Những Thành Phố Giấy

Lượt đọc: 297 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Giờ thứ bảy

❊ ❊ ❊

Cuối cùng bọn tôi vượt qua một xe tải hạng nặng bị lật ngang, lấy lại được tốc độ cũ. Nhưng theo Radar nhẩm tính, chúng tôi cần chạy bảy mươi bảy dặm một giờ từ đây tới Agloe. Đã tròn một tiếng kể từ khi Ben tuyên bố rằng nó cần đi tiểu, và lí do thực đơn giản: Ben đang ngủ. Đúng sáu giờ, nó uống NyQuil[1]. Nó nằm xuống hàng ghế cuối. Lacey và tôi thắt cả hai đai an toàn quanh người nó. Vậy sẽ làm Ben thấy khó chịu hơn, nhưng 1. Như thế tốt cho chính nó, và 2. Chúng tôi đều biết rằng trong hai chục phút, không sự khó chịu nào làm gì được nó, vì Ben sẽ ngủ chết giấc. Và đúng là như vậy. Nó sẽ tỉnh dậy vào nửa đêm. Tôi vừa đặt Lacey vào chỗ ngủ, lúc 9 giờ tối, cùng tư thế như vậy ở ghế sau. Bọn tôi sẽ gọi Lacey dậy lúc 2 giờ sáng. Kế hoạch là mỗi đứa đều sẽ ngủ một chặp để sáng mai không phải lấy tay kéo hai mí mắt lên, khi chúng tôi tiến vào Agloe.

Chiếc minivan đã trở thành một mái nhà nho nhỏ: Tôi đang ngồi ở ghế cạnh lái xe, chỗ này là phòng thư giãn. Tôi nghĩ đây là phòng tốt nhất trong nhà: rất rộng rãi, ghế khá thoải mái.

Rải rác trên thảm dưới ghế trước cạnh lái xe là phòng làm việc, có bản đồ nước Mĩ mua ở trạm BP, bản hướng dẫn đường đi tôi đã in ra, và giấy nháp Radar đã viết những phép tính loằng ngoằng về vận tốc và quãng đường.

Radar ngồi ở ghế lái xe. Phòng khách. Khá giống phòng thư giãn, chỉ có điều ngồi đó thì không thể thư giãn được. Và phòng khách thì sạch sẽ hơn.

Giữa phòng khách và phòng thư giãn, bọn tôi có bộ điều khiển trung tâm, hoặc là phòng bếp. Ở đây tích trữ rất nhiều nhu yếu phẩm như thịt bò khô, các thanh GoFast, thứ đồ uống tăng lực kì diệu hiệu Bluefin mà Lacey đã kê vào danh mục mua sắm. Bluefin được đóng vào các chai thủy tinh nhỏ, cong đầy gợi cảm, có vị như kẹo bông màu xanh da trời. Nó cũng khiến ta tỉnh táo hơn bất cứ thứ gì trong lịch sử nhân loại, có điều uống xong sẽ cảm thấy hơi bồn chồn. Radar và tôi thống nhất rằng sẽ tiếp tục uống cho đến hai tiếng trước ca nghỉ của hai thằng. Ca của tôi bắt đầu lúc nửa đêm, khi Ben thức dậy.

Hàng ghế băng đầu tiên là phòng ngủ số một. Không phải là phòng ngủ đáng ao ước lắm vì gần bếp và phòng khách, nơi mọi người thức, nói chuyện, thỉnh thoảng có nhạc qua sóng phát thanh.

Phía sau đó là phòng ngủ số hai, tối hơn, yên tĩnh hơn, về tổng thể là sang hơn phòng ngủ số một.

Và cuối cùng là tủ lạnh, tức là cái thùng giữ lạnh, hiện đang chứa 210 chai bia Ben chưa tiểu vào, bánh kẹp thịt-gà-tây-trông-như-thịt-xông-khói, và một ít Coke.

Còn có nhiều điểm cộng cho ngôi nhà này. Khắp sàn được trải thảm. Có máy điều hòa nhiệt độ hai chiều nóng, lạnh ở trung tâm. Có mắc hệ thống loa phát âm thanh nổi. Phải thừa nhận, chỉ có hơn năm mét vuông không gian sinh hoạt. Mà ta không thể bài trí tất cả trên mặt sàn mở.

[1] Một loại thuốc cảm khá phổ biến, có thể mua trực tiếp mà không cần đơn của bác sĩ, ngoài điều trị cảm lạnh còn có tác dụng giảm căng thẳng thần kinh.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của John Green

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.