Những Thành Phố Giấy

Lượt đọc: 249 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Giờ thứ năm

❊ ❊ ❊

Thôi được, có lẽ rút cục chúng tôi không được cung ứng tốt đến mức ấy. Trong phút vội vã, hóa ra Ben và tôi đã mắc chút sai lầm (dù không đến nỗi chết người). Chỉ mình Radar ở phía trước, Ben và tôi ngồi ở ngay sau, tháo từng túi và đưa đồ cho Lacey ở hàng cuối. Đến lượt Lacey, cậu ấy phân loại các món thành từng đống dựa trên một kết cấu có tổ chức mà chỉ Lacey mới hiểu.

“Sao NyQuil không ở cùng một chỗ với NoDoz?” tôi hỏi. “Không phải cả hai đều là thuốc sao?”

“Q thân mến, chàng trai ngây thơ quá, làm sao hiểu được phạm trù này. NoDoz đi với sô-cô-la và Mountain Dew, vì những thứ đó đều có ca-phê-in và làm cậu tỉnh. NyQuil ở cùng thịt bò khô vì ăn thịt sẽ làm cậu mệt.”

“Hay ho thật,” tôi nói. Khi tôi đã đưa Lacey món cuối cùng trong túi đồ của mình, cậu ấy hỏi, “Q, nhóm đồ ăn mà–cậu biết đấy–lành mạnh đâu?”

“Hả?”

Lacey đưa bản sao danh mục đã viết cho tôi ra và đọc, “Chuối. Táo. Nam việt quất khô. Nho khô.”

“Ôi,” tôi than. “Ừ nhỉ. Nhóm đồ ăn thứ tư không phải là bánh qui ròn.”

“Q ơi là Q!” Lacey cáu. “Tớ không ăn được bất cứ thứ nào ở đây!”

Ben chạm vào khuỷu tay Lacey. “Xem nào, nhưng cậu có thể ăn bánh qui hiệu Cụ Bà mà. Cụ Bà không làm hại cậu đâu.”

Lacey thổi một lọn tóc khỏi mặt, xem ra đúng là cáu thật. “Có mấy thanh GoFast mà,” tôi nói với Lacey. “Có bổ sung vi-ta-min đấy!”

“Ừ, vi-ta-min và khoảng ba mươi gam chất béo,” Lacey đáp.

Từ ghế trước Radar tuyên bố, “Đừng nói xấu mấy thanh GoFast nữa. Mấy bồ có muốn tớ dừng xe luôn không?”

“Lần nào ăn GoFast,” Ben nói, “tôi cũng có cảm giác ‘Hóa ra vị của thứ này cũng giống như vị máu đối với muỗi.’”

Tôi bóc nửa chừng một thanh GoFast vị sô-cô-la, huơ huơ trước miệng Lacey, “Cậu ngửi đi,” tôi nói. “Có mùi vi-ta-min bổ dưỡng đấy.”

“Cậu sẽ làm tớ béo quay cho coi.”

“Và nổi mụn,” Ben bồi thêm. “Đừng quên đám mụn nhé.”

Lacey cầm thanh ngũ cốc từ tay tôi và miễn cưỡng cắn một miếng, phải nhắm mắt lại để che giấu sự sung sướng mê tơi khi nếm một thanh GoFast. “Ôi. Lạy. Chúa. Thứ này có vị giống như hi vọng vậy.”

Cuối cùng, chúng tôi mở đến túi cuối. Trong đó có hai cái áo phông cỡ lớn. Radar và Ben trông háo hức ra mặt vì sắp trở thành thanh-niên-mặc-áo-phông-rộng-lùng-thùng-ra-ngoài-áo-chùng-dẩm-dớ, không còn là thanh-niên-mặc-áo-chùng-dẩm-dớ nữa.

Nhưng khi Ben dỡ áo ra, có hai vấn đề nhỏ. Một là, hóa ra áo phông cỡ lớn ở trạm xăng tại Georgia không giống cỡ lớn tại, chẳng hạn, hiệu Old Navy. Áo phông cỡ lớn ở trạm xăng rộng khổng lồ–trông giống bao đựng rác hơn là áo phông. Mấy chiếc này đúng là nhỏ hơn áo chùng, nhưng không nhỏ hơn là bao. Nhưng vấn đề này trở nên lọt thỏm khi đặt cạnh một vấn đề khác: hai chiếc áo phông đều in hình cờ Liên Minh Miền Nam bự chảng. Phía trên lá cờ còn có dòng chữ DI SẢN KHÔNG HẬN THÙ.

“Ôi không chứ,” Radar thốt lên khi tôi chỉ cho nó thấy bọn tôi đang cười gì. “Ben Starling, ông không nỡ mua cho người bạn da đen đầy tính biểu tượng của ông một cái áo phân biệt sắc tộc thế chứ.”

“Người anh em, tôi chỉ nhanh tay vớ ngay cái đầu tiên nhìn thấy thôi mà.”

“Lúc này đừng có mà anh em với tôi,” Radar nói, nhưng nó lúc lắc đầu và cười lớn. Tôi đưa áo cho Radar, nó tròng vào người trong khi lái xe bằng đầu gối. “Hi vọng tôi sẽ bị cảnh sát bắt dừng lại,” nó nói. “Tôi muốn xem các chú ấy sẽ phản ứng thế nào khi thấy một gã da đen mặc áo phông Liên Minh ra ngoài một cái váy đen.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của John Green

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.