Ben trở lại ghế trước. Tôi vẫn lái xe. Cả lũ đều đói meo. Lacey phân phát chỉ một miếng kẹo the cho từng người, dù sao cũng có chút mát lạnh dễ chịu. Cậu ấy đang viết một danh sách dằng dặc những thứ chúng tôi sẽ mua ở trạm BP trong lần dừng lại đầu tiên. Chỗ đó nên là một trạm BP có lượng hàng cực kì dồi dào, vì chúng tôi sẽ càn quét sạch sành sanh.
Ben tiếp tục dọ doạy hai chân.
“Ông thôi đi được không?”
“Tôi cần đi tiểu từ ba tiếng nay rồi.”
“Ông nói rồi mà.”
“Tôi cảm thấy nước tiểu đang trào ngược lên khắp lồng ngực,” nó nói. “Thành thực là tôi đang chứa đầy nước tiểu. Ngay lúc này, bảy mươi phần trăm trọng lượng cơ thể tôi là nước tiểu.”
“Ừ, rồi,” tôi nói, khẽ cười khổ. Vẫn rất vui, nhưng tôi mệt quá rồi.
“Bây giờ mà khóc thì tôi sẽ khóc ra nước tiểu.”
Thằng khỉ, tôi khẽ cười thành tiếng.
Mấy phút sau tôi liếc sang, Ben úp một tay lên chỗ kín, vải áo chùng cộm cộm.
“Quái quỉ gì thế không biết?” tôi hỏi.
“Bồ ơi tôi phải cho ra thôi. Tôi phải thông dòng chảy thôi.” Nó quay lại phía sau. “Radar ơi, còn bao lâu nữa thì dừng?”
“Chúng ta phải đi ít nhất một trăm bốn mươi ba dặm nữa để giữ mốc bốn lần dừng, tức là còn một tiếng và năm mươi tám phẩy năm phút nữa, nếu Q duy trì được tốc độ.”
“Tôi đang giữ vững đây!” tôi kêu lên. Chúng tôi đang ở phía bắc Jacksonville, gần tới Georgia.
“Tôi không nhịn nổi đâu, Radar ạ. Cho tôi cái gì để tôi xả vào đi.”
Dàn hợp xướng bùng lên: KHÔNG. Tuyệt đối không được. Hãy nhịn như một người đàn ông đi. Hãy giữ cơn mắc tiểu lại như một quí cô thời Nữ hoàng Victoria giữ gìn sự trong trắng. Hãy giữ lại với phẩm giá và tự trọng, như tổng thống Hợp Chúng Quốc Hoa Kì được cho là người nắm giữ số phận thế giới tự do.
“ĐƯA CÁI GÌ ĐÂY NẾU KHÔNG TÔI SẼ TIỂU LUÔN TẠI TRẬN. NHANH LÊN!”
“Ôi, lạy Chúa,” Radar thốt lên và tháo đai an toàn. Nó trườn xuống ghế cuối, lần mò mở thùng giữ lạnh. Nó quay lại chỗ ngồi, rướn lên đưa chai bia cho Ben.
“Tạ ơn Chúa loại này vặn được,” Ben nói, bọc áo chùng ra ngoài tay và vặn mở chai. Nó hạ kính cửa sổ xuống, tôi nhìn ra gương cạnh thấy dòng bia chảy khỏi xe và tóe xuống mặt đường. Ben luồn được cái chai xuống dưới áo chùng mà không cho chúng tôi mục kích đôi bi được cho là bự nhất thế giới. Bọn tôi ngồi và đợi, thấy quá ghê nên không nhìn.
Lacey vừa nói, “Cậu không thể nhịn nổi sao,” thì cả lũ đều nghe thấy nó. Tôi chưa từng nghe thấy âm thanh như thế này, nhưng vẫn biết ngay đó là: tiếng nước tiểu tuôn xuống đáy một chai bia. Nghe gần như âm nhạc. Một thứ nhạc rùng rợn nhịp rất nhanh. Tôi lé mắt sang và thấy vẻ thư thái trong mắt Ben. Nó đang mỉm cười, ánh mắt xa xăm vô định.
“Càng đợi lâu thì càng thấy khoái,” nó nói. Âm thanh chuyển từ tách tách nước-tiểu-va-vào-chai sang lộp lộp nước-tiểu-rơi-trên-nước-tiểu. Rồi từ từ, nụ cười của Ben tắt dần.
“Này bồ tèo, chắc tôi cần chai nữa quá,” nó đột ngột tuyên bố.
“CẤP CỨU một chai nữa!” tôi kêu toáng lên.
“Một chai nữa tới đây!” Trong chớp nhoáng, tôi thấy Radar vặn mình ra sau, cắm đầu vào thùng giữ lạnh, bới vội một chai trong đống đá. Nó vặn nắp bằng tay không, cạy mở một cửa sổ ở phía sau, lách chai bia ra và đổ đi. Rồi nó nhào về phía trước, đầu nhô giữa Ben và tôi, giơ cái chai ra cho Ben. Hai mắt Ben đang lồi ra vì kinh hãi.
“Cuộc, ơ, chuyển giao có chút, ơ phức tạp,” Ben nói. Một loạt hành động lùng bùng dưới lớp áo chùng. Tôi cố không tưởng tượng điều gì đang xảy ra thì từ tà áo nhô ra một chai Miller Lite đong đầy nước tiểu (trông giống bia Miller Lite lạ lùng). Ben đặt cái chai đầy vào chỗ cắm cốc, tóm lấy chai mới từ Radar, rồi lại thở dài sung sướng.
Trong khi đó, những đứa còn lại được mãn nhãn ngắm chai nước tiểu ở chỗ cắm cốc. Đường không đặc biệt gồ ghề, nhưng những rung xóc trên xe cũng là quá đủ, nước tiểu sóng sánh ngấp nghé ngay miệng chai.
“Ben ơi, nếu ông làm rơi giọt nào trong xe mới toanh của tôi, thì tôi sẽ xử hai bé bi của ông.”
Vẫn đang tiểu, Ben nhìn sang tôi cười gian manh. “Ông sẽ cần đến một con dao to quỉ khốc thần sầu đấy.” Rồi cuối cùng tôi nghe thấy dòng chảy chậm lại. Nó sắp xong rồi, và bằng động tác nhanh như cắt nó ném cái chai mới qua cửa sổ. Tiếp theo là chai đầy.
Lacey giả vờ–mà cũng có thể thực sự–bụm miệng ọe. Radar nói, “Trời ơi, sáng nay ông tỉnh dậy và uống mười tám ga-lông nước hả?”
Nhưng Ben cười nhăn nhở. Nó đắc thắng đấm vào không khí, reo hò inh ỏi, “Không rơi giọt nào ra xe! Mình là Ben Starling. Cây clarinet số một của dàn diễu hành trường Winter Park. Quán Quân Bom Bia! Vô địch tiểu-ở-trong-xe. Mình làm rung chuyển thế giới! Mình là người xuất sắc nhất!”
Ba mươi lăm phút sau, sau khi xuất phát được gần ba tiếng đồng hồ, Ben thỏ thẻ hỏi, “Khi nào chúng ta lại dừng?”
“Một tiếng và ba phút nữa, nếu Q duy trì được tốc độ,” Radar đáp.
“Được rồi,” Ben nói. “Được. Tốt. Vì tôi phải đi tiểu.”