Tôi chưa từng nghĩ rằng có thể ngán được thanh dinh dưỡng GoFast. Nhưng hóa ra là có thể. Mới cắn được hai miếng của thanh thứ tư trong ngày, tôi đã thấy dạ dày mình cuộn lên. Tôi mở ngăn kéo trước mặt và thả nó lại vào trong. Chúng tôi gọi chỗ đó là tủ bếp.
“Có mấy quả táo thì tốt nhỉ,” Radar nói. “Trời, ăn táo bây giờ thì có phải là tốt không?”
Tôi thở dài. Nhầm lẫn ngớ ngẩn nhóm đồ ăn thứ tư. Thêm nữa, dù mấy tiếng nay không uống Bluefin nữa, tôi vẫn thấy bồn chồn ghê gớm.
“Tôi cứ thấy bồn chồn sao sao ấy ông ạ,” tôi nói.
“Ừ,” Radar đáp. “Tôi không thể nào ngừng gõ ngón tay được.” Tôi nhìn xuống. Radar đang gõ ngón tay không thành tiếng lên đầu gối. “Tôi thực sự không dừng lại được ấy.”
“Ờ, được rồi, tôi không mệt, bọn mình cùng thức đến bốn giờ, đánh thức hai đứa kia dậy rồi mình ngủ đến tám giờ nhé.”
“Đồng ý,” nó đáp. Một khoảng ngưng. Giờ đường đã vắng, chỉ có chúng tôi và những chiếc bán tải. Tôi thấy như não mình đang xử lí thông tin nhanh gấp mười một ngàn lần tốc độ bình thường. Hóa ra việc tôi đang làm rất đơn giản, lái xe trên đường liên bang là điều đơn giản và dễ chịu nhất thế giới: tất cả những gì tôi phải làm là đi đúng làn đường, đảm bảo rằng không có ai đến quá gần tôi và tôi không đến quá gần ai, và tiếp tục ra đi. Có lẽ cảm giác trong cô ấy cũng là như vậy, nhưng tôi không bao giờ có thể cảm thấy thế này nếu chỉ có một mình.
Radar phá bầu im lặng. “Này, nếu bốn giờ mới ngủ...”
Tôi nói nốt câu. “Ừ, thì bọn mình mở thêm chai Bluefin nữa thôi.”
Và chúng tôi làm như vậy.