Sau hơn 1.100 dặm trên đường cao tốc liên bang, cuối cùng đã đến lúc ra được rồi. Hoàn toàn không thể lái xe với tốc độ bảy mươi bảy dặm một giờ trên quốc lộ hai làn và đi tiếp về hướng bắc, ngược dãy núi Catskill. Nhưng chúng tôi sẽ ổn thôi. Radar, chiến lược gia xuất sắc, đã tính ba mươi phút dự trữ mà không cho bọn tôi biết. Chỗ này tuyệt đẹp, ánh mặt trời gần trưa đổ xuống cánh rừng cổ thụ. Những ngôi nhà gạch trong khu dân cư tiêu điều bên dưới cũng lấp lánh trong thứ nắng này khi chúng tôi đi qua.
Lacey và tôi nói với Ben và Radar tất cả những gì chúng tôi có thể nhớ ra được để hai đứa ấy dễ tìm Margo hơn. Gợi cho hai thằng nhớ được Margo. Gợi cho chính chúng tôi nhớ được Margo. Chiếc xe Honda Civic màu bạc của cô ấy. Mái tóc nâu nhạt màu hạt dẻ của cô ấy, suôn thẳng.
Sở thích những khu nhà bị bỏ hoang của cô ấy.
“Margo có cuốn sổ bìa đen nữa nhé,” tôi nói.
Ben quay sang tôi. “Được rồi, nếu tôi thấy bạn nữ nào trông giống Margo ở Agloe, New York, tôi sẽ không làm gì hết. Trừ phi bạn ấy có một cuốn sổ. Đó là đặc điểm nhận dạng.”
Tôi huých vai Ben. Tôi chỉ muốn nhớ lại về cô ấy. Một lần cuối, tôi muốn nhớ được Margo khi vẫn đang hi vọng gặp lại cô ấy.