Tay Sát Thủ Mù

Lượt đọc: 179 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần VIII - TAY SÁT THỦ MÙ: NHỮNG CÂU CHUYỆN ĂN THỊT

❊ ❊ ❊

Anh lại chuyển nhà, kể cũng tốt. Cô rất ghét cái nơi gần ga đầu mối kia. Cô không thích đi đến đó, mà lại chưa kể ở đó rất xa, và lại lạnh nữa: lần nào đến nơi răng cô cũng gõ vào nhau. Cô ghét cái phòng chật ủ ê, ghét mùi thuốc lá lưu cữu vì cửa sổ kẹt không mở được, ghét cái vòi tắm bẩn thỉu trong góc nhà, ghét cái mụ từng gặp trên cầu thang - trông như mụ nông dân khốn khổ khốn nạn trong cuốn tiểu thuyết cũ ẩm mốc nào đấy, cứ nhìn là hình dung mụ cõng bó củi trên lưng. Ghét cái nhìn chàu quạu xấc xược, như thể mụ ta biết rõ cái gì sẽ diễn ra khi cánh cửa đóng lại. Cái nhìn chứa đầy ganh tị, nhưng cũng khinh bỉ.

Rũ được chúng nhẹ cả người.

Bây giờ tuyết đã tan hết, dù vài ba vệt xám vẫn còn lại trong bóng râm. Nắng ấm, thêm mùi đất ẩm và rễ cây cựa mình và dư tích sũng nước giấy báo vứt đi từ mùa đông, chữ đã mờ nhòe hết. Những khu phố đẹp đã nảy thủy tiên, và trong vườn trước vài ngôi nhà không bị che bóng, đã nở uất kim hương, màu cam và đỏ. Tín hiệu triển vọng, như mục làm vườn trên báo nói; tuy ngay cả bây giờ, dù đã cuối tháng Tư, hôm trước lại vừa có tuyết - những bông to trắng xốp ướt át, một cơn mưa tuyết quái quỷ.

Cô đã bịt khăn kín tóc, xỏ áo khoác xanh hải quân, màu tối nhất cô kiếm được. Anh đã nói càng tối màu càng tốt. Giữa các xó xỉnh khu này, giữa mùi mèo đực và mùi mửa, thêm mùi khăn khẳn gà nhốt chuồng. Phân ngựa trên đường, dấu tích cảnh sát đi ngựa đang lùng sục, không lùng trộm mà lùng các phần tử khiêu khích - những tổ quỷ của bọn Đỏ ngoại bang, chụm đầu thì thào như chuột rúc trong rơm, hẳn mỗi giường nhồi đến sáu thằng, đàn bà chung nhau, nằm ấp những mưu đồ rối rắm bệnh hoạn. Emma Goldman[1], sau khi lưu vong khỏi Mỹ, nghe đồn đang sống gần đây.

Vết máu trên hè, một người mang xô và chổi cọ. Cảnh vẻ, cô bước vòng tránh vũng lỏng màu hồng. Đây là địa bàn của những đồ tể Do Thái, ngoài ra còn có thợ may, các nhà buôn lông bán sỉ. Và các xưởng thợ khổ sai, hiển nhiên. Đàn bà nhập cư từng dãy gập người bên máy, bụi lông tích đầy phổi.

Áo trên lưng em lột từ lưng kẻ khác, có lần anh nói với cô. Đúng thế, cô đùa bỡn đáp, nhưng em mặc trông đẹp hơn. Rồi nói tiếp hơi tức giận, Anh muốn em phải làm sao? Anh muốn em phải làm sao? Hay anh thực tình nghĩ em có tí quyền nào?

Cô ghé vào hàng hoa quả, mua ba quả táo. Táo không ngon lắm, đã hơi héo, vỏ hơi nhăn, nhưng cô cảm thấy mình cần có gì đó làm lễ vật cầu hòa. Bà bán hàng lấy lại một quả, chỉ vào một vết dập nâu, đổi quả khác tươi hơn. Từ đầu đến cuối không nói một lời. Chỉ có gật đầu nhiều ngụ ý và miệng cười thiếu răng.

Đàn ông áo đen quá gối, mũ đen rộng vành, đàn bà nhỏ con liếc xéo. Khăn trùm, váy dài. Động từ chia hỏng. Họ không nhìn thẳng mặt nhưng chẳng bỏ sót cái gì. Cô lù lù trước mắt, cô là mụ khổng lồ. Đùi vế phơi cả ra thế kia.

Đây là cửa hàng cúc, đúng nơi anh bảo. Cô dừng chân một lúc ngắm nhìn cửa kính bày hàng. Cúc cầu kỳ, nơ xa tanh, dải tết chéo, tết dích dắc, kim sa - vật liệu thô làm nên những tính từ cổ tích của ngôn ngữ thời trang. Những ngón tay ai đó, chính quanh đây, đã khâu đường viền lông chồn ermine vào áo choàng lửng chiffon trắng cô vẫn mặc đi dạ tiệc. Độ tương phản giữa tơ lụa mong manh và da thú xù xì, đấy là thứ khoái khẩu của các ngài phong nhã. Da thịt mịn, bỗng chuyển sang xồm xoàm.

Phòng mới của anh ở trên một lò bánh. Vòng sang hông nhà, lên lầu, giữa mịt mùng một thứ mùi dễ chịu. Nhưng đặc quá, ngốt ngát quá - men đang dậy, xộc thẳng lên óc cô như khí bơm bóng bay. Cô không gặp anh đã lâu lắm rồi. Sao cô phải tránh?

Anh có nhà, anh mở cửa.

Em mang cho anh mấy quả táo, cô nói.

Sau một lúc các đồ vật trong thế giới này thành hình trở lại quanh cô. Kia là cái máy chữ của anh, chon von trên bệ rửa nhỏ tẹo. Cái va li xanh nằm cạnh, trên đặt bồn rửa bị tháo ra. Sơ mi vò nhàu bỏ trên sàn. Tại sao vải nhàu bỏ đống lại được coi là biểu tượng cho ham muốn? Cái hình thù xoắn vặn và cuồng nhiệt. Lửa trong tranh vẽ trông đúng như thế - như vải vóc màu cam, cuộn lại rồi ném đi.

Họ nằm trên giường, một cỗ giường gỗ gụ chạm trổ khổng lồ choán gần lớn phòng. Xưa đóng cho ngày cưới, từ một nơi rất xa, để giữ trọn suốt đời. Suốt đời, lúc này chữ ấy nghe ngu ngốc bấy; bền vững, có để làm gì. Cô cắt một quả táo bằng con dao gập của anh, bón cho anh từng mẩu.

Nếu ngù ngờ hơn chút xíu anh đã tưởng em đang tìm cách quyến rũ anh.

Không hề - em chỉ giữ cho anh sống. Em vỗ béo anh để ăn thịt sau.

Nghĩ gì bệnh hoạn quá, quý tiểu thư.

Chứ sao. Do anh mớm cho mà. Đừng nói anh đã quên những ma nữ tóc thiên thanh và mắt như hố rắn nhé? Họ sẵn sàng chén anh làm bữa sáng.

Chỉ khi được phép thôi. Anh lại lần tới cô. Bấy lâu nay em trốn biệt ở đâu? Mấy tuần rồi.

Đúng thế. Đợi đã. Em cần nói anh một điều.

Có gấp không? anh nói.

Có. Không hẳn. Không.

Mặt trời hạ xuống, bóng rèm di chuyển ngang giường. Những giọng nói cất lên ngoài đường, những ngôn ngữ lạ tai. Mình sẽ nhớ cảnh này mãi mãi, cô tự nhủ. Rồi lập tức: Sao lại nghĩ chuyện nhớ nhung làm gì? Vẫn chưa phải là hồi ấy, vẫn còn là bây giờ. Vẫn chưa qua.

Em đã nghĩ xong câu chuyện rồi, cô nói. Em đã nghĩ ra phần tiếp theo.

Thế ư? Em tự lực suy nghĩ cơ à?

Em lúc nào cũng tự lực suy nghĩ cả.

Tốt. Thế thì nói ra xem nào, anh vừa nói vừa cười.

Được rồi, cô nói. Chúng ta đang dừng lại ở lúc cô bé và anh chàng mù bị đưa đi gặp Nô Bộc Cầu Hoan, thủ lĩnh đội quân xâm lược dã man mang tên Bộ tộc Tàn hủy, bởi chúng ngờ hai đứa là sứ giả nhà trời. Nếu em nói sai anh cứ sửa.

Em lắng nghe những thứ đó thật à? anh lạ lùng hỏi. Em nhớ thật à?

Tất nhiên em nhớ. Em nhớ từng chữ anh nói. Họ đến trại của người dã man, và tay sát thủ mù cho Nô Bộc Cầu Hoan biết cậu ta mang theo thông điệp từ Đấng bất bại, có điều thông điệp phải được truyền đạt riêng, chỉ cô bé được có mặt. Đấy là vì cậu ta không muốn cô bé bị đưa đi khuất mắt.

Nó đâu có sợ khuất mắt. Nó mù mà, nhớ không?

Anh hiểu ý em mà. Thế nên Nô Bộc Cầu Hoan nói được thôi.

Ông ta sẽ không chỉ nói Được thôi. Ông ta sẽ thuyết một bài.

Em không làm được phần đó. Ba người bọn họ đi vào lều tách khỏi số còn lại, và tay sát thủ nói kế hoạch thế này. Cậu ta sẽ cho họ biết cách lọt vào Sakiel-Norn mà không cần vây thành cũng không tổn thất nhân mạng, ý là nhân mạng của họ. Chỉ cần cử một hai người, cậu ta sẽ cho họ mật khẩu qua cổng - cậu ta biết hết mọi mật khẩu, nhớ không - và khi vào trong thành rồi, mấy người đó sẽ ra kênh thả một sợi thừng xuống, cho trôi theo cống vòm. Họ phải buộc đầu dây bên trong vào vật gì đó - trụ đá chẳng hạn - rồi đến đêm một toán quân sẽ bám dây rồi nhích từng bàn tay mà lôi mình vào trong thành, ngầm dưới nước, hạ thủ đám lính gác, mở tung tám cổng thành, và rồi èn en.

Èn en? Anh nói và cười. Chữ đó nghe không có vẻ Zycron lắm.

Thế thì cóc chết hết chuyện vậy. Sau đó, họ có thể giết chóc cho sướng tay thì thôi, nếu đúng là họ muốn thế.

Mánh hay đấy, anh nói. Láu cá lắm.

Tất nhiên, cô nói, Herodotus có chép chuyện đó, hoặc thứ gì đó đại loại thế. Cuộc phá thành Babylon, em nghĩ là vậy.

Em hóa ra chứa thật nhiều thông tin nhảm nhí trong đầu, anh nói. Nhưng chắc cũng phải có điều kiện gì chứ? Hai cô cậu này không thể cứ vờ làm sứ giả nhà trời mãi. Như thế liều quá. Sớm muộn gì họ cũng sơ ý, họ sẽ sẩy chân, và sẽ bị giết. Họ phải thoát đi thôi.

Đúng. Em cũng đã nghĩ rồi. Trước khi cho biết mật khẩu và chỉ đường, cậu mù nói phải đưa hai người bọn họ đến chân dãy núi phía Tây, đầy đủ thức ăn và các đồ dự trữ. Cậu ta sẽ nói hai người cần hành hương đến đó - lên đỉnh núi, tiếp nhận thêm phán truyền của thần linh. Chỉ khi đó họ mới trao món hàng, ý là mật khẩu. Như thế, nếu trận công kích của người dã man có đổ, cả hai cũng đã đến nơi không ai ở Sakiel-Norn dám nghĩ đến chuyện truy tìm.

Nhưng họ sẽ bị sói ăn thịt, anh nói. Nếu không phải sói thì cũng là những ma nữ thân hình bốc lửa và đôi môi đỏ như hồng ngọc. Hoặc là cô bé sẽ bị giết, còn anh chàng sẽ bị buộc làm thân trâu ngựa cho những thèm khát trái tự nhiên của họ đến lúc lử cò bợ, tội nghiệp.

Không, cô nói. Chuyện không phải thế.

Thế cơ đấy? Ai bảo vậy?

Đừng có thế cơ đấy với em. Em bảo đấy. Nghe đây - như thế này này. Tay sát thủ mù nghe hết mọi lời đồn đại, thế nên cậu ta biết đám đàn bà kia thực ra là thế nào. Họ hoàn toàn không phải là người chết. Họ chỉ phao những chuyện loại đó để được yên thân. Thực tế họ là các nữ nô bỏ trốn, hoặc những người chạy khỏi nhà để khỏi bị chồng hoặc cha đem bán. Cũng không phải toàn đàn bà - một số là đàn ông, nhưng đều hiền hòa và tốt bụng. Tất cả đều sống trong hang và chăn cừu, tự trồng lấy rau ăn. Họ chia nhau ẩn nấp quanh mộ để hù dọa lữ khách đi ngang - hú lên và các trò khác, cũng cố thêm hiểu lầm.

Thêm vào đó lũ sói cũng không phải sói, đấy chỉ là chó chăn cừu được huấn luyện để giả vờ làm sói. Thực sự thì chúng rất là hiền, và rất trung thành.

Thế nên những người này sẽ đón nhận hai kẻ trốn chạy, và sau khi nghe biết số phận buồn thảm của chúng họ sẽ đối xử với cả hai rất rất tử tế. Rồi tay sát thủ mù và cô bé không biết nói có thể chọn một hang làm nhà, rồi sớm muộn họ sẽ có con cái nhìn được và nói được, và họ sẽ sống hạnh phúc.

Trong lúc đó thì mọi cư dân đồng bào họ bị tàn sát? anh cười giễu hỏi. Em tán đồng phản quốc đấy à? Em đánh đổi lợi ích chung của xã hội lấy thỏa mãn cá nhân?

Sao, chính những người ấy đã định giết họ cơ mà. Chính những đồng bào ấy.

Chỉ vài kẻ có ý định đó thôi - đám tinh hoa, đám chóp bu đầu sỏ. Em kết án toàn bộ những người còn lại cùng với chúng à? Em muốn bộ đôi của chúng ta phản bội lại dân tộc mình à? Như thế khá là ích kỷ đấy.

Lịch sử là thế, cô nói. Trong Chinh phục Mexico - cái ông gì nhỉ, Cortez - cô nhân tình Aztec của ông ta, cô ta đã làm vậy. Kinh Thánh cũng có. Cô điếm Rahab đã làm thế, khi thành Jericho thất thủ. Cô ta giúp người của Joshua, và cả gia đình cô ta thoát nạn.

Đồng ý, anh nói. Nhưng em làm thế là phá luật. Em không thể khơi khơi đổi các ma nữ thành một đám người yêu điền viên cổ tích được.

Anh đã thực sự đưa họ vào chuyện đâu, cô nói. Chưa đưa trực tiếp. Anh chỉ kể các lời đồn về họ. Lời đồn có thể sai.

Anh cười lớn. Phải lắm. Bây giờ đến phiên anh. Trong trại của Bộ tộc Hân hoan, mọi chuyện diễn ra đúng như em nói, chỉ có điều ăn nói văn vẻ hơn. Hai anh ả của chúng ta được đưa đến chân núi phía Tây và ở lại một mình giữa khu cổ mộ, và rồi đoàn quân dã man tiến vào thành theo chỉ dẫn, cướp bóc đập phá, giết sạch sành sanh. Không một ai sống mà trốn thoát. Nhà vua bị treo cổ trên cây, Nữ thượng tế bị phanh ruột, viên đại thần mánh mung cũng hết đời cùng tất cả. Tụi nhỏ nô lệ vô tội, nghiệp đoàn sát thủ mù, các cô bé hiến tế trong đền - chết hết. Cả một nền văn hóa bị xóa sạch khỏi vũ trụ. Chẳng ai sống mà lưu lại bí quyết dệt những tấm thảm thần kỳ, riêng chuyện đó phải thừa nhận là đáng tiếc hết sức.

Trong lúc đó hai bạn trẻ, tay nắm tay, bước chân dò dẫm và chậm chạp, đơn độc tiến vào vùng núi phía Tây. Họ tin chắc chẳng mấy chốc sẽ bắt gặp những người trồng rau nhân từ, sẽ được đón nhận vào làng họ. Nhưng như em nói, những lời đồn không phải khi nào cũng đúng, và tay sát thủ mù đã nghe phải tin xàm. Những ma nữ chết thực sự là chết rồi. Không chỉ thế, đám sói quả là sói thật, và các ma nữ chỉ cần huýt sáo là chúng đến. Cặp tình nhân lãng mạn của chúng ta đã vào nằm bụng sói trước khi kịp hắt hơi.

Anh quả là một kẻ lạc quan bất trị, cô nói.

Anh đâu có bất trị. Nhưng anh thích kể các câu chuyện sát với đời sống, nghĩa là trong chuyện phải có sói. Sói trong lốt này hoặc lốt kia.

Tại sao như thế lại là sát với đời sống? Cô quay khỏi anh và nằm ngửa, mặt ngước lên trần. Cô thấy ức vì câu chuyện của mình bị phủi bỏ.

Mọi câu chuyện đều nói về sói. Mọi câu chuyện đáng kể lại, thế đấy. Tất thảy chuyện khác đều chỉ là lãng mạn rởm.

Mọi câu chuyện ư?

Chính thế, anh nói. Nghĩ mà xem. Có chuyện trốn thoát khỏi sói, đánh nhau với sói, tóm được sói, thuần hóa sói. Bị ném vào miệng sói, hoặc ném người khác vào miệng sói để sói xơi hắn chứ không xơi mình. Chạy lẫn trong đàn sói. Tự biến thành sói. Hay hơn hết, biến thành con sói đầu đàn. Ngoài ra không còn chuyện gì đáng nói.

Em nghĩ là có, cô nói. Em nghĩ câu chuyện về anh đang kể với em câu chuyện về sói không nói về sói.

Đừng có chắc mẩm thế, anh nói. Anh cũng có máu sói trong mình. Lại đây nào.

Hượm đã. Có một điều này em cần hỏi anh.

Được thôi, xin mời, anh uể oải nói. Mắt anh đã lại nhắm vào, tay anh vắt qua người cô.

Anh có bao giờ phản bội em không?

Phản bội à. Từ gì mà cổ lỗ.

Đừng có bắt bẻ ngôn từ của em, cô nói. Có không?

Không nhiều hơn em đối với anh. Anh dừng lại. Anh không tính đấy là phản bội.

Thế anh tính là gì? cô nói, giọng lạnh băng.

Lãng trí, về phần em. Em nhắm mắt lại và không nhớ mình ở đâu nữa.

Còn về phần anh?

Cứ tạm nói em là số một tuy không phải là duy nhất.

Anh quả là thằng khốn.

Anh chỉ nói sự thật thôi, anh nói.

Có lẽ anh không nên nói.

Đừng có sửng cồ lên, anh nói. Anh chỉ chọc em thôi. Anh không thể chạm nổi một ngón tay vào cô đàn bà nào khác. Họ làm anh ói.

Im lặng một lát. Cô hôn anh, rồi lùi lại. Em phải đi xa, cô lựa lời. Em cần nói với anh. Em không muốn anh sốt ruột không biết em ở đâu.

Đi đâu mà xa? Đi làm gì?

Đi chuyến xuất hành. Cả nhà em, cả hạm đội luôn. Ông ta nói chúng em không thể lỡ dịp này. Ông ta nói đấy là sự kiện lớn nhất thế kỷ.

Thế kỷ mới chỉ qua một phần ba. Mà kể cả thế, anh cứ nghĩ cái bục vinh dự đó phải dành cho cuộc Thế chiến mới phải. Ly sâm banh dưới trăng làm sao đọ được với hàng triệu người chết trong hào. Hoặc lại còn trận dịch cúm, hoặc…

Ông ta nói đến các sự kiện giao tế.

Ô, pạc đông, thưa phu nhân. Tôi nhận sai vậy.

Có sao đâu nào? Em sẽ chỉ đi một tháng - khoảng chừng ấy. Tùy theo xếp lịch thế nào.

Anh không trả lời.

Có phải là em muốn thế đâu.

Không. Tôi không nghĩ là cô muốn. Sẽ phải ăn bao nhiêu bữa bảy món, lại còn nhảy nhót suốt ngày. Đàn bà con gái lấy đâu ra sức.

Đừng có như thế.

Đừng có bảo tôi phải như thế nào! Đừng có hùa cùng cái lũ bày đặt dạy dỗ để tôi tiến bộ nữa. Tôi phát tởm những trò đó rồi. Tôi thế nào thì tôi sẽ thế.

Em xin lỗi mà. Xin lỗi mà, xin lỗi mà, xin lỗi mà.

Tôi ghét nhất cô lạy lục. Nhưng giời đất ạ, phải công nhận cô giỏi. Tôi chắc cô được luyện tập thường xuyên tại sân nhà.

Chắc em nên về thôi.

Muốn về cứ việc về. Anh lăn qua, xoay lưng về phía cô. Muốn làm cái chó gì thì cứ việc làm. Tôi không phải vú em của cô. Cô không cần ngồi lên năn nỉ và ăng ẳng vẫy đuôi với tôi.

Anh không hiểu. Anh không thèm nghĩ thử xem. Anh không hiểu tí nào ở vào cảnh đó là thế nào. Có phải là em thích đâu.

Phải quá.

[1] Nhà hoạt động và lý thuyết gia của chủ thuyết vô chính phủ Mỹ đầu thế kỷ 20.

Người dịch: An Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Margaret Atwood

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.