Những Thành Phố Giấy

Lượt đọc: 249 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Giờ thứ sáu

❊ ❊ ❊

Không hiểu sao dải cao tốc I-95 kéo dài ở phía nam Florence, Nam Carolina, lại là nơi để lái xe vào tối thứ Sáu. Chúng tôi tiến thoái lưỡng nan trong dòng xe kéo dài vài dặm. Dù Radar không mong gì có thể vượt tốc độ cho phép, vẫn may là nó còn xoay xở được ở ba mươi dặm một giờ. Radar và tôi ngồi phía trước, cố không lo lắng bằng cách chơi một trò bọn tôi vừa nghĩ ra, tên là Gã Đó Là Đồ Đào Mỏ. Trong trò này, người chơi phải tưởng tượng ra cuộc sống của những người ngồi trong các xe khác xung quanh.

Chúng tôi lái song song một cô người Hispanic[1] đi chiếc Toyota Corolla đã cũ. Tôi quan sát cô ấy khi trời bắt đầu nhập nhoạng. “Bỏ gia đình để đến đây,” tôi nói. “Cư trú bất hợp pháp. Gửi tiền về nhà vào thứ Ba của tuần thứ ba hàng tháng. Cô ấy có hai con nhỏ–chồng là dân di cư. Hiện giờ chú chồng đang ở Ohio–một năm chỉ ở nhà khoảng ba, bốn tháng, nhưng hai vợ chồng vẫn rất ổn.”

Radar ngả người về phía trước, liếc sang nhìn cô ấy nửa giây. “Trời ơi, Q, không bi thiết đến mức ấy đâu. Cô ấy là thư kí tại một công ti luật–nhìn bộ váy của cô ấy mà xem. Phải mất gần năm năm, nhưng bây giờ cô ấy sắp có bằng luật sư rồi. Cô ấy không có con, cũng chưa có chồng.

Nhưng có người yêu. Chú ấy dễ dãi, thích bay nhảy, sợ phải cam kết. Một người da trắng, hơi lo lắng về hội chứng tình yêu đa sắc tộc trong toàn bộ chuyện này.”

“Cô ấy đeo nhẫn cưới cơ mà,” tôi nhận xét. Để tìm cách bảo vệ quan điểm của Radar, tôi quan sát cô ấy kĩ hơn. Cô ấy ở bên phải, thấp hơn tôi một chút. Tôi nhìn được qua cửa sổ kính mờ trên xe cô ấy, thấy cô ấy đang hát theo bài hát nào đó, mắt nhìn đường không chớp. Có quá nhiều người. Ta dễ quên mất thế giới này đông người đến mức nào, đông đến độ nổ tung lên được, ta có thể tưởng tượng về mỗi người, và thường xuyên tưởng tượng sai. Tôi cảm thấy đây là một ý quan trọng, một trong những suy nghĩ mà bộ óc ta phải từ từ tự cuộn lại, như loài trăn nuốt con mồi. Nhưng trước khi tôi nghĩ được xa hơn, Radar đã lên tiếng.

“Cô ấy đeo nhẫn như vậy để những gã dê cụ như ông không dám mon men lại gần,” Radar giải thích.

“Có thể đấy.” Tôi mỉm cười, cầm thanh GoFast ăn dở trong lòng lên cắn một miếng. Lại yên lặng một lúc, và tôi nghĩ về cách ta có thể và không thể nhìn thấy con người, về ô cửa sổ kính mờ giữa tôi và người phụ nữ đang lái xe bên phải bọn tôi. Cả tôi và cô ấy đều ở trong những chiếc xe với cửa sổ và gương soi khắp nơi, trong khi cô ấy rù rì chạy xe cạnh chúng tôi trên dải đường tắc nghẽn này. Khi Radar lên tiếng trở lại, tôi nhận ra nó cũng vừa suy nghĩ.

“Tinh thần của Gã Đó Là Đồ Đào Mỏ,” Radar nói, “ý tôi là tinh thần của trò chơi này, là ở chỗ rút cục nó hé lộ rất nhiều về người đang tưởng tượng hơn là người được tưởng tượng.”

“Ừ,” tôi đáp. “Tôi cũng vừa nghĩ thế.” Và tôi không khỏi nghĩ rằng Whitman, vì tất cả vẻ đẹp dữ dội của mình, hẳn đã hơi quá lạc quan. Ta có thể nghe thấy người khác, có thể đến với họ mà không cần di chuyển, có thể tưởng tượng ra họ, và ta đều gắn bó với nhau bởi một hệ rễ điên rồ, như những cánh cỏ–nhưng trò chơi này khiến tôi tự hỏi, liệu ta có thể thực sự trở thành người khác một cách trọn vẹn được hay không.

[1] Người gốc Tây Ban Nha hoặc các nước nói tiếng Tây Ban Nha, đặc biệt ở khu vực Mĩ La-tinh.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của John Green

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.