Tay Sát Thủ Mù

Lượt đọc: 179 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TAY SÁT THỦ MÙ: NGƯỜI GÁC CỔNG

❊ ❊ ❊

Cửa mở, anh có nhà. Cô chưa kịp thở phào đã bị kéo vào trong. Hai người đang đứng trên chiếu nghỉ; cầu thang phụ. Không có đèn, chỉ có ánh sáng chiếu vào qua cửa sổ, đâu đó trên đầu. Anh hôn cô, hai tay ấp hai bên má cô. Da cằm anh ram ráp. Anh đang run lên, nhưng không phải vì thèm muốn, hoặc không chỉ vì thế.

Cô lùi lại. Trông anh như tướng cướp ấy. Cô chưa nhìn thấy tên cướp nào ngoài đời; cô chỉ nghĩ đến các tên cướp trong nhạc kịch. Toán buôn lậu của Carmen. Than bần kín mặt[1].

Xin lỗi, anh nói. Anh phải nhổ trại gấp quá. Có thể chỉ là báo động giả, nhưng anh cũng phải bỏ lại mất mấy thứ.

Kể cả dao cạo râu?

Và nhiều thứ khác. Vào đây - ở dưới này.

Cầu thang rất hẹp: bậc gỗ không sơn, tay vịn bằng thanh gỗ trần. Hết cầu thang là sàn xi măng. Có mùi than bụi, một thứ mùi hầm ngầm thấu tận xương, như mùi đá ẩm trong lòng hang.

Trong này này. Phòng cho người gác cổng.

Nhưng anh có phải gác cổng đâu, cô nói và cười khúc khích. Phải không?

Giờ thì có. Hoặc ít ra là chủ nhà nghĩ thế. Ông ta có đảo qua vài lần rồi, toàn sáng sớm, kiểm tra xem anh đã nhồi than vào lò chưa, mà có nhồi nhiều quá không. Ông ta không muốn chứa khách trọ nóng, thế thì tốn kém quá; hâm hẩm là đủ rồi. Cũng không ra cái giường lắm đâu.

Vẫn là cái giường, cô nói. Khóa cửa đi.

Cửa không khóa được, anh nói.

Có cửa sổ nhỏ, với các chấn song; có di hài một cái rèm. Ánh sáng chiếu qua màu gỉ sắt. Hai người đã chống ghế lên nắm đấm cửa, các thanh ngang chân ghế rụng gần hết, đem làm củi được rồi. Chẳng ra dáng rào cản lắm. Cả hai nằm dưới tấm chăn duy nhất lấm tấm mốc, trên phủ áo khoác của anh và cô. Vải trải thôi đừng nghĩ đến thì hơn. Cô sờ thấy được từng dẻ xương sườn anh, lần tay theo đoạn hõm ở giữa.

Dạo này ăn gì?

Đừng có nhì nhèo.

Anh gầy quá. Em có thể mang đồ qua - đồ ăn.

Nhưng em cũng đâu có đều đặn lắm, phải không? Chờ được em đến chắc anh đã chết đói. Mà đừng lo, anh sẽ biến khỏi đây sớm thôi.

Biến khỏi đâu? Phòng này, hay thành phố này, hay…

Anh không biết. Đừng lằng nhằng.

Em muốn biết, thế thôi. Em lo, em muốn…

Nghỉ đi.

Thôi được rồi, cô nói, có lẽ đã đến lúc trở lại Zycron. Trừ khi anh muốn em về.

Chưa. Ở lại chút nữa đi. Anh xin lỗi, nhưng dạo này hơi căng thẳng. Đến đâu rồi nhỉ? Anh quên mất rồi.

Nó đang nghĩ xem nên cắt cổ cô bé hay yêu cô suốt đời.

À phải. Lựa chọn muôn đời.

Nó đang nghĩ xem nên cắt cổ cô bé hay yêu cô suốt đời, thì - nhờ thính giác tinh nhạy luyện được trong cảnh mù lòa - bỗng nhận ra tiếng kim loại kèn kẹt xủng xoảng. Những vòng xích cọ nhau, những cùm tay chuyển động. Tiếng động trong hành lang càng lúc càng gần. Giờ nó đã biết Diêm vương vẫn chưa thực hiện màn giáng lâm đắt đỏ: nó nhận ra nhờ tình trạng của cô bé câm. Chưa bóc tem, ta hẵng gọi vậy.

Làm gì đây? Nó có thể lách ra sau cửa hoặc luồn dưới gậm giường, bỏ mặc cô cho số phận, rồi lại trở ra hoàn thành công việc được thuê. Nhưng hoàn cảnh này, nó không mấy hào hứng làm chuyện đó. Hoặc nó có thể đợi đến khi viên đại thần đã vào cuộc không còn biết sự gì trên đời, và lẻn ra khỏi cửa; nhưng nếu thế, danh dự của cả nhóm sát thủ - của nghiệp đoàn, có thể gọi thế - sẽ chịu tổn hại.

Nó nắm lấy tay cô bé, đặt bàn tay cô lên miệng cô, ra dấu phải im lặng. Rồi nó dẫn cô dậy khỏi giường, ẩn cô vào sau cửa. Nó kiểm tra lại cho chắc cửa không khóa, như đã giao ước. Người đang đến không muốn có ai canh cửa: khi thỏa thuận với Nữ thượng tế, ông ta nhấn mạnh không có người thứ ba. Mụ gác phải tự biết mà lánh đi khi nghe ông ta tới.

Tay sát thủ mù lôi xác người canh cửa dưới giường ra, đặt bà ta nằm trên tấm chăn trên cùng, đậy khăn che vết cứa trên họng. Cái xác vẫn chưa lạnh, máu đã ngừng rỉ ra. Nếu vận rủi thì gã kia sẽ thắp nến rất sáng, còn không, nhà ngói cũng như nhà tranh. Các thiếu nữ nuôi trong đền đã được đào tạo phải nằm đờ đẫn. Gã đàn ông, loay hoay trong bộ cánh giả thần kềnh càng - đủ cả mũ trụ và tấm che mắt theo truyền thống - có thể phải một lúc mới phát hiện ra mình đang phịch nhầm người, và lại là người chết.

Tay sát thủ mù kéo tấm màn kim tuyến quanh giường gần kín. Rồi nó tới bên cô bé, ép cho cả hai dán chặt vào tường.

Cánh cửa rên rỉ mở. Cô bé nhìn vệt sáng tiến qua phòng. Diêm vương đại nhân rõ ràng là không nhìn được rõ; hắn ta vấp phải gì đó và chửi tục. Bây giờ hắn ta đang bận rộn gỡ các nếp màn quây quanh giường. Con chim nhỏ dễ thương xinh đẹp đâu rồi? hắn ta nói. Hắn ta sẽ chẳng ngạc nhiên khi thấy cô không trả lời, vì cô đã câm một cách tiện lợi thế cơ mà.

Tay sát thủ mù luồn ra từ sau cửa, dẫn theo cô bé. Làm thế nào ta gỡ được cái của khỉ này? Diêm vương đang làu bàu. Hai đứa lần qua cánh cửa, rồi lẻn ra hành lang, tay nắm tay, như trẻ con trốn mắt nhìn người lớn.

Đằng sau chúng một tiếng thét vang lên, vì tức giận hay kinh hoảng. Đặt bàn tay lên tường, tay sát thủ mù co cẳng chạy. Nó giật đuốc khỏi đế trên đường chạy qua, ném ra sau lưng, hy vọng làm chúng tắt.

Nó biết rõ mọi ngõ ngách trong đền, nhờ tay sờ và mũi ngửi; việc của nó đòi hỏi nắm rành tất cả. Cũng nhờ thế nó biết rõ đường đi trong kinh thành, đủ để chạy như con chuột giữa mê cung - nó nhớ từng cánh cửa, từng đường hầm, từng hang hốc và ngõ cụt, từng rầm ngang, từng hào rãnh - ngay cả từng mật khẩu, phần lớn mọi nơi. Nó biết vách tường nào có thể trèo lên, nắm rõ từng mấu đặt chân. Bây giờ nó đẩy một phiến cẩm thạch - trên có đắp nổi hình Thần Tan Vỡ, thánh bảo hộ những kẻ trốn chạy - và cả hai đã chìm trong bóng tối. Nó biết vậy vì cô bé đang loạng choạng, và lần đầu tiên nhận ra rằng đưa cô bé theo sẽ làm chậm bước mình. Nó sẽ gặp trở ngại vì cô bé nhìn được.

Ở bên kia bức tường tiếng chân đang chạy qua rầm rập. Nó thì thầm, Bám chặt áo tôi, và thêm, rất không cần thiết: Đừng nói gì cả. Cả hai đã vào tới mạng lưới những đường ngầm bí mật vẫn cho phép Nữ thượng tế và đám thủ túc nắm được biết bao bí mật quý báu của những kẻ tới đền ước hẹn, hay xưng tội với Nữ thần, hay cầu nguyện, nhưng chúng phải thoát khỏi đây càng nhanh càng tốt. Suy cho cùng, đấy là nơi Nữ thượng tế sẽ tìm tới đầu tiên. Nó cũng không thể đưa hai đứa thoát ra qua tảng đá đã gỡ khỏi tường ngoài, đường nó đã vào. Diêm vương giả có thể biết chỗ đó, chính hắn ta đã thu xếp vụ giết chóc cũng như thời gian và nơi chốn, và có lẽ lúc này đã đoán ra sự trở cờ của tay sát thủ mù.

Qua lớp đá dày, tiếng chiêng đồng nghèn nghẹt. Nó nghe được chấn động qua bàn chân.

Nó dẫn cô bé qua hết tường này đến tường khác, rồi ngoặt xuống một cầu thang chật chội đột ngột xuất hiện. Cô bé đang thút thít vì hoảng sợ, bị cắt lưỡi không làm ngưng tuyến nước mắt của cô. Tội nghiệp con nhỏ, nó nghĩ. Nó sờ tìm miệng cống bỏ không nó biết là ở đó, bế bổng cô lên gần, chìa bàn tay để cô đặt chân, rồi đu người lên bên cạnh. Bây giờ cả hai phải bò rạp theo lòng cống. Có mùi khó ngửi, nhưng là một mùi đã phai. Xú khí của người, đã tắc lại, rã thành bụi.

Giờ thì đã có khí trời. Nó hít mạnh, đánh hơi tìm mùi khói đuốc.

Trời có sao không? nó hỏi cô bé. Cô gật đầu. Vậy là không mây. Quá đen. Phải có hai trong số năm mặt trăng đang chiếu - nó tính theo ngày trong tháng - và ba cái kia sẽ lên theo rất nhanh. Hai đứa sẽ lồ lộ ra từ giờ đến hết đêm, còn đến sáng chúng sẽ chói lóa.

Ban quản đền chắc chắn không muốn chuyện chúng bỏ trốn lan ra đại chúng - như thế thì quá mất mặt, có thể còn dẫn đến nổi loạn. Sẽ có một cô bé khác bị chọn làm vật tế: tấm mạng trùm lên, ai biết là đâu? Nhưng sẽ có cả đội quân săn lùng chúng, thầm lặng nhưng không ngừng nghỉ.

Nó có thể đưa cả hai náu vào một hang lánh nạn, nhưng sớm muộn gì cũng phải chui ra tìm thức ăn nước uống. Có một mình nó có thể trốn thoát, nhưng cả hai thì không.

Nó vẫn có thể bỏ rơi cô. Hoặc cho cô nhát dao, ném cô xuống giếng.

Không, nó không làm được.

Vẫn còn sào huyệt của các sát thủ mù. Đấy là nơi tất cả tụ tập về khi rảnh việc, để trao đổi tin tức, chia chác chiến lợi phẩm và huênh hoang kể chiến công. Nơi này táo tợn đặt ngay dưới phòng xử án trong cung điện chính, một cái động sâu lót đầy thảm - thảm mà các sát thủ mù bị bắt dệt khi còn nhỏ, rồi sau này ăn trộm về. Chúng nhận ra nhờ tay sờ, và thường ngồi trên thảm, hút cỏ fring để chìm vào ảo giác và đưa tay lần theo các hoa văn, các màu sắc hoa lệ mà nhớ lại những màu sắc ấy trông ra sao, hồi chúng còn nhìn được.

Nhưng chỉ các sát thủ mù mới được phép vào tới hang này. Đấy là một hội đoàn bí mật, người ngoài đưa vào chỉ là những chiến lợi phẩm. Hơn nữa, nó đã phản bội đạo đức nghề nghiệp khi cứu sống một người nó nhận tiền để giết. Các sát thủ mù hết sức trung thành với nghề; chúng đặt danh dự vào những giao ước được hoàn thành, chúng không tha thứ kẻ nào vi phạm điều lệ chung. Chúng sẽ giết nó không xót thương, rồi chẳng mấy sau cũng đem cô giết nốt.

Rất có thể một đồng bọn của nó sẽ được thuê truy tìm hai đứa. Chỉ có trộm mới săn được trộm. Rồi chẳng mấy chốc chúng sẽ hết đời. Nội mùi hương của cô cũng đủ tố giác chúng rồi - người ta đã ướp hương cô đến tận chân tóc.

Nó sẽ phải đưa cô ra khỏi Sakiel-Norn - ra khỏi kinh thành, ra khỏi địa bàn quen thuộc. Nguy hiểm rất lớn, nhưng không lớn bằng nếu ở lại đây. Có thể nó sẽ còn đưa được cô ra tận cảng, lên một con tàu. Nhưng làm thế nào trốn qua cổng thành? Cả tám cổng đều khóa và đặt lính canh, đêm nào cũng vậy. Có một mình, nó có thể vượt tường - ngón tay ngón chân nó biết bám dính như thằn lằn - nhưng đem cô đi cùng thì đúng là tai vạ.

Vẫn còn một lối nữa. Lắng tai nghe từng bước, nó dẫn cô đi xuống đồi, tới mé thành gần biển nhất. Nước của mọi nguồn suối ở Sakiel-Norn đều đổ về một kênh chính, con kênh này dẫn nước luồn dưới chân thành, qua cống ngầm có trần vòm. Mực nước cao quá đầu người lớn và dòng chảy rất xiết, nên không ai liều chui vào thành nhờ đường đó bao giờ. Nhưng còn chui ra?

Dòng nước chảy sẽ xóa bớt mùi.

Nó thì biết bơi. Đấy là một trong những kỹ năng mà mọi sát thủ đều bỏ công luyện tập. Nó đoán, chính xác, rằng cô bé không bơi được. Nó bảo cô bỏ hết quần áo rồi cuộn thành một bó. Rồi nó trút bỏ áo choàng của đền và buộc quần áo mình vào bó áo của cô. Nó thắt nút miếng vải quanh vai, rồi buộc quanh cổ tay cô, và dặn nếu nút thắt tuột cô nhất định không được buông nó ra, dù có chuyện gì đi nữa. Khi vào cống vòm, cô sẽ phải nín thở.

Chim nyerk đã bắt đầu trở dậy; nó nghe thấy những tiếng quàng quạc đầu tiên; chẳng mấy chốc trời sẽ sáng. Cách đây ba dãy phố, có người đang tiến đến, bước đều và kiên quyết, như đang dò tìm. Nó nửa lôi, nửa đẩy cô bé vào nước lạnh. Cô hổn hển, nhưng cũng làm như nó dặn. Cả hai trôi theo dòng; nó lần tìm dòng chảy chính, nghe tìm tiếng ùng ục cuộn xiết khi nước đổ vào cống vòm. Vào sớm quá chúng sẽ không đủ hơi, vào muộn quá nó sẽ đập đầu vào đá. Rồi nó ngụp vào.

Nước là một thực thể mơ hồ, nó không có hình thù, người ta có thể đưa bàn tay xuyên qua nó; nhưng nó cũng có thể giết người. Sức mạnh của một vật như thế là ở đà, ở đường đi của nó. Là nó đập vào gì, và nhanh đến đâu. Điều đó cũng đúng với - nhưng thôi bỏ qua.

Đấy là một chặng đường dài khốn khổ. Nó nghĩ phổi mình sắp nổ tung, tay đã xuội xuống. Nó cảm thấy sức nặng của cô trì sau lưng, tự hỏi không biết cô chết đuối chưa. Ít nhất luồng nước cũng đi đúng hướng. Nó cọ vào thành cống; có thứ gì tróc ra. Quần áo, hay da thịt?

Sang đến đầu kia cống cả hai trồi lên; cô ho sặc, nó cười khe khẽ. Nó giữ cho đầu cô nhô lên mặt nước, thân nằm trên lưng mình; cứ thế chúng trôi theo con kênh xuống vài dặm nữa. Khi tính đã đủ xa và đủ an toàn, nó đưa cả hai vào bờ, kéo cô lên chỗ bờ đá dốc. Nó sờ tìm bóng râm một gốc cây. Nó mệt đứt hơi, nhưng cũng lại vui ngây ngất, một niềm vui lạ lùng nhức nhối. Nó đã cứu được cô. Nó đã thi ân, lần đầu tiên từ lúc ra đời. Ai mà biết đi chệch xa đến thế khỏi con đường đã chọn rồi sẽ dẫn đến đâu?

Có ai quanh đây không? nó hỏi. Cô ngừng lại nhìn quanh, lắc đầu ý không có. Có con vật nào không? Cũng không. Nó vắt quần áo hai đứa lên cành cây, rồi, trong ánh sáng đang nhạt dần của ba mặt trăng màu hoa nghệ tây, hoa vòi voi và hoa lồng đèn, nó xốc cô lên như ôm vốc lụa, thả mình chìm vào cô. Cô mát như một trái dưa, và có vị mằn mặn, như cá tươi.

Cả hai đang nằm trong tay nhau, ngủ lịm, thì ba tên do thám của Bộ tộc Tàn hủy phái lên trước dò tìm đường vào kinh thành đi ngang. Chúng bị đánh thức một cách thô bạo, rồi bị tra vấn bởi kẻ duy nhất biết tiếng xứ này, dù nói chật vật. Thằng bé này mù, hắn bảo hai kẻ còn lại, còn con bé thì câm. Cả ba tên trầm trồ kinh ngạc. Làm sao chúng tới được đây? Không phải từ trong thành ra, rõ rồi; cổng thành đều khóa cả. Cứ như thể chúng từ trên trời rơi xuống.

Chuyện đã rõ rành rành: đây hẳn là sứ giả nhà trời. Cả hai được long trọng cho phép mặc lại quần áo đã khô, đặt ngồi lên ngựa của một tên do thám, và dẫn đi trình diện với Nô Bộc Cầu Hoan. Ba tên do thám hết sức hân hoan, còn tay sát thủ mù thì khôn ngoan ngậm miệng. Nó đã nghe nhiều giai thoại lấp lửng về bộ tộc này và thứ tín ngưỡng kỳ lạ vào những sứ giả của trời. Nghe đồn những sứ giả ấy luôn trao những thông điệp kỳ bí, và nó vắt óc nhớ lại mọi câu đố hay nghịch lý và ẩn ngữ từng nghe: Bước xuống sẽ đi lên. Con gì sáng đi bốn chân, trưa đi hai chân và chiều đi ba chân? Thức ăn xuất tự người dùng, ngọt ngào xuất tự sức hùng là chi?[2] Con gì nằm một góc mà đi bốn phương trời?

Cái này không Zycron lắm, họ làm gì có tem.

Đồng ý. Vậy bỏ cái đó. Thế còn cái này, Nó mạnh hơn Chúa, nó dữ hơn Quỷ; người giàu nó thiếu, người nghèo nó đủ, và nếu nó ăn ta lên nóc tủ?

Câu này nghe lần đầu.

Đoán đi.

Em chịu.

Chẳng có gì.

Cô mất một phút mới hiểu ra. “Chẳng có gì”. Phải, cô nói. Như thế được đấy.

Trên đường đi, tay sát thủ mù quàng một tay quanh cô bé. Làm thế nào bảo vệ cô? Nó nảy ra một ý, tức thì và tuyệt vọng, nhưng biết đâu có thể thành công. Nó sẽ xác nhận cả hai quả thật là sứ giả nhà trời xuống, nhưng thuộc hai loại khác nhau. Nó là người nhận thông điệp từ Đấng bất bại, nhưng chỉ cô mới giải mã được thông điệp đó. Cô diễn giải bằng hai tay, dùng các ngón tay ra dấu. Cách đọc những dấu hiệu của cô thì chỉ nó mới nắm được. Nó sẽ nói thêm, đề phòng chúng nảy ý đồ xấu, rằng không người đàn ông nào được phép động vào cô bé câm một cách khiếm nhã, và nói chung là không được động vào. Trừ chính nó, tất nhiên. Nếu sai lời cô bé sẽ mất quyền năng.

Thế là rào chắn kín kẽ, chừng nào chúng còn tin. Nó hy vọng cô bé nhanh trí và biết cách biến báo. Nó tự hỏi không biết cô có biết làm dấu hiệu nào không.

Chương trình hôm nay đến đây là hết, anh nói. Anh cần mở cửa sổ.

Nhưng ngoài lạnh lắm.

Anh thì không thấy lạnh. Chỗ này cứ như cái ngăn tủ. Chỉ muốn chết ngạt.

Cô sờ trán anh. Em nghĩ anh hơi nóng đấy. Em có thể ra hiệu thuốc và…

Không. Anh không ốm bao giờ.

Thế thì là sao? Có chuyện gì thế? Anh có vẻ lo lắng.

Không hẳn là anh đang lo. Anh không lo lắng bao giờ. Nhưng anh không tin tưởng tình hình hiện tại. Anh không tin các bạn anh. Những người tự xưng là bạn anh.

Vì sao? Họ định làm gì?

Chỉ làm rằng, anh nói. Vấn đề là ở đấy.

[1] Hóa trang của diễn viên da trắng đóng giả người da đen, trên sân khấu phương Tây thời trước.

[2] “Bước xuống sẽ đi lên”: trích từ một lời cầu nguyện truyền thống trong Thanh giáo: “Hãy cho con học bằng nghịch lý, rằng bước xuống sẽ đi lên… rằng đáy thung lũng là nơi nhìn rõ nhất… Hãy cho con tim được ánh sáng Người trong bóng tối của con, sự sống của Người trong cái chết của con.” “Con gì sáng đi bốn chân”: câu đố của Oedipus với nhân sư trong Oedipus làm vua. “Thức ăn xuất tự người dùng”: câu đố của Samson trong Cựu ước, Thẩm phán 14:14.

Người dịch: An Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Margaret Atwood

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.