Hôm nay trời mưa, mưa xuân ấm áp. Không trung sáng ửng như dạ quang. Tiếng nước qua ghềnh dội lên tràn qua vách đá - dội như gió nhưng chẳng làm gì lay động, như dấu sóng trên mặt cát.
Tôi đang ngồi bên bàn gỗ hiên sau, dưới bóng mái chìa, phóng tầm mắt suốt dải vườn bời bời cây cối. Chiều sắp tà. Hoa lốc dại đang nở, hoặc tôi đoán là hoa lốc; tôi nhìn không rõ. Chỉ thấy xanh xanh, lấp lánh tít đằng kia cuối vườn, ánh lân tinh như tuyết dưới bóng râm. Trong các luống hoa mầm cây chen nhau trồi lên, như đầu bút sáp màu, tía, thanh thiên, đỏ. Hương đất ẩm cùng lộc non phả qua tôi, ướt và trơn truội, thoảng vị chua gắt như vỏ cây. Mùi thanh xuân, mùi tim vỡ.
Tôi đã quấn khăn kín mình: tối nay trời ấm so với mùa, nhưng tôi không thấy đấy là ấm, chỉ thấy vắng đi cái lạnh. Tôi nhìn thấu toàn thế giới từ đây - đây là quang cảnh vụt hiện trước mắt khi cưỡi trên đầu sóng, một khắc trước khi ngọn kế nhấn ta chìm: trời mới trong, biển mới xanh, cái chung cục mới thật là tuyệt đối.
Bên khuỷu tay là chồng giấy tôi đã tiếp cho dày, cật lực, tháng này qua tháng khác. Khi đã xong - khi tôi đã viết xong trang cuối - tôi sẽ lôi mình khỏi ghế này mà lần vào bếp, mò mẫm bới tìm một sợi chun hay mẩu dây hay ruy băng cũ. Tôi sẽ buộc xấp giấy lại, nhấc nắp rương đi biển và đẩy cả bó rơi vào trên mọi thứ bên trong. Nó sẽ nằm đấy đợi con trở về sau những viễn du, nếu con có trở về. Viên luật sư giữ chìa, đã hướng dẫn cặn kẽ.
Ta phải thừa nhận mình vẫn thường mơ tưởng về con.
Một đêm sẽ nghe tiếng gõ cửa và ngoài cửa là con. Con sẽ mặc đồ đen, sẽ cõng cái ba lô nhỏ lũ trẻ bây giờ mang thay xắc tay thuở trước. Trời sẽ có mưa, cũng như tối nay, nhưng con không cầm ô, con khinh thường ô; người trẻ vẫn thích phơi đầu mình cho thiên nhiên hành hạ, vì nghĩ thế mới tươi mát. Con đứng trên hiên, giữa quầng đèn ẩm ướt; mái tóc đen bóng của con ướt nhẹp, bộ quần áo đen sũng nước, những giọt mưa long lanh trên mặt và trên quần áo con như kim sa.
Con sẽ gõ cửa. Ta sẽ nghe. Ta sẽ ì ạch đi ra sảnh, ta mở cửa. Trái tim ta sẽ nhảy lên xao xuyến; ta sẽ nhìn xói vào con, rồi nhận ra con: bảo bối của ta, điều ước cuối cùng còn lại của ta. Ta sẽ nghĩ trong bụng mình chưa từng thấy ai đẹp đẽ dường này, nhưng sẽ không nói ra; ta không muốn con nghĩ ta đã hóa dại. Rồi ta sẽ đón con vào, sẽ dang hai tay, sẽ hôn con lên má, hôn phớt thôi, vì buông thả mình là không đứng đắn. Ta sẽ nhỏ ít nước mắt, nhưng chỉ vài giọt, vì tuổi già hạt lệ như sương.
Ta sẽ mời con vào nhà. Con sẽ vào. Ta khuyên các cô gái trẻ không nên làm thế, bước qua ngưỡng cửa một nhà như nhà ta, trong có một kẻ như ta - một bà già, một bà cao tuổi, sống một mình trong túp nhà hóa thạch, tóc như mạng nhện cháy, quản mảnh vườn ngập những cây cỏ dại gì có Chúa biết. Những sinh vật kiểu ấy bốc mùi lưu huỳnh: có thể con còn thấy hơi khiếp sợ. Nhưng con cũng sẽ hơi bất chấp, như mọi đàn bà trong họ nhà mình, thế nên con vẫn sẽ vào. Bà ơi, con sẽ nói; và một chữ ấy sẽ hóa giải phận vô thừa nhận của ta.
Ta sẽ đặt con ngồi bên bàn, giữa các thìa gỗ và vòng cành tết, cùng cây nến chẳng bao giờ thắp. Con sẽ run, ta sẽ lấy khăn con lau, ta sẽ mang chăn quấn con ấm, ta sẽ pha con ca cao.
Rồi ta sẽ kể con nghe câu chuyện. Ta sẽ kể con nghe câu chuyện này: chuyện con đến chốn này, ngồi trong bếp nhà ta, nghe câu chuyện ta kể từ lâu lắm. Nếu có phép màu nào khiến điều đó xảy ra, sẽ chẳng cần núi giấy nhàu nhò này nữa.
Còn ta thì muốn gì ở con? Không phải tình yêu: như thế là đòi hỏi quá nhiều. Tha thứ cũng không, cái đó không thuộc quyền con quyết định. Chỉ muốn một người nghe thôi, có lẽ: chỉ muốn một người sẽ thấy ta thôi. Nhưng cũng đừng phỉnh cho ta đẹp, dù con có làm gì khác: ta chẳng mong làm cái sọ được trang hoàng.
Nhưng ta đặt mình trong tay con. Ta còn có lựa chọn nào? Nếu ta có ở đâu, khi con đọc trang cuối cùng này, thì chính là ở đó.