Những Thành Phố Giấy

Lượt đọc: 237 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7.

❊ ❊ ❊

Ngồi trong chiếc minivan khi chìa khóa đã cắm trong ổ nhưng chưa khởi động động cơ, Margo hỏi tôi, “Mà này, bố mẹ cậu dậy lúc mấy giờ vậy?”

“Tớ chẳng biết, khoảng sáu giờ mười lăm chăng?” Đang là 3:51. “Tức là chúng ta có hơn hai tiếng và đã qua truông được chín phần.”

“Ừ, nhưng tớ đã để dành phần nhọc sức nhất đến cuối cùng. Dù gì cũng sẽ xong thôi. Phần Mười–đến lượt Q chọn nạn nhân.”

“Hả?”

“Tớ chọn sẵn hình phạt rồi. Cậu chỉ việc chọn người bị chịu hứng cơn bão tố cuồng nộ mà chúng ta sẽ trút xuống thôi.”

“Người phải hứng chịu cơn bão tố cuồng nộ mà chúng ta sẽ trút xuống,” tôi sửa lỗi diễn đạt của cô ấy và Margo ngao ngán lắc đầu. “Tớ không thực sự muốn trút cáu giận của mình xuống đầu ai cả,” tôi nói, vì đúng là như vậy. Tôi luôn có cảm giác rằng phải là người quan trọng thì mới có kẻ thù. Chẳng hạn: Xét về lịch sử, nước Đức có nhiều kẻ thù hơn nước Luxembourg. Margo Roth Spiegelman là nước Đức. Là nước Anh. Nước Mỹ. Là nước Nga trong triều đại các Sa Hoàng. Còn tôi, tôi là Luxembourg. Chỉ nhẩn nha ngồi loanh quanh, chăn cừu và hát dân ca thôi.

“Chuck thì sao?” Margo hỏi.

“Hừm,” tôi đáp. Chuck Parson đã cực kì kinh khủng khiếp trong nhiều năm liền rồi mới được kìm bớt lại. Ngoài vụ vứt tôi lên băng chuyền trong căng-tin, một lần nó đã tóm lấy tôi ở ngoài cổng trường khi tôi đang đợi xe buýt, bẻ giật tay tôi ra sau và ra lệnh, “Tự nhận mình là ái đi.” Đó là kiểu sỉ nhục trong-mọi-hoàn-cảnh, vì-từ-vựng-của-tao-chỉ-có-mười-hai-từ-thôi-nên-đừng-mong-tao-sỉ-nhục-mày-theo-kiểu-khác của Chuck. Dù trò này trẻ con đến nực cười, rút cục tôi vẫn phải tự nhận mình là ái, chuyện thực sự khiến tôi cáu tiết vì 1. Tôi không nghĩ rằng bất cứ ai, huống chi là tôi, nên nói ra từ đó, 2. Dù chuyện đã xảy ra, nhưng tôi không ái, hơn nữa 3. Đối với Chuck, bắt ai đó tự nhận mình ái là cách phỉ báng thậm tệ nhất, dù thực ra đồng tính hoàn toàn không phải là điều đáng xấu hổ. Tôi cố gắng nói vậy với Chuck khi nó xoắn cánh tay tôi như muốn long khỏi bả vai, nhưng nó một mực: “Nếu mày tự hào rằng mình ái đến thế, sao không thừa nhận phắt là mình ái đi, hả đồ ái?”

Rõ như ban ngày, động đến lô-gíc thì Chuck không phải là Aristotle. Nhưng khi nó cao gần hai mét, nặng trên trăm kí, thì điều đó cũng đáng dè chừng lắm.

“Làm một vụ cho Chuck cũng được,” tôi ghi nhận. Thế là tôi quay xe, lái trở lại cao tốc liên bang. Tôi không biết sẽ đi đâu, nhưng chắc như ăn bắp là không ở khu trung tâm.

“Cậu có nhớ hồi ở trường vũ đạo Crown không?” Margo hỏi. “Đêm nay tự dưng tớ chợt nhớ lại.”

“Ừa, nhớ.”

“Mà nhân thể tớ xin lỗi nhé. Chẳng hiểu sao hồi đó tớ lại nghe nó dụ khị.”

“Ờ, không sao đâu,” tôi nói, nhưng thực ra trong bụng vẫn ôm cái vố nhớ đời ở trường vũ đạo Crown. “Được. Chuck Parson. Cậu biết nhà nó không?”

“Tớ biết tớ có thể lôi ra ánh sáng bộ mặt trả thù của cậu mà. Chuck ở College Park. Rẽ ở Princeton ấy.” Tôi rẽ sang phần dốc ở vai đường, khiến gầm xe hơi cà xuống đất. “Ái dà,” Margo nói. “Đừng làm tan tành em Chrysler này chứ.”

Hồi lớp sáu, đám nhóc tì có cả Margo, Chuck và tôi bị bố mẹ bắt đi học khiêu vũ ở trường Crown chuyên bồi dưỡng nhân cách và vũ đạo. Trong giờ học, con trai đứng một bên, con gái đứng bên kia, khi nào cô giáo bảo thì con trai sẽ tiến đến trước con gái, hỏi, “Cho phép tớ mời cậu nhảy điệu này được không?”, và con gái trả lời, “Được chứ.” Con gái không được phép từ chối. Nhưng một hôm–lớp học điệu fox-trot–Chuck Parson đã thuyết phục được từng đứa con gái hãy từ chối tôi. Không ai khác nữa. Chỉ mỗi tôi. Thế là khi tôi đến trước Mary Beth Shortz và nói, “Cho phép tớ mời cậu nhảy điệu này được không?”, con bé đáp không. Tôi hỏi một đứa con gái khác, một đứa khác nữa, và Margo, cô ấy cũng đáp không, và một đứa khác nữa nữa, rồi tôi khóc.

Điều duy nhất tệ hại hơn bị từ chối trong lớp khiêu vũ là khóc lóc vì bị từ chối trong lớp khiêu vũ, và điều duy nhất tệ hại hơn thế là tèm lem nước mắt đi kiếm cô giáo mách, “Bọn con gái không chịu nhảy với con và bọn nó hông được làm càn như vậy.” Hồi đó tất nhiên tôi đã thút thít mách cô, và phần lớn những năm tháng còn lại ở trường phổ thông cơ sở, tôi phải vật vã chung sống với sự kiện mất mặt đó. Nói ngắn gọn, Chuck Parson khiến tôi không bao giờ nhảy fox-trot nữa. Đối với một thằng lớp sáu thì cũng không phải đại họa khủng khiếp gì. Tôi không còn thực sự cố chấp nghĩ ngợi chuyện đó nữa, cũng như những chuyện khác Chuck đã gây ra cho tôi mấy năm qua. Nhưng chắc chắn tôi sẽ không nhỏ nước mắt thương cảm nếu nó phải lãnh chịu điều gì.

“Hượm đã, nó sẽ không phát hiện ra tớ chứ?”

“Ừ, không đâu. Sao thế?”

“Tớ không muốn Chuck tưởng bở rằng tớ vẫn còn đủ bận tâm vì nó đến mức muốn trả miếng nó.” Một tay tôi đặt xuống bảng điều khiển xe và Margo vỗ nhẹ nhẹ lên đó. “Đừng lo,” cô ấy nói. “Chuck sẽ không bao giờ biết được ai đã ra tay triệt mao nó đâu.”

“Hình như cậu vừa dùng từ sai rồi, nhưng tớ không biết từ đấy nghĩa là gì.”

“Tớ biết một từ mà cậu không biết,” Margo reo lên.

“TỚ LÀ NỮ HOÀNG TỪ VỰNG MỚI ĐĂNG QUANG! TỚ TIẾM NGÔI CỦA CẬU RỒI NHÉ!”

“Có giỏi thì đánh vần từ tiếm ngôi đi,” tôi bảo Margo.

“Không đời nào,” cô ấy cười giòn tan. “Tớ sẽ không bị mất ngai vàng vì từ tiếm ngôi đâu. Cậu phải thể hiện được oách hơn.”

“Được thôi,” tôi mỉm cười.

Chúng tôi lái xe vào College Park, một khu ghi dấu lịch sử của Orlando, xét ở góc độ phần lớn nhà ở đây được xây từ khoảng ba chục năm trước. Margo không nhớ chính xác địa chỉ nhà Chuck, cũng không nhớ căn nhà trông như thế nào, thậm chí còn không chắc nó ở phố nào. (“Tớ nghĩ chín mươi lăm phần trăm là nó ở Vassar.”). Cuối cùng, sau khi chiếc Chrysler rề rề lướt qua ba khối nhà trên Phố Vassar, Margo chỉ bên tay trái, nói, “Nhà kia.”

“Cậu chắc không?” tôi hỏi.

“Tớ chắc khoảng chín-mươi-bảy-phảy-hai phần trăm. Ý là tớ khá chắc phòng ngủ của Chuck ở ngay kia,” cô ấy chỉ. “Một lần nó mở tiệc, và khi cảnh sát đến tớ đã vọt qua cửa sổ phòng nó. Tớ khá chắc chính là cửa sổ kia.”

“Dự là sẽ dính rắc rối đây.”

“Nhưng nếu cửa sổ để mở thì có phải là lén lút đột nhập đâu. Chỉ là đi vào nhà người ta thôi mà. Chúng ta vừa đi vào SunTrust đấy thôi, mà cũng có gì to tát ghê gớm đâu, đúng chứ?”

Tôi bật cười. “Cậu sắp cảm hóa tớ thành một gã bất kham rồi đấy.”

“Tham vọng lớn của tớ đấy. Được rồi, tác chiến cần có: Veet, bình sơn và Vaseline.”

“Xong,” tôi vớ mấy món đó.

“Đừng làm tớ choáng thế chứ Q. Tin tốt là Chuck ngủ như một con gấu ú ngủ đông–tớ biết vì năm ngoái tớ học Quốc ngữ với nó và nó vẫn say giấc điệp kể cả khi cô Johnston tẩn nó bằng cuốn Jane Eyre. Thế nên chúng ta sẽ trèo lên cửa sổ phòng nó, mở cửa, tháo giày, khe khẽ vào trong, tớ sẽ xử Chuck. Rồi cậu và tớ sẽ tỏa đi hai hướng ngược nhau trong nhà, chúng ta sẽ bôi Vaseline lên từng tay nắm cửa, phòng trường hợp có ai thức giấc thì cũng phải mất chán vạn thời gian mới ra được khỏi nhà và đuổi theo mình. Tụi mình sẽ xử nốt đoạn cuối với Chuck, sơn vẽ nhà nó tí chơi, rồi biến. Mà không nói gì trong khi hành động nhé.”

Tôi đặt tay mình lên tĩnh mạch cổ, nhưng tôi mỉm cười.

Chúng tôi ra khỏi xe và đi bộ cạnh nhau, Margo đưa tay ra nắm tay tôi, đan những ngón tay cô ấy vào các ngón tay tôi, và siết chặt. Tôi cũng siết tay mình và liếc nhìn cô ấy. Margo lặng lẽ gật đầu, tôi gật đầu đáp lại, và cô ấy thả tay tôi ra. Chúng tôi lẹ làng đến trước cửa sổ. Tôi khẽ đẩy khung gỗ lên. Hơi khẽ phát ra tiếng động, nhưng mở được ngay. Tôi nhìn vào trong. Tối quá, nhưng tôi thấy một người nằm trên giường.

Cửa sổ hơi cao so với Margo, nên tôi chắp tay để cô ấy dận một chân đi bít tất lên, và tôi đẩy Margo lên. Cô ấy vào trong êm ái đến mức ninja thứ thiệt chắc cũng phải ghen tị. Tôi nhảy lên, chui được đầu và vai qua cửa sổ, rồi với nỗ lực xoắn vặn cơ thể, tôi uốn éo như sâu lùn chùn bò vào trong. Sự thể lẽ ra đã suôn sẻ, nếu tôi không lỡ cọ hai quả trứng cò vào bậu cửa sổ, đau tê tái đến mức tôi không nén nổi rên rẩm, gây ra một sai lầm vô cùng tệ hại.

Đèn ở đầu giường bật sáng. Người nằm trên giường là một bác trai có tuổi–rõ ràng không phải Chuck Parson. Bác ta tròn mắt kinh hãi và không nói nổi lời nào.

“Ơ,” Margo lên tiếng. Tôi toan té và phóng thẳng ra xe, nhưng vì Margo mà tôi nán lại, nửa thân trên ở trong nhà theo phương song song với sàn. “Dạ, chắc tụi cháu đi lộn nhà rồi bác.” Cô ấy quay lại và nhìn tôi đầy khẩn thiết. Lúc ấy tôi mới nhận ra rằng mình đang chặn đường thoát của cô ấy. Thế là tôi lẳng người khỏi cửa sổ, vớ vội đôi giày và chạy thẳng.

Chúng tôi lái xe đến đầu kia của College Park để hoàn hồn trở lại.

“Vụ vừa rồi cả hai đứa mình đều ấm ớ,” Margo nói.

“Ờ, là cậu chỉ nhầm nhà đấy nhá,” tôi nói.

“Đúng, nhưng cậu là đứa manh động đấy nhá.” Yên lặng một phút, rồi bọn tôi chỉ biết lái xe vòng vòng. Cuối cùng tôi nói, “Mình có thể mò được địa chỉ nhà Chuck trên Internet. Radar đăng nhập được vào danh bạ của trường.”

“Giải pháp xuất sắc,” Margo nói.

Thế là tôi gọi cho Radar, nhưng điện thoại của nó nhảy ngay sang hộp thư thoại. Tôi tính gọi vào điện thoại cố định nhà nó, nhưng bố mẹ nó cũng biết bố mẹ tôi, thế thì hỏng việc mất. Rút cục, tôi thình lình nảy ra ý gọi cho Ben. Ben không phải là Radar, nhưng nó biết hết tất cả các mật khẩu của Radar. Tôi gọi. Điện thoại nhảy sang hộp thư thoại sau vài hồi chuông. Thế là tôi gọi lại. Thư thoại. Gọi lại. Thư thoại. Margo nói, “Chắc cậu ấy không nhấc máy đâu,” tôi vừa gọi lại vừa nói, “Ồ, cậu ta sẽ trả lời cho coi.” Gọi thêm bốn cuộc nữa thì Ben nhấc máy thật.

“Hẳn là ông gọi cho tôi để thông báo rằng có mười một em thỏ non ngon ngon đang thoát y trong nhà ông, và rằng các em ấy đang mong mỏi Xúc Cảm Đặc Biệt mà chỉ có Bố Già Ben mới đáp ứng được.”

“Tôi cần ông dùng tài khoản của Radar đăng nhập vào danh bạ của trường và tra một địa chỉ. Chuck Parson.”

“Không.”

“Đi mà,” tôi nói.

“Không.”

“Ông sẽ mừng vì đã ra tay vụ này, Ben ạ. Tôi hứa đấy.”

“Rồi rồi, làm xong rồi đó. Tôi đã làm trong khi nói không rồi đó–không thể làm gì ngoài giúp đỡ há. Bốn-hai-hai Amherst. Này, thế quái nào mà ông lại cần địa chỉ của

Chuck Parson vào lúc bốn giờ mười hai phút sáng vậy?”

“Ông ngủ đi cho lành.”

“Tôi sẽ ngỡ rằng tất cả chỉ là một giấc mơ,” Ben đáp rồi tắt máy.

Amherst chỉ cách đó mấy dãy nhà. Chúng tôi đỗ xe trên phố, trước nhà số 418, nhặt nhạnh đồ nghề và băng qua bãi cỏ nhà Chuck, sương sớm rung rung rời nhành cỏ, bám lên bắp chân tôi.

May phước là cửa sổ phòng Chuck thấp hơn cửa phòng ông bác Đi Nhầm vừa nãy. Tôi nhẹ nhàng trèo được vào trong và giúp Margo vào theo. Chuck Parson nằm ngửa, ngủ tít. Margo nhón chân đi về phía nó, tôi đứng sau cô ấy, tim nện thình thình. Chuck mà tỉnh dậy thì dám nó nghiền nát hai đứa bọn tôi lắm. Margo lấy thuốc Veet ra, phun một nhúm trông như kem cạo râu vào lòng bàn tay, rồi từ từ thận trọng bôi lên lông mày bên phải của Chuck. Nó chẳng hề cựa quậy động đậy chút nào.

Rồi Margo mở hộp Vaseline–cái nắp bật ra một tiếng oách rõ to, nhưng Chuck vẫn không có vẻ gì là tỉnh cả. Margo vục một vốc tướng sang bàn tay tôi, và chúng tôi đi ngược chiều nhau trong nhà. Tôi đi từ cửa chính trước, trát Vaseline lên tay nắm cửa, rồi đến một cửa phòng ngủ để ngỏ. Tôi chà Vaseline lên tay nắm phía trong phòng, và khe khẽ, chỉ hơi tách một tiếng nhỏ, đóng cửa phòng lại.

Cuối cùng tôi quay lại phòng Chuck–Margo đã ở đó– chúng tôi cùng đóng cửa phòng lại, quết vô khối Vaseline lên tay nắm cửa. Chúng tôi phết nốt chỗ Vaseline còn lại lên khắp khung cửa sổ buồng nó, hi vọng như vậy sẽ làm cửa khó mở hơn sau khi chúng tôi đóng cửa lại trên đường rút.

Margo liếc đồng hồ và giơ hai ngón tay lên. Chúng tôi đợi. Trong hai phút ấy hai đứa chỉ nhìn nhau, và tôi nhìn màu xanh trong mắt cô ấy. Thật tuyệt–trong bóng tối và không gian yên tĩnh, không có nguy cơ tôi sẽ vạ miệng nói lung tung làm hỏng khung cảnh, và đôi mắt cô ấy nhìn lại tôi, như thể có gì đó ở tôi đáng được nhìn vậy.

Rồi Margo gật đầu, và tôi lại gần Chuck. Tôi bọc bàn tay mình trong lần áo phông, Margo đã dặn thế từ trước, cúi xuống và–nhẹ nhàng hết mức có thể–miết ngón tay mình lên trán nó, nhanh gọn lau hết thuốc Veet đi. Song hành với tất tật lông từng là chân mày bên phải của Chuck. Tôi đang đứng trước mặt Chuck với hàng lông mày bên phải của nó trên áo phông tôi, thì bỗng dưng mắt nó mở trừng. Nhanh như chớp, Margo vớ lấy cái chăn và ném bừa lên Chuck, tôi ngước lên thì nàng ninja đã ở ngoài cửa sổ rồi. Tôi vội vàng ra theo, trong khi Chuck kêu la rầm trời, “MÁ ƠI! ỐI BA MÁ ƠI! TRỘM! TRỘM!”

Tôi rất muốn nói rằng, Tụi này chỉ lấy hàng lông mày của bồ thôi mà, nhưng đành mím chi trong khi đu người qua cửa sổ. Tôi xém rơi trúng Margo trong khi cô ấy phun một chữ M lên lớp tường nhựa bao ngoài nhà Chuck, rồi hai đứa xách giày chạy tóe khói ra xe. Tôi quay lại nhìn ngôi nhà, đèn đóm đã bật sáng nhưng chưa có ai ra khỏi nhà, minh chứng hùng hồn cho hiệu quả bá cháy của những tay nắm cửa được xử lí kĩ lưỡng bằng Vaseline. Đến khi chú (hoặc cũng có thể là cô, tôi nhìn không rõ lắm) Parson kéo được rèm phòng khách lên và nhìn ra ngoài, chúng tôi đã ung dung lái xe ngược lại Phố Princeton, vào cao tốc liên bang.

“Được!” tôi hét lên. “Trời ơi, đúng là bá cháy con bọ chét!”

“Cậu có thấy không? Mặt Chuck thiếu một bên lông mày ấy. Bản mặt nó mang một vẻ ngờ vực vĩnh cửu, kiểu như ‘ồ, thật sao? Chúng mày bảo tao chỉ có một chân mày thôi à? Bá láp bá xàm.’ Tớ khoái bắt thằng cùi bắp ấy phải lựa chọn: cạo nốt cánh tả hay tô vẽ cánh hữu? Ôi, vui thật! Nó còn ngoạc mồm gọi mẹ nữa chứ, đúng là đồ mít ướt nhão nhoét.”

“Này, sao cậu lại ghét nó chứ?”

“Tớ có bảo tớ ghét nó đâu. Tớ chỉ nói nó là đồ mít ướt nhão nhoét thôi mà.”

“Nhưng hình như cậu luôn bạn bè với nó cơ mà,” tôi nói, ít nhất tôi nghĩ cô ấy cũng từng bạn bè với Chuck.

“Ờ, lúc nào tớ chả bạn bè với khối người,” Margo đáp. Cô ấy nghiêng người ngả đầu lên bờ vai xương xẩu của tôi, sóng tóc buông xuống chạm vào cổ tôi. “Mệt quá,” Margo nói.

“Ca-phê-in,” tôi nói. Cô ấy nhoài ra sau, lấy cho mỗi đứa một chai Mountain Dew, tôi uống hết sau hai ngụm dài.

“Bây giờ đi đến thế giới đại dương SeaWorld thôi,” Margo bảo tôi. “Phần Mười Một.”

“Sao cơ, chúng ta có đi Giải Cứu Willy hay đại loại thế không đấy?”

“Không,” cô ấy đáp. “Chúng ta sẽ chỉ đến SeaWorld, vậy thôi. Đó là công viên duy nhất tớ chưa từng đột nhập vào.”

“Tụi mình không thể đột nhập SeaWorld được,” tôi nói, tấp xe vào bãi đỗ của một cửa hàng bán đồ nội thất và tắt máy.

“Không còn nhiều thời gian nữa đâu,” Margo nói và vươn tay để bật lại động cơ.

Tôi đẩy tay cô ấy ra, nhắc lại. “Tụi mình không thể đột nhập SeaWorld được.”

“Cậu lại lảm nhảm về đột nhập rồi,” Margo dừng lại và mở thêm một chai Mountain Dew. Ánh sáng phản chiếu qua chai, trùm lên mặt cô ấy, và trong một giây, tôi thấy Margo mỉm cười trước điều cô ấy sắp nói. “Tụi mình sẽ không đột nhập chỗ nào hết. Đừng nghĩ rằng như vậy là đột nhập vào SeaWorld. Hãy nghĩ rằng tụi mình đến SeaWorld chơi lúc nửa đêm và được miễn phí đi.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của John Green

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.