Tay Sát Thủ Mù

Lượt đọc: 179 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TAY SÁT THỦ MÙ: CÁI CHUÔNG ĐỒNG

❊ ❊ ❊

Đã nửa đêm. Trong thành Sakiel-Norn, tiếng chuông đồng duy nhất điểm thời khắc vị Thần Tan Vỡ, hóa thân ban đêm của thần Ba Mặt Trời, xuống tới đáy con đường lặn vào bóng tối và sau cuộc chiến đẫm máu bị xé tan xác trong tay Diêm vương cùng đội quân người chết, những kẻ sống dưới lòng đất. Thần sẽ được Nữ thần gom về, trả lại sự sống, nuôi dưỡng cho đến khi phục hồi sức khỏe và sinh khí, và đến bình minh lại nhô lên như mọi ngày, mới tái sinh, ngập tràn ánh sáng.

Dù cho Thần Tan Vỡ là một hình tượng được yêu thích, dân thành giờ không mấy ai còn thực sự tin câu chuyện này. Tuy thế, phụ nữ các nhà vẫn nặn hình thần bằng đất sét để đàn ông đập tan thành từng mảnh vào đêm tối tăm nhất trong năm, và rồi các bà lại nặn hình mới sáng hôm sau. Cho trẻ con là những tượng thần tí hon bằng bánh mì ngọt; bởi lũ trẻ mồm miệng háu đói là hiện thân cho tương lai, mà tương lai cũng như chính thời gian, sẽ nuốt chửng tất cả những kẻ hiện đang sống.

Nhà Vua ngồi một mình trong ngọn tháp cao nhất của lâu đài lộng lẫy, quan sát trời sao và diễn giải các điềm triệu cho tuần tiếp theo. Ngài đã cởi bỏ tấm mặt nạ bằng sợi bạch kim, bởi lúc này không có ai xung quanh để ngài phải giấu giếm cảm xúc: ngài có thể cười cợt hoặc nhăn nhó tùy ý, như mọi gã Ygnirod bình dân. Thật nhẹ nhõm biết mấy.

Ngay lúc này đây ngài đang cười, một nụ cười trầm tư: ngài đang ngẫm lại cuộc chinh phục mới nhất, người vợ mập mạp của một gã quan chức. Ả ta đần như một con thulk, nhưng có cái miệng mềm mại ngốn ngấu như tấm nệm nhung sũng nước và những ngón tay búp măng lanh lẹ như cá, đôi mắt hẹp và dài ranh mãnh, bảy chữ tám nghề đều thạo. Tuy thế, dạo này càng ngày ả càng đòi hỏi, lại còn bất cẩn nữa. Ả không ngớt kỳ kèo ngài thảo ra một khúc ca ca ngợi cái gáy của ả, hay một bộ phận cơ thể nào đó khác, theo cái thói rởm đời được ưa chuộng trong tình sử hoàng cung, nhưng thiên tài của ngài không bao gồm cái khoản ấy. Làm sao đàn bà lại cứ thích sưu tầm chiến lợi phẩm, cứ phải đòi những kỷ vật? Hay là ả muốn ngài tự biến mình thành thằng hề, như một cách chứng minh uy quyền của ả?

Đáng buồn thật, nhưng ngài phải loại trừ ả thôi. Ngài sẽ gây lụn bại cho ông chồng ả - cho hắn được vinh hạnh tiếp ngài ăn tối hết bữa này qua bữa khác, cùng với cả dàn triều thần tin cẩn, cho đến khi thằng ngốc kia khánh kiệt. Rồi người đàn bà sẽ bị bán làm nô lệ để trang trải nợ nần. Có khi như thế lại tốt cho ả - cơ bắp ả sẽ rắn chắc lên. Thật là khoan khoái khi tưởng tượng ả mất đi tấm mạng, mặt phô ra cho mỗi kẻ qua đường nhìn ngó, khuân ghế gác chân cho bà chủ mới hay là chăm sóc những con wibular mỏ xanh và nhăn nhó cả ngày. Ngài cũng có thể trừ khử ả bất cứ lúc nào, nhưng như thế nghe chừng hơi nhẫn tâm: tội của ả chỉ là ham thích thơ ca dung tục. Ngài đâu phải là bạo chúa.

Một con oorm đã moi ruột nằm trước mặt ngài. Nhà vua hờ hững chọc chọc bộ lông. Ngài không để ý tới trời sao - không còn tin những thứ nhảm nhí đó nữa - nhưng vẫn phải ngó nghiêng một lúc và bịa ra vài câu tuyên bố. Của cải phồn vinh và mùa màng bội thu có lẽ là thích hợp cho nhu cầu trước mắt, và đằng nào cũng chẳng ai đi nhớ những lời tiên tri trừ khi chúng trở thành sự thực.

Ngài suy nghĩ xem có nên tin vào tin tức mới nhận được gần đây, từ một nguồn tin cậy - tay thợ cạo cung đình - rằng lại có một âm mưu mới lật đổ ngài. Có phải ngài lại sắp sửa phải bắt bớ, phải dùng đến tra tấn và xử tử? Hẳn nhiên rồi. Để bị tin là mềm yếu cũng có hại cho trật tự chung như là thật tình mềm yếu. Siết chặt dây cương là điều cần thiết. Nếu phải có đầu rơi, sẽ không phải đầu ngài. Ngài sẽ bắt buộc phải hành động, để tự cứu bản thân - nhưng không hiểu sao ngài thấy ì trệ lạ thường. Cai quản một vương quốc là trạng thái căng thẳng thường trực: nếu ngài lơi là cảnh giác, dù chỉ một phút, chúng sẽ cưỡi lên ngài, dù chúng là ai.

Về phía Bắc hình như ngài nhìn thấy ánh sáng yếu ớt, như là có lửa đang cháy ở phía đó, nhưng rồi lại tắt. Là ánh chớp chăng. Ngài đưa tay vuốt mắt.

Em thấy tội nghiệp ông ta. Em nghĩ ông ta chỉ cố gắng làm hết sức mình.

Tôi nghĩ chúng ta nên làm cốc nữa. Em thấy sao?

Em cược là anh lại sắp giết ông ta. Anh có cái thiên tư ấy.

Nói có công lý, hắn ta đáng bị thế. Bản thân tôi thì nghĩ hắn là đồ khốn. Nhưng không khốn không làm vua được, phải không? Cạnh tranh sinh tồn mà lại. Kẻ yếu lên bêu trên tường.

Anh đâu hẳn tin như thế.

Còn đủ cốc nào không? Em dốc kiệt đi, làm ơn. Tôi thật sự rất chi là khát.

Để em xem. Cô ra khỏi giường, kéo theo tấm chăn lót. Chai rượu để trên bàn. Không cần phải che chắn đâu, anh nói. Tôi thích chiêm ngưỡng thế này.

Cô ngoái lại nhìn anh. Cho thêm phần bí ẩn, cô nói. Tung cái cốc ra đây. Em mong lần sau anh đừng có mua thứ cồn đốt ruột này.

Tôi chỉ đủ tiền mua thế thôi. Đằng nào tôi cũng uống bất tri kỳ vị. Đấy là tại tôi mồ côi từ nhỏ. Giáo hội Trưởng lão đã làm hỏng tôi, trong trại trẻ. Vì thế tôi mới u ám và suy sụp đến thế này.

Đừng có chơi lại bài mồ côi mốc meo ấy. Tim em không mềm ra đâu.

Thế mà có đấy, anh nói. Cái này tôi tin. Ngoài đôi giò và cặp mông rất đẹp của em ra, tôi chỉ yêu có mỗi cái đó ở em - trái tim mềm nhũn.

Tim em rắn lắm, cảm ơn. Đầu em cũng thế. Em là đứa rắn đầu. Hoặc ít ra là người ta bảo em thế.

Anh cười lớn. Vậy thì uống mừng cái đầu rắn của em. Cạn chén nào.

Cô uống, làm bộ nhăn mặt.

Vào thế nào thì ra đúng thế, anh hớn hở nói. Nhắc mới nhớ, anh cần đi hái hoa. Anh đứng dậy, đi tới cửa sổ, đẩy cánh cửa trượt lên.

Anh không được làm thế!

Đây là đường lái xe phụ. Không trúng ai đâu.

Ít ra thì cũng ở đằng sau rèm chứ! Thế còn em thì sao?

Còn em thì sao? Em đã từng nhìn thấy đàn ông ở truồng rồi. Có phải lúc nào em cũng nhắm mắt đâu.

Ý em không phải thế, em không thể tè ra ngoài cửa sổ. Em sắp bục ra mất.

Cái áo choàng dài của chiến hữu tôi, anh nói. Thấy không? Cái ca rô treo mắc ấy. Chỉ cần chú ý xem hành lang có ai không. Mụ chủ nhà là một con mụ khó chịu lắm mồm, nhưng chỉ cần em mặc ca rô là mụ sẽ không nhìn thấy gì cả. Em sẽ hòa lẫn vào nền - cái xó này ca rô từ trong ra ngoài.

Được rồi, anh nói. Đến đâu rồi nhỉ?

Đã nửa đêm, cô nói. Tiếng chuông đồng duy nhất điểm.

À phải. Đã nửa đêm. Tiếng chuông đồng duy nhất điểm. Khi tiếng chuông dứt, tay sát thủ mù tra chìa mở cửa. Tim nó đập mạnh, như mỗi lần đến giây phút này: giây phút chứa đựng hiểm họa rất lớn đối với nó. Nếu bị bắt, nó sẽ phải đối mặt với một cái chết kéo dài và đau đớn.

Nó không nghĩ gì về cái chết mình sắp gây ra, mà cũng không quan tâm đến nguyên do. Ai sắp bị ám sát và để làm gì là việc của đám nhà giàu quyền lực, và nó ghét tất cả bọn chúng ngang nhau. Chúng là kẻ đã tước mất ánh sáng trong mắt nó, đã xâm phạm vào cơ thể nó, hàng chục thằng, khi nó còn quá nhỏ chưa thể làm gì được, và nó sẽ vui lòng nếu có dịp tùng xẻo từng thằng một trong số chúng - chúng và bất kỳ ai liên quan đến những trò ma của chúng, như cô bé này. Có thuyết phục nó cô bé chẳng qua là một tù nhân được trang sức và gắn đá cũng chẳng được ích gì. Chẳng ích gì nếu bảo nó chính những kẻ đã khiến nó mù cũng đã biến cô thành câm. Nó sẽ làm xong việc rồi nhận tiền và thế là hết.

Đằng nào cô cũng sẽ bị giết sáng ngày mai nếu nó không giết cô đêm nay, mà nó lại nhanh hơn và không vụng về như chúng. Nó đang làm ơn cho cô. Đã có quá nhiều cuộc hiến sinh bị hỏng. Trong số các vua chẳng gã nào thạo dùng dao.

Nó hy vọng cô bé đừng có làm ầm ĩ quá. Nó đã được báo cô không hét được: khả năng gây ồn hết cỡ của cô, với cái miệng bị thương mất lưỡi, chỉ là một tiếng eo éo nghèn nghẹt, như mèo trong bị. Thế là tốt. Nhưng nó sẽ vẫn cẩn thận.

Nó lôi cái xác mụ canh cửa vào phòng để không ai vấp phải khi đi qua hành lang. Rồi cả nó cũng vào phòng, đôi chân trần không tiếng động, và khóa cửa.

Người dịch: An Lý
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Margaret Atwood

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.