Những Thành Phố Giấy

Lượt đọc: 269 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Giờ đầu tiên

❊ ❊ ❊

Đứa nào cũng mất một lúc mới giải thích được với bố mẹ rằng 1. Chúng tôi đều sẽ không dự lễ tốt nghiệp, và 2. Chúng tôi đang lái xe đến New York để 3. Kiểm tra xem một thành phố có thực sự tồn tại hay không, và hi vọng rằng 4. Kịp gặp người đã đăng bình luận trên Toàn Thư Đủ Thứ, vì căn cứ trên Bằng chứng viết hoa Ngẫu nhiên đó chính là 5. Margo Roth Spiegelman.

Radar là đứa cuối cùng đặt điện thoại xuống, rút cục nó thông báo, “Tôi xin tuyên bố đây. Bố mẹ tôi rất cáu vì tôi không dự lễ tốt nghiệp. Bạn gái tôi cũng cáu, vì hai đứa đã lên kế hoạch làm một việc đặc biệt trong vòng tám tiếng nữa. Tôi không muốn đi vào tiểu tiết, nhưng tốt hơn hết đây nên là một chuyến bám đường hoành tráng.”

“Khả năng giữ gìn thanh tân của ông là nguồn cảm hứng lớn cho tất cả chúng tôi,” Ben ngồi cạnh tôi nói.

Tôi liếc Radar qua gương chiếu hậu. “BÁM ĐƯỜNG HOÀNH TỜ-RÁNG!” tôi hét lên với nó. Bất chấp chính mình, một nụ cười từ từ giãn ra trên mặt nó. Cảm giác hân hoan tuyệt diệu của những lần ra đi.

Chúng tôi đang đi trên cao tốc liên bang I-4, giao thông tương đối thưa, chính thế càng thêm phần may mắn không ngờ. Tôi đang chạy xe ở làn ngoài cùng bên trái, vượt tám dặm một giờ so với tốc độ cho phép năm mươi lăm dặm một giờ, vì có lần tôi từng nghe nói rằng phải vượt đến chín dặm một giờ mới bị cảnh sát bắt dừng lại.

Rất nhanh, bọn tôi xác định vai trò của từng đứa.

Ở hàng ghế cuối, Lacey là người cung ứng. Cậu ấy dõng dạc kiểm kê tất cả những gì chúng tôi hiện có cho chuyến đi: nửa thanh kẹo Snicker Ben ăn dở chừng khi tôi gọi điện báo về Margo; 212 chai bia ở phía sau xe; bản hướng dẫn đi đường tôi đã in ra; và những thứ sau trong ví Lacey: tám thanh kẹo the, một bút chì, một ít khăn giấy, ba băng vệ sinh, một đôi kính râm, son dưỡng môi ChapStick gì đó, chùm chìa khóa nhà Lacey, một thẻ hội viên YMCA, một thẻ thư viện, mấy tờ hóa đơn, ba mươi lăm đô-la tiền mặt, và một thẻ BP.

Từ chỗ ngồi, Lacey reo lên, “Vui ghê! Bọn mình giống như lính tiên phong tay không bắt giặc! Nhưng giá có nhiều tiền mặt hơn thì tốt.”

“Ít nhất bọn mình có thẻ BP mà,” tôi nói. “Vậy có thể mua xăng và đồ ăn.”

Tôi nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Radar trong bộ áo chùng đang nghía xuống ví của Lacey. Áo chùng cắt cổ hơi rộng nên có thể thấy thấp thoáng lông trên ngực Radar. “Trong ví cậu có quần soóc nam không vậy?” nó hỏi Lacey.

“Nói nghiêm túc nhé, chúng ta nên dừng lại ở hiệu quần áo GAP,” Ben chêm vào.

Nhiệm vụ của Radar, nó đã bắt đầu với cái máy tính cầm tay, là Nghiên cứu và Tính toán. Nó ngồi một mình ở hàng ghế ngay sau tôi, với bản chỉ đường và cuốn hướng dẫn sử dụng xe minivan này trải ra bên cạnh. Nó tính xem chúng tôi cần đi với tốc nào để đến nơi trước trưa mai, cần dừng lại bao nhiêu lần để đổ xăng, vị trí của các trạm BP trên đường mà chúng tôi sẽ qua và mỗi lần được dừng lại trong bao lâu, mỗi lần đi chậm lại để ra khỏi đường cao tốc sẽ mất bao nhiêu thời gian.

“Bọn mình sẽ dừng bốn lần để đổ xăng. Mỗi lần dừng phải rất rất khẩn trương. Tối đa mất sáu phút để ra khỏi đường cao tốc. Phải dè chừng ba khúc khá dài đang có thi công xây dựng, cộng thêm lưu lượng giao thông ở Jacksonville, Washington, D.C. và Philadelphia, dù bọn mình có lợi thế là sẽ qua D.C. lúc khoảng ba giờ sáng. Theo tính toán của tôi, vận tốc hành trình trung bình nên đạt khoảng bảy mươi hai dặm. Hiện giờ đang là bao nhiêu?”

“Sáu mươi ba,” tôi đáp. “Tốc độ giới hạn là năm mươi lăm đấy.”

“Tăng lên bảy mươi hai đi,” nó nói.

“Không được, nguy hiểm đấy, tôi sẽ bị phạt.”

“Lên bảy mươi hai đi,” nó nhắc lại. Tôi ấn mạnh chân ga. Cái khó một phần là tôi miễn cưỡng tăng tốc bảy mươi hai dặm, và phần nữa là chính cái minivan cũng miễn cưỡng tăng tốc bảy mươi hai dặm. Nó bắt đầu rung rung theo cái cách ngầm ám chỉ nó sắp rời ra đến nơi rồi. Tôi vẫn ở làn ngoài cùng bên trái, dù không phải xe chạy nhanh nhất trên đường. Tôi cảm thấy rất tồi tệ khi mình cứ liên tục vượt lên, để những xe khác tụt lại phía bên phải, nhưng tôi cần vượt lên đầu, vì không giống mọi người đang đi trên đường, tôi không thể chậm lại được. Và đây là vai trò của tôi: lái xe và cảm thấy căng thẳng. Hóa ra tôi đã từng đảm nhiệm vai trò này rồi.

Còn Ben? Vai trò của Ben là cần đi tiểu. Thoạt đầu có vẻ vai trò chủ đạo của nó là càm ràm tại sao chúng tôi không có đĩa nhạc nào và rằng tất cả các đài phát thanh ở Orlando đều chán òm, trừ đài của trường đại học, hiện đã ngoài vùng phủ sóng. Nhưng chẳng bao lâu sau, nó thổi bay vai trò đó vì một tiếng gọi thủy chung và chân chính: cần đi tiểu.

“Tôi cần đi tiểu,” nó nói lúc 3:06. Chúng tôi đã khởi hành được bốn mươi ba phút, còn gần một ngày chạy xe nữa.

“Ờ,” Radar đáp, “tin tốt là chúng ta sẽ dừng lại. Tin xấu là sẽ dừng lại sau bốn tiếng và ba mươi phút nữa.”

“Chắc tôi nhịn được,” Ben nói. Vào hồi 3:10, nó tuyên bố, “Thực ra, tôi thật sự cần đi tiểu. Thật sự.”

Dàn hợp xướng đáp, “Nhịn đi!” Nó nói, “Nhưng tôi–” Và dàn hợp xướng lại đáp, “Nhịn đi!” Vui thật, ít nhất lúc này, Ben cần đi tiểu và bọn tôi cần nó nhịn tiểu. Nó cười ngặt nghẽo, liến thoắng rằng cứ cười thế này thì nó càng mắc tiểu. Lacey nhảy lên, ngả về phía Ben và bắt đầu cù sườn nó. Ben cười rú lên và tôi cũng cười, giữ vững tốc độ bảy mươi hai dặm. Tôi tự hỏi, không biết Margo tình cờ hay có chủ ý tạo ra chuyến đi này cho chúng tôi–dù gì đi nữa, đây là điều vui vẻ nhất tôi trải qua kể từ lần cuối tôi ngồi hàng giờ sau tay lái một chiếc minivan.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của John Green

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.