biệt thự của Becca hai căn. Margo bò qua phía sau cái minivan và quay lại với đôi ống nhòm và một máy ảnh kĩ thuật số. Cô ấy nhìn qua ống nhòm trước rồi đưa cho tôi. Tôi thấy ánh sáng từ tầng hầm căn biệt thự, nhưng không có động tĩnh gì. Tôi hơi ngạc nhiên vì tòa nhà tầng hầm–gần như khắp nơi ở Orlando, không cần đào sâu cũng có thể gặp mạch nước ngầm.

Tôi thò tay vào túi lấy điện thoại di động, gọi theo số Margo đọc cho tôi. Đầu dây bên kia đổ chuông, một hồi, hai hồi, rồi một giọng nam phều phào nhấc máy, “Xin chào?”

“Bác Arrington đấy phải không ạ?” tôi hỏi. Margo muốn tôi gọi vì không ai nhận ra được giọng tôi.

“Ai đấy? Trời ơi, mấy giờ rồi không biết?”

“Thưa bác, có điều này cháu nghĩ bác nên biết, con gái bác giờ này đang ngủ say tít cung mây với Jason Worthington ở dưới tầng hầm đấy bác ạ.” Rồi tôi lập tức gác máy. Phần Hai: hoàn thành.

Margo và tôi để ngỏ cửa xe minivan, chạy men theo con phố, gập người cúi rạp xuống sau hàng cây quanh sân nhà Becca. Margo đưa cho tôi cái máy ảnh, và tôi thấy một buồng ngủ ở tầng trên bắt đầu sáng đèn, rồi đến đèn cầu thang và phòng bếp, cuối cùng là cầu thang xuống tầng hầm.

“Đây rồi,” Margo thì thầm. Tôi chẳng hiểu cô ấy muốn nói gì cho đến khi tôi liếc xéo thấy Jason Worthington thân không mặc áo lẳng mình qua cửa sổ tầng hầm. Hắn lao như tên bắn qua bãi cỏ, trên người chỉ có mỗi mảnh quần đùi, và khi hắn đến gần, tôi nhảy vụt lên chộp được một bức hình của hắn, hoàn thành Phần Ba. Ánh sáng nhá lên từ máy ảnh hình như khiến cả hai thằng tôi cùng sững sờ. Hắn chớp mắt nhìn tôi qua bóng tối trong một tích tắc bàng hoàng chóng vánh, rồi co giò chạy thẳng vào màn đêm.

Margo níu lấy ống quần jeans của tôi, tôi cúi xuống và thấy cô ấy gập người cười như điên. Tôi đưa tay đỡ Margo đứng dậy, chúng tôi cùng chạy về xe. Tôi đang bật khóa khởi động xe thì cô ấy nói, “Cùng xem ảnh đi.”

Tôi đưa máy ảnh cho Margo, chúng tôi cùng xem ảnh trên màn hình, hai mái đầu gần như chạm vào nhau. Nhác thấy bản mặt sửng sốt tái dại của Jason Worthington, tôi không thể nén nổi phì cười.

“Ôi trời,” Margo thốt lên và chỉ cho tôi thấy. Trong lúc hoảng hồn và cấp bách, hình như Jason đã không kịp nhốt Jason Bé Bỏng vào trong quần đùi, thế nên chú bé chễm chệ lộ thiên cùng tuế nguyệt, được kĩ thuật số ghi lại và lưu truyền cho hậu thế.

“Cái con giống này,” Margo nói, “y chang kiểu Rhode Island là một tiểu bang: có thể đã trải qua một lịch sử vẻ vang thật, nhưng rõ ràng là nhỏ xíu à.”

Tôi nhìn lại ngôi nhà và thấy đèn dưới tầng hầm đã tắt. Tôi tự thấy mình cũng hơi tệ với Jason–thực ra không phải lỗi của hắn khi mang trên mình một con tờ-rym xíu xiu và có cô bạn gái rất biết cách trả thù ngọt ngào. Cơ mà hồi tôi học lớp sáu, Jase đã hứa sẽ không đấm vào cánh tay tôi nếu tôi chịu nuốt một con giun đất còn sống, tôi đã nuốt và hắn đã thụi một cú thẳng vào mặt tôi. Thế nên mặc cảm ân hận trong tôi cũng nhanh chóng tan biến.

Tôi quay sang Margo, cô ấy đang quan sát ngôi nhà bằng ống nhòm. “Chúng ta đi thôi,” cô ấy nói. “Xuống tầng hầm.”

“Gì cơ? Tại sao?”

“Phần Bốn. Thó quần áo của hắn phòng khi hắn tìm cách lẻn trở lại nhà. Phần Năm. Tặng cá cho Becca.”

“Không.”

“Có. Ngay và luôn,” Margo nói. “Cô nàng đang bị bố mẹ rủa sả ở trên gác. Nhưng màn thuyết giảng sẽ kéo dài bao lâu chứ? Là cậu thì cậu sẽ nói gì? ‘Con không nên bập vào bạn trai của Margo ở dưới tầng hầm như thế.’ Về căn bản màn dạy dỗ chỉ nhai đi nhai lại câu ấy thôi. Thế nên chúng ta phải lẹ lên.”

Margo ra khỏi xe, một tay cầm bình xịt sơn, tay kia một gói cá. Tôi rên rẩm, “Chuyện này không hay ho chút nào,” nhưng tôi theo sau Margo, rạp người xuống như cô ấy, cho đến khi cả hai đứng trước cửa sổ tầng hầm còn để ngỏ.

“Tớ vào trước,” Margo nói. Cô ấy thò chân qua và đứng trên bàn máy tính của Becca, nửa người ở trong nhà, nửa ở ngoài. Khi ấy tôi hỏi, “Tớ ở ngoài này canh gác thôi nhé?”

“Lê cái mông nhọn của cậu vào đây,” Margo đáp, và thế là tôi làm theo. Nhanh gọn, tôi vơ hết mấy thứ quần áo kiểu con trai mà tôi thấy trên sàn trải thảm màu tím hoa oải hương. Cái quần jeans với thắt lưng da, đôi dép lê, mũ lưỡi trai của đội bóng chày Mèo Hoang Winter Park, và cái áo phông xanh nhạt. Tôi quay lại phía Margo, cô ấy đưa tôi gói cá và một trong mấy cái bút nhũ màu tím của Becca, bảo tôi hãy viết lên giấy gói:

Thông điệp từ Margo Roth Spiegelman: Tình bạn của mi với cô ấy–ngủ với cá rồi.

Margo giấu gói cá giữa mấy đôi quần soóc đã gấp trong tủ quần áo của Becca. Nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang, tôi liền gõ gõ vào vai Margo và nhìn cô ấy, hai mắt tôi như muốn bắn ra khỏi tròng. Margo chỉ mỉm cười và thong thả rút bình xịt sơn ra. Tôi lồm cồm chui qua cửa sổ, quay lại thì thấy Margo đang nhoài mình trên bàn, từ tốn lắc bình sơn. Bằng động tác duyên dáng–những chuyển động khiến chúng ta nghĩ ngay đến nghệ thuật viết chữ đẹp hoặc những đường kiếm của Zorro–Margo dùng bình xịt phun một chữ M lên mảng tường phía trên bàn máy tính.

Cô ấy giơ tay lên và tôi kéo Margo qua cửa sổ. Cô ấy vừa đặt chân xuống đất thì chúng tôi nghe thấy một tiếng rít vút lên nhọn hoắt, “ANH DWIGHT ƠI!” Tôi ôm mớ quần áo và chạy, Margo chạy theo bén gót.

Tôi nghe thấy, nhưng không nhìn được, cửa nhà Becca bật mở. Tôi không dừng cũng chẳng ngoái lại, kể cả khi một giọng trầm đục như sấm rền vang lên “ĐỨNG LẠI!”, thậm chí cả khi tôi nghe thấy âm thanh không thể nhầm lẫn được tiếng nạp đạn súng hoa cải.

Tôi nghe thấy Margo lầm bầm “súng” ở phía sau–nghe không có vẻ như cô ấy đang lo lắng hay hoảng loạn, mà chỉ đang ghi nhận tình hình–và tôi không chạy vòng qua hàng dậu bao quanh nhà Becca mà cắm đầu lao qua. Tôi không chắc mình muốn hạ cánh thế nào–có thể là một màn lộn cù mèo thiện nghệ hoặc đại khái thế–nhưng rút cục hóa ra tôi buông mình sóng soài xuống mặt đường nhựa, tiếp đất bằng vai trái. May có đống quần áo của Jase bị ném xuống đất trước nên màn đo đường của tôi có phần êm ái hơn.

Tôi lầm bầm chửi rủa, còn chưa kịp chuẩn bị đứng dậy thì Margo đã xốc tôi lên. Chúng tôi vào xe và tôi lái giật lùi mà không bật đèn, thế nên suýt nữa đã tông phải chàng tuyển thủ chặn bóng của đội bóng chày Mèo Hoang Winter Park lúc này gần như hoàn toàn khỏa thân. Jase đang chạy rất nhanh, nhưng hình như hắn cứ chạy loạn xà ngầu thế thôi chứ không biết đi đâu. Tôi lại cảm thấy lưỡi dao hối hận cứa vào mình khi chúng tôi vượt qua hắn, thế nên tôi trượt cửa sổ xuống phân nửa, ném cái áo phông của hắn ra. May phước chắc hắn không thấy cả Margo lẫn tôi, và hắn không có cơ sở gì để nhận ra cái minivan vì–tôi không muốn tỏ ra chua chát hay đại loại thế khi cứ phải nhay lại điều này–tôi không được lái xe đến trường.

“Ma quỉ phương nào xui khiến cậu làm vậy hả?” Margo hỏi khi tôi bật đèn và lái xe đi, bây giờ tìm cách ra khỏi khu mê hồn trận ngoại thành này để vào cao tốc liên bang.

“Tớ thấy tội nghiệp hắn.”

“Hắn ư? Tại sao chứ? Vì hắn đã lừa dối tớ suốt sáu tuần ư? Vì có thể hắn đã lây sang tớ một thứ bệnh nào đó có-trời-mới-biết-là-gì ư? Vì hắn là thằng ôn ngu độn tởm lợm có thể cả đời sẽ được ăn sung mặc sướng, minh chứng hoàn hảo cho sự bất công của vũ trụ này ư?”

“Trông hắn cứ kiểu thảm thảm thế nào ấy,” tôi nói.

“Kệ xác hắn. Chúng ta sẽ đến nhà Karin. Ở Pennsylvania, cạnh tiệm rượu ABC Liquors.”

“Đừng chơi tớ thế,” tôi nói. “Một người đàn ông vừa chĩa súng hoa cải vào tớ vì tớ ra tay giúp cậu, cho nên đừng có chơi đểu nhau nữa chứ.”

“TỚ CHƠI ĐỂU GÌ CẬU!” Margo gào lên và đấm mạnh xuống bảng điều khiển.

“Ái chà, cậu đang gào thét đấy.”

“Tớ cứ ngỡ có lẽ... chẳng biết nữa. Tớ đã nghĩ biết đâu hắn không lừa dối tớ.”

“Ờ.”

“Karin đã nói với tớ khi ở trường. Và tớ đoán là nhiều người đã biết tỏng từ lâu rồi. Thế mà chả có ai cho tớ biết, trừ Karin. Tớ cứ tưởng con bé muốn dựng chuyện đặt điều gì chứ.”

“Tớ rất tiếc,” tôi nói.

“Ờ, ờ, không thể tin được là tớ lại động lòng đấy.”

“Tim tớ đang nện mạnh lắm,” tôi nói.

“Đó là cách cậu biết mình đang có trò vui mà,” Margo nói.

Nhưng thực ra không giống cảm giác vui vẻ, mà giống một cơn đau tim hơn. Tôi tấp xe vào bãi đỗ của một cửa hàng 7-Eleven, đặt ngón tay lên chỗ động mạch cổ trong khi đếm thời gian bằng số lần dấu : nhá lên và tắt mỗi giây trên mặt đồng hồ điện tử. Khi quay sang, tôi thấy Margo đang tròn mắt nhìn mình. “Mạch của tớ nhanh một cách đáng ngại,” tôi giải thích.

“Tớ chẳng nhớ nổi lần cuối tớ thấy phấn kích vì điều gì đó như vậy. Adrenaline trong cổ họng và buồng phổi cứ thế trào lên.”

“Hít vào đằng mũi, thở ra đằng miệng,” tôi nối lời cô ấy. “Tất cả những chộn rộn nho nhỏ ấy. Chẳng phải thật...”

“Đáng yêu sao?”

“Ngày nay người ta coi như thế là trẻ con nông nổi đúng không?” Margo mỉm cười. Cô ấy bò xuống băng ghế sau rồi quay lại với cái túi con. Những thứ hầm bà lằng gì chất ở phía sau thế không biết? Tôi trộm nghĩ. Cô ấy mở túi, lấy ra một lọ đầy sơn móng tay màu đỏ sậm, gần như đen. “Trong khi chờ cậu bình tĩnh lại, tớ sẽ sơn móng tay,” cô ấy nói và mỉm cười với tôi qua mấy lọn tóc mái. “Cậu cứ thong thả đi.”

Và chúng tôi ngồi đó, Margo với lọ sơn móng tay đặt thăng bằng trên bảng điều khiển, tôi với ngón tay xương xẩu chặn trên mạch đập của mình. Màu sơn móng tay rất bắt mắt, và ngón tay Margo rất đẹp, mảnh mai và xương xương hơn phần còn lại của cô ấy, những đường cong và góc lượn mềm mại. Margo có kiểu ngón tay khiến người khác chỉ muốn đan tay mình vào đó. Tôi nhớ những ngón tay ấy ở trên hông tôi trong gian hàng Wal-Mart, cứ như đã từ nhiều ngày trước. Tôi nghe tim mình chậm lại. Và tôi cố tự nhủ: Margo nói đúng. Ngoài kia chẳng có gì đáng sợ cả, không phải trong cái thành phố bé nhỏ này, vào cái đêm yên tĩnh này.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của John Green

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.