Cuối Thời Đông Hán Kiêu Hùng Chí

Lượt đọc: 1633 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 332
Run lẩy bẩy Quách mỗ người

❊ ❊ ❊

Viên Thiệu khẩn cấp quan hệ xã hội, không hề nghi ngờ, là một thành công vang dội.

Ngày mùng tám tháng bảy năm Sơ Bình thứ tư, hơn bốn phần năm hào cường gia tộc U Châu đã quyết định gia nhập vào trận doanh của Viên Thiệu.

Sau khi trải qua hội nghị liên tịch thương thảo, bọn họ quyết định toàn diện ủng hộ Viên Thiệu, mở rộng kho tàng tích lũy của gia tộc cho Viên Thiệu sử dụng.

Tư binh, chiến mã, quân giới, lương thảo, tiền tài, vải vóc, xe vận tải cùng súc vật, dân phu…

Bọn hắn đem toàn bộ kho lẫm trong trang viên mở toang, mọi thứ cần thiết để tổ chức một chi quân đội hùng mạnh, trong nháy mắt liền chuẩn bị đầy đủ.

Viên Thiệu đã hoàn thành một cuộc lột xác hoa lệ với tốc độ khó ai có thể tưởng tượng, trọng trang ra trận.

Hắn căn bản không cần tốn tâm tư bày mưu tính kế như Quách Bằng để thu hoạch đất đai cùng nhân khẩu, sau đó khắp nơi an bài cơ sở quan lại giám sát đồn điền, thậm chí tự mình đi bận rộn, bận rộn mấy năm mới có thể có được.

Viên Thiệu chỉ dựa vào danh tiếng của mình liền có thể đạt được những thứ này.

Lập tức có được, lập tức liệt kê, lập tức sử dụng, thuận tiện nhanh chóng, rất có phong phạm dây chuyền sản xuất bán tự động.

Quân đội của Viên Thiệu lập tức quét sạch xu hướng suy tàn, tỏa ra sinh cơ bừng bừng, sĩ khí dâng trào.

Nghiễm nhiên là một chi quân đội quyết thắng.

Đương nhiên, bởi vì quá nhanh, không cần Viên Thiệu tốn công phu gì, cho nên chuyện này giống như là vay mượn, hoặc có thể nói là đầu tư bỏ vốn, cũng không phải là không ràng buộc.

Các gia tộc quyền thế cần Viên Thiệu dùng quyền lực chính trị mà hắn nắm giữ, thứ mà bọn họ tương đối thiếu, thứ vốn chỉ thuộc về sĩ tộc, để trao đổi những thứ này.

Viên Thiệu đã hứa hẹn.

Nhưng những thứ này Quách Bằng cũng có thể cho, cho nên đó không phải là nguyên nhân cốt lõi khiến Viên Thiệu thực sự nhận được sự ủng hộ.

Viên Thiệu sở dĩ có được sự ủng hộ là bởi vì một chút thứ đặc thù khác.

Viên Thiệu hứa hẹn, những người trong gia tộc quyền thế U Châu ủng hộ hắn, nếu tương đối ưu tú, lập được đại công, còn có thể có cơ hội học tập tri thức mà gia tộc Viên Thiệu nắm giữ.

Bọn tử đệ có thể đạt được cơ hội học tập "Mạnh thị Dịch" – quyển sách cùng những lý niệm chính trị đi kèm – rồi tiến vào Viên thị tộc học để tầm sư học đạo, gia nhập môn phái chính trị này, chính thức bước chân vào con đường làm quan. Từ đó, bọn họ có cơ hội đổi đời, từ một hào cường địa chủ chuyển mình thành sĩ tộc.

Đó là điều kiện mà Viên Thiệu hứa hẹn.

Đó cũng chính là lợi ích cốt lõi, hấp dẫn nhất từ Viên Thiệu.

Gia truyền "Mạnh thị Dịch", nắm giữ quyền giải thích kinh điển, quyền thụ đồ và tư cách được triều đình Đông Hán công nhận – đó là át chủ bài lớn nhất, sức cạnh tranh cốt lõi của Viên thị.

Thời đại này, hào cường địa chủ và sĩ tộc là hai tầng lớp Kinh Vị phân minh.

Chúng còn chưa hợp nhất thành những thế gia môn phiệt đáng sợ. Hào cường địa chủ vẫn chỉ là hào cường địa chủ, sĩ tộc vẫn chỉ là sĩ tộc.

Tào thị chính là hào cường địa chủ, nắm giữ ruộng đất, nhân khẩu và tư liệu sản xuất.

Viên thị lại là sĩ tộc, nắm trong tay quyền lực và tri thức.

Địa chủ hào cường có tiền, có tư liệu sản xuất, biết chữ, có thể đọc sách, nhưng lại không tìm được thầy giỏi để học, không học được tinh túy, không học được thứ tri thức chính thống đại diện bởi Ngũ Kinh thập tứ gia pháp, không thể làm quan lớn thực thụ, không thể đứng đầu thiên hạ, con đường thăng tiến cực kỳ hạn chế.

Sĩ tộc không có nhiều ruộng đất và tiền tài như hào cường. Trong gia tộc thường xuyên xuất hiện những chi nhánh nghèo túng, không có tiền bạc gì, cảnh nghèo khó từ nhỏ cũng chẳng có gì lạ.

Nhưng sức cạnh tranh cốt lõi của họ nằm ở chỗ, sinh ra đã có tư cách tiếp nhận giáo dục. Đại sĩ tộc có quyền thụ đồ, tiểu sĩ tộc cũng có tư cách học tập, đồng thời được triều đình công nhận. Họ có thể học được thứ tri thức mà hào cường địa chủ khao khát nhưng không thể có được.

Cho nên, thời Lưỡng Hán, hào cường địa chủ dốc sức muốn trở thành sĩ tộc, còn sĩ tộc thì dốc sức muốn đả kích hào cường địa chủ.

Những hào cường địa chủ này chính là hàn môn trong truyền thuyết. Con cháu của họ, chính là hàn môn tử đệ, cũng chính là đám người năm mươi tuổi mới có cơ hội vào Thái Học đọc sách, tỉ như Trình Lập – người có thiên phú dị bẩm, tự học thành tài.

Đây chính là cách mà các sĩ tộc dùng để chèn ép đám hào cường địa chủ, những kẻ xuất thân hàn môn.

Bọn chúng có tiền, có thể nuôi người ăn kẻ ở, đọc sách thánh hiền, nhưng lại thiếu đường tắt để leo lên. Dù có dùng chút thủ đoạn mà kiếm được sách vở, thì cũng chẳng tìm đâu ra thầy giỏi để thọ giáo. Tự học thành tài được mấy ai?

Giả sử có kẻ tự học thành tài đi chăng nữa, nếu không có mối quan hệ, sĩ tộc căn bản chẳng thèm chơi với ngươi, đừng hòng tiến thân làm quan. Ngươi vẫn phải cặm cụi đến năm mươi tuổi mới được vào Thái Học, sáu mươi tuổi mới mong được tuyển làm quan.

Rõ ràng là chúng không cho ngươi con đường tiến thân, tìm mọi cách chèn ép ngươi.

Chỉ có sĩ tộc mới thực sự là kẻ thống trị. Bất kể giàu nghèo, quyền được học hành chính là đặc quyền lớn nhất. Chỉ khi nắm giữ và chi phối tri thức, chúng mới có thể trở thành những quan lớn thực thụ.

Đa phần các sĩ tộc không có nhiều ruộng đất và binh lính như đám hào cường địa chủ, nhưng chúng có tri thức, có thể làm quan.

Hào cường địa chủ nắm giữ ruộng đất, nhân khẩu, binh lính, nhưng lại không có khả năng chi phối tri thức, nên luôn phải đối mặt với sự chèn ép quyền lực từ trung ương của các sĩ tộc.

Đây cũng là một phương pháp kiềm chế lẫn nhau.

Vốn dĩ, thời bình là như vậy. Nhưng bây giờ, Viên Thiệu đã cho bọn chúng cơ hội trở thành kẻ thống trị.

Chỉ cần đám hào cường địa chủ chịu bỏ tiền của ra để ủng hộ Viên Thiệu, Viên Thiệu sẽ cho con cháu họ cơ hội học tập "Mạnh thị Dịch", cho chúng cơ hội chuyển mình thành sĩ tộc.

Cơ hội này hiếm có ư?

Hiếm có như gà trống đẻ trứng!

Nhất định phải nắm bắt lấy!

Đám hào cường địa chủ đầu óc còn chưa kịp chuyển biến theo thời loạn, không nhìn xa được đến vậy. Chúng chỉ thấy được gia tộc mình có cơ hội chuyển mình, đây là một sự cám dỗ chết người đối với chúng.

Kẻ nào không bị cám dỗ, kẻ đó đúng là bị mỡ heo che mắt.

Cho nên Tiên Vu Phụ chắc chắn là bị mỡ heo làm mờ mắt rồi.

Nếu không, sao lại đưa ra một quyết định ngu xuẩn như vậy, ủng hộ Quách mỗ?

Quách mỗ dù thế nào cũng không thể đưa ra được điều kiện như vậy, nên sức cạnh tranh của hắn vĩnh viễn không thể so sánh với Viên Thiệu.

Trừ phi Quách Bằng cũng có được sự truyền thừa của một trong mười bốn nhà pháp trong Ngũ Kinh, ví dụ như truyền thừa "Nghiêm thị Xuân Thu Công Dương", thì may ra mới có thể đối đầu với Viên gia và "Mạnh thị Dịch".

Hay là thiên hạ sắp đại loạn.

Thiên hạ đại loạn ắt sẽ khiến cơ chế vận hành của Hán triều đình mất đi hiệu lực.

Thiên hạ vô trật tự thì còn gì đạo lý.

Cho nên Quách Bằng mới có cơ hội chiến thắng Viên Thiệu.

Mặc dù cơ hội này vô cùng mong manh.

Sau khi dò la được gần như toàn bộ quá trình Viên Thiệu khôi phục thực lực, chuẩn bị nghênh chiến từ mật thám, Quách Bằng ngoài ước ao ghen tị, chẳng còn cảm xúc nào khác.

Biết làm sao được, người ta có kỹ thuật đầu thai cao siêu, lại xuất thân tứ thế tam công, trong lúc nói cười, muốn gì có nấy.

Viên Thiệu chỉ cần động miệng là có thể đạt được, còn hắn phải âm mưu tính toán kỹ càng mấy năm, tích lũy bao năm mới có được, vì thế mà còn đắc chí.

Bao nhiêu công sức chuẩn bị giai đoạn trước, vất vả tích lũy chút ưu thế, thoáng cái đã bị Viên Thiệu lật ngược.

Năng lượng của tứ thế tam công thật là lớn, một khi bộc phát, uy lực của « Mạnh thị dễ » một khi bộc phát, lực lượng chính trị của học phái một khi bộc phát, khiến cho hạng người xuất thân sĩ tộc nhị lưu như Quách mỗ này phải run lẩy bẩy.

Dĩnh Xuyên Quách thị cũng nắm giữ « tiểu Đỗ luật », nhưng « tiểu Đỗ luật » sao bì kịp lực ảnh hưởng của « Mạnh thị dễ ».

« Mạnh thị dễ » là một trong những gia pháp Ngũ kinh thập tứ được quan phương chứng nhận, học thành xuất sư là trực tiếp cất cánh, là xe tốc hành lên Tam công. Trong loạn thế, ai mà chẳng muốn làm quan, thời đại này, đây là dụ hoặc trí mạng.

Còn « tiểu Đỗ luật » chỉ là ngành học chuyên về luật pháp, học thành chỉ có thể xử lý các vấn đề pháp luật, còn thường xuyên bị người ta vặn vẹo, về cơ bản ở trung ương làm được Đình Úy đã là đỉnh phá thiên, muốn tiến xa hơn vô cùng khó khăn.

Cho nên một bộ phận nhỏ tộc nhân Quách thị cũng từ bỏ con đường « tiểu Đỗ luật », đổi sang tìm kiếm phương pháp khác, nhà Quách Bằng đây là một chi như vậy.

Thế nên Dĩnh Xuyên Quách thị chỉ là gia thế hai ngàn thạch, còn Nhữ Nam Viên thị lại là tứ thế tam công.

Nếu không cân nhắc đến việc loạn thế là không thể vãn hồi, thì việc lựa chọn Viên thị hay Quách thị, có khó khăn lắm đâu?

Thế nhưng, Quách mỗ này hiểu rõ sâu sắc, hiện tại chẳng phải đang là loạn thế sao?

Hơn nữa, khi mình đối đầu với Viên Thiệu, cũng đâu phải là không có chút lực hoàn thủ nào.

« Mạnh thị dễ » là gia truyền, thì « tiểu Đỗ luật » cũng là gia truyền đó thôi.

Nhữ Nam Viên thị các ngươi nắm giữ quyền giải thích kinh điển và quyền giáo dục "Mạnh thị Dịch", Dĩnh Xuyên Quách thị ta cũng nắm giữ "Tiểu Đỗ Luật", đâu phải ai muốn học cũng được đâu.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.