Tay Sát Thủ Mù

Lượt đọc: 179 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TAY SÁT THỦ MÙ: BẦY NGỰA BAN ĐÊM

❊ ❊ ❊

Một căn nhà khác, tuần này, một căn phòng khác. Ít nhất thì cũng có chỗ xoay trở giữa cửa và giường. Rèm cửa là hàng Mễ Tây Cơ, với những sọc vàng xanh đỏ; ván đầu giường bằng gỗ sồi mắt chim; còn có chăn hiệu Hudson’s Bay, đỏ thẫm và ngứa, đã bị ném xuống sàn. Tấm áp phích đấu bò tót Tây Ban Nha trên tường. Ghế bành, bọc da đỏ đun; bàn viết, gỗ sồi hun khói; lọ đựng bút chì, cái nào cũng vót nhọn; giá cắm tẩu. Bụi thuốc lá ngàn ngạt trong không trung.

Và một kệ sách: Auden, Veblen, Spengler, Steinbeck, Dos Passos. Chí tuyến Bắc, đập ngay vào mắt, chắc là được mang lậu vào. Salammbô, Kẻ đào tẩu lạ lùng, Buổi hoàng hôn của những thần tượng, Giã từ vũ khí. Barbusse, Montherlant. Hammurabis Gesetz: Juristische Erläuterung. Người bạn mới này có vẻ thuộc thành phần trí thức, cô nghĩ. Và cũng nhiều tiền hơn. Có nghĩa là ít đáng tin hơn. Anh ta có ba cái mũ chụp trên nóc giá áo bằng gỗ uốn, lại thêm áo dài mặc nhà kẻ ca rô, trăm phần trăm cashmere.

Anh đã đọc quyển nào trên đó chưa? cô đã hỏi, ngay khi họ vừa đi vào và anh vừa khóa cửa. Trong lúc cô đang bỏ mũ và găng.

Vài cuốn, anh nói. Anh không nói rõ cuốn nào. Quay đầu nào. Anh gỡ chiếc lá trên tóc cô.

Đã có lá rụng rồi.

Cô tự hỏi người bạn kia có biết không. Không chỉ biết là anh đưa bạn gái về - họ chắc đã thỏa thuận để người bạn không trở về thình lình, đàn ông thường thế - mà biết là cô. Tên tuổi và các thứ khác. Cô hy vọng là không. Cô có thể đoán qua những cuốn sách, và nhất là qua tấm áp phích đấu bò, rằng người bạn này sẽ ác cảm với cô trên nguyên tắc.

Hôm nay anh bớt hung hăng, mà trầm ngâm hơn. Anh muốn chần chừ, muốn kiềm chế. Muốn nghiền ngẫm.

Sao anh lại nhìn em như thế?

Tôi đang học thuộc em.

Để làm gì? cô hỏi, đặt tay lên che mắt anh. Cô không thích bị soi mói như vậy. Bị sờ mó.

Để sau này còn có em, anh nói. Khi tôi đi rồi.

Đừng làm thế. Đừng phá hỏng mất hiện tại.

Việc hôm nay chớ để ngày mai, anh nói. Đấy là phương châm của em hả?

Đúng hơn là không nên lãng phí, cô nói. Lúc đó anh đã cười. Bây giờ cô đã quấn mình trong tấm chăn lót, kéo nó ngang ngực; cô nằm áp vào anh, đôi chân mất hút trong cái đuôi cá uốn lượn bằng vải trắng. Đôi tay anh gối sau đầu, mắt nhìn lên trần nhà. Cô bón cho anh từng ngụm từ cốc mình, lần này là rượu mạch pha nước. Còn rẻ hơn scotch. Cô lúc nào cũng định mang cho anh thứ gì tử tế từ nhà - thứ gì uống được - nhưng lúc nào cũng quên.

Tiếp tục đi, cô nói.

Tôi cần có cảm hứng.

Em phải tạo cảm hứng cho anh bằng cách nào? Em có thời gian đến tận năm giờ.

Tôi sẽ để dành cảm hứng thực sự cho dịp sau, anh nói. Tôi phải tích lũy sức mạnh đã. Tôi cần khoảng nửa giờ.

O lente, lente currite noctis equi!

Cái gì?

Chạy chậm thôi, chậm thôi, hỡi bầy ngựa ban đêm. Thơ Ovid, cô nói. Trong tiếng La tinh câu này như nhịp chạy nước kiệu. Thật là vụng về quá, anh sẽ nghĩ cô khoe mẽ. Cô không bao giờ biết cái gì anh nhận ra, cái gì không. Đôi lúc anh giả như chẳng biết gì cả, và sau khi cô giải thích xong anh mới hé ra là anh biết, anh biết từ đầu. Anh nhử cô, rồi anh chẹn họng cô lại.

Em thật là kỳ cục, anh nói. Tại sao chúng lại là bầy ngựa ban đêm?

Chúng kéo cỗ xe của Thời gian. Thời gian đang ở với tình nương. Có nghĩa là thần muốn đêm dài ra, để được ở với nàng lâu hơn.

Để làm gì chứ? anh nói vẻ lười nhác. Năm phút không xong à? Không có việc gì hơn à?

Cô ngồi dậy. Anh mệt à? Em làm anh chán phải không? Em nên về chứ?

Nằm shuống đi. Êm khôông đi đâu cã.

Cô những muốn anh đừng làm thế - nói năng như một tay cao bồi trên ti vi. Anh làm thế chỉ cốt để cô thấy yếu thế. Tuy vậy, cô vẫn duỗi dài người ra, vòng tay ôm lấy anh.

Đặt tay vào đây, thưa phu nhân. Như thế được rồi. Anh nhắm mắt lại. Tình nương à, anh nói. Thật là một chữ cổ lỗ sĩ. Trung kỳ Victoria. Lẽ ra tôi phải hôn lên đôi hài thanh tú của em, hay chất đầy nhà em sô cô la.

Chắc là em cổ lỗ sĩ. Chắc là em trung kỳ Victoria. Vậy thì bồ nhí vậy. Hay là hàng. Như thế đã tân tiến hơn chưa? Anh đã thấy bình đẳng hơn chưa?

Rồi. Nhưng tôi nghĩ tình nương tốt hơn. Bởi vì mọi thứ đâu có bình đẳng, phải không?

Không, cô nói, không có gì bình đẳng. Nhưng anh kể tiếp đi.

Anh nói: Khi đêm xuống, Bộ tộc Hân hoan hạ trại chỉ cách Sakiel-Norn một ngày đường. Các nữ nô, bắt về từ các cuộc càn quét trước, dốc nước hrang màu đỏ tươi đã lên men trong túi da, và khúm núm rạp mình mà dâng đồ ăn, những bát thịt hầm chưa chín dai nhách, thịt thulk bắt trộm. Các bà vợ chính thất ngồi trong bóng tối, mắt sáng quắc dưới khăn trùm đầu rợp bóng, rình mò các dấu hiệu hỗn láo. Họ biết đêm nay sẽ lại ngủ một mình, nhưng sáng mai họ có thể quất roi vào các cô gái nô lệ vì vụng về hay bất kính, và họ sẽ làm vậy.

Đám đàn ông gập mình quanh những đống lửa nhỏ, quấn những tấm choàng da thú, ăn bữa tối và lầm rầm nói chuyện. Tâm trạng họ không có gì hoan hỉ. Ngày mai, hoặc ngày kia - tùy theo tốc độ hành quân và sự cảnh giác của kẻ địch - họ sẽ phải lâm trận, và lần này có thể sẽ không chiến thắng. Phải, sứ giả con mắt lửa hiện ra trước Nắm đấm của Đấng bất bại đã hứa hẹn thắng lợi nếu họ kiên trì sùng đạo, tuân lời, dũng cảm và tinh khôn, nhưng có quá nhiều cái “nếu” trong những chuyện như thế này.

Nếu thua, họ sẽ bị giết, và cả đàn bà trẻ em trong bộ tộc. Họ không mong chờ được tha. Nếu thắng, chính họ sẽ phải ra tay, không phải lúc nào chuyện đó cũng thích thú như người ta tưởng. Họ phải giết tất tật dân trong thành - đấy là mệnh lệnh. Không đứa bé trai nào được phép sống, để lớn lên khao khát trả thù cho người cha bị sát hại, không đứa bé gái nào để gieo rắc suy đồi giữa Bộ tộc Hân hoan bằng cung cách trụy lạc của chúng. Qua những thành phố bị chinh phục trước họ đã giữ lại đám gái trẻ để phân phát cho lính tráng, mỗi người một, hai hoặc ba cô tùy theo độ gan góc và phẩm chất, nhưng vị sứ giả nhà trời đã nói thế là đủ rồi.

Giết chóc như vậy sẽ rất mệt mỏi, và ồn ào nữa. Giết chóc quy mô lớn là một việc hết sức căng thẳng, lại còn ô nhiễm, mà phải làm đến nơi đến chốn nếu không cả bộ tộc sẽ gặp rắc rối lớn. Đấng toàn năng đòi hỏi chính xác đến từng chi tiết luật định.

Bầy ngựa được buộc cách nhau thật xa. Chỉ có vài con, và chỉ để dành cho những người cầm đầu - những con ngựa còm nhom, rậm rựt, hàm sắt lại và cái mặt dài rầu rĩ, đôi mắt hiền dịu, nhát sợ. Đấy không phải lỗi của chúng: chúng bị kéo vào chuyện này.

Những người chủ ngựa được quyền đánh đập, nhưng không được giết hay ăn thịt, bởi từ rất lâu có một sứ giả của Đấng toàn năng đã xuống trần trong hình dạng ngựa, thủy tổ loài ngựa. Lũ ngựa còn nhớ điều này, người ta bảo thế, và lấy đó làm kiêu hãnh. Vì thế cho nên chúng chỉ cho phép các thủ lĩnh cưỡi lên mình. Hoặc chí ít đấy là lý do được đưa ra.

Người dịch: An Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Margaret Atwood

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.