Tôi vẫn lái xe. Chúng tôi rẽ về hướng bắc, vào cao tốc liên bang I-95, rong ruổi cung đường uốn lượn theo bờ biển Florida, dù không hẳn là ngay sát biển. Ở đây toàn là thông, quá còm nhom so với chiều cao của chúng, dáng trông giống tôi. Nhưng hầu như chỉ có con đường, vượt qua xe khác và thỉnh thoảng bị xe khác vượt, luôn phải nhớ ai đang ở phía trước, ai ở phía sau mình, ai đang gần lại và ai đang trượt xa.
Lúc này Lacey và Ben đang ngồi cạnh nhau trên ghế băng, Radar ở ghế cuối, ba đứa đang chơi trò Tôi Phát Hiện theo phiên bản cũ, người chơi chỉ được phép phát hiện những thứ không thể nhìn thấy bằng mắt thường. “Tôi Phát Hiện bằng con mắt bé nhỏ của mình, có điều gì đó sành điệu khủng khiếp,” Radar nói.
“Có phải cách Ben cười nửa miệng, khẽ vén mép bên phải lên không?” Lacey hỏi.
“Không,” Radar đáp. “Mới cả đừng dành cho Ben những lời êm ái ấy, nghe ghê răng quá.”
“Có phải phong cách nhân trần dưới áo chùng tốt nghiệp và lái xe đến New York trong khi người đi đường đều tưởng chúng ta đang mặc váy không?”
“Không,” Radar đáp. “Thế thì chỉ khủng khiếp thôi.”
Lacey cười. “Rồi cậu sẽ học cách thích váy vóc cho coi. Phải tận hưởng gió mát chứ.”
“Ồ, tôi biết!” tôi nói vọng xuống. “Ông phát hiện ra hành trình bám đường dài hai mươi tư tiếng trong một chiếc minivan. Sành điệu vì những chuyến bám đường luôn như vậy; khủng khiếp vì lượng xăng bọn mình ngốn sẽ phá hủy hành tinh này.”
Radar vẫn bảo không phải, và chúng tôi lại đoán tiếp. Tôi đang lái xe, giữ tốc độ bảy mươi hai dặm một giờ, cầu mong không bị phạt vi phạm giao thông và đang chơi Tôi Phát Hiện phiên bản siêu hình. Điều sành điệu khủng khiếp hóa ra là việc mớ áo chùng đi thuê này sẽ không được đem trả đúng hẹn. Tôi nhấn ga chạy nhanh qua một cảnh sát đang dừng trên dải cỏ phân cách. Tôi nắm chặt vô-lăng bằng cả hai tay, cảm tưởng chắc như ăn bắp là chú cảnh sát sẽ đuổi theo và tấp tôi vào lề đường. Nhưng chú ấy không đuổi theo, chắc biết rằng tôi chỉ phóng nhanh vì tôi buộc phải như vậy.