Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 3304 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 884
Vết sẹo chiến tranh

❊ ❊ ❊

“Tình hình phía tây thế nào?” Đinh Tử và Tang Thúc vừa bước vào trung tâm doanh trướng, chỉ huy quân trú phòng phương Bắc là Ưng Diện đã vội vàng hỏi.

“Số lượng bọn chúng vẫn đang tăng lên,” lão binh hành một quân lễ, kể lại sơ lược quá trình giám sát trong một tuần qua, “Thật sự giật cả mình, không ngờ Vương quốc Thần Hi cũng có thể gom được nhiều binh sĩ đến vậy.”

“Bao nhiêu?” Ưng Diện hoàn toàn không để tâm, còn rót cho hai người một ly trà, “Tám ngàn? Hay chín ngàn?”

“E là đã vượt quá một vạn người rồi,” Tang Thúc uống cạn ly trà, “Chỉ riêng lều trại đã trải dài gần một dặm, cờ hiệu không gọi được tên ít nhất cũng có hơn hai mươi lá, không biết chúng gom đám quỷ đưa đầu chịu chết này từ đâu tới.”

“Hơn một vạn?” Cây bút trong tay Ưng Diện dừng lại.

“Nếu ngài không tin có thể hỏi tiểu đội trưởng,” hắn chỉ chỉ Đinh Tử bên cạnh, “Để ước tính số lượng đại khái, chúng tôi đã phải mạo hiểm bị phát hiện để áp sát Thánh Thành cũ trinh sát. Toàn bộ vùng ngoại ô thành thị đều là binh mã của quý tộc Thần Hi, chúng đã phong tỏa đường thông giữa Hermes và Vương quốc Thần Hi, phần lớn dân tị nạn đã quay đầu rút lui về hướng Lang Tâm và Vĩnh Đông. Phía Hàn Phong Lĩnh chắc cũng đông hơn không ít nhỉ, ít nhất trên đường trở về tôi đã thấy vài đội ngũ không dưới trăm người.”

“Tình hình thực tế đúng là như vậy,” Đinh Tử gật đầu bổ sung, “Phía Thần Hi có lẽ đang đợi tập hợp đủ nhân lực, đồng thời sự cảnh giác đối với khu vực xung quanh cũng tăng cường. Tôi kiến nghị các tổ trinh sát sau này đừng quá lại gần Thánh Thành cũ, tránh để kỵ sĩ tuần tra của đối phương phát hiện.”

Kể từ khi phát hiện sự bất thường tại Hermes, quân trú phòng phương Bắc đã bắt đầu thâm nhập vào khu vực cao nguyên dưới sự hỗ trợ của Công tước Conrad, ngoài việc hy vọng thu thập thêm tình báo, cũng là chuẩn bị cho trận công kiên sau này. Nhưng Bệ hạ không phê chuẩn kế hoạch tấn công thăm dò của Ưng Diện, chỉ yêu cầu giữ vững cảnh giác, tiếp tục trinh sát là được. Phó doanh trưởng bất đắc dĩ đành nén lại ý định làm một trận lớn, vừa chọn ra nhân tuyển thích hợp từ trong quân đội, cải trang thành dân tị nạn thay phiên giám sát Thánh Thành mới cũ, vừa tiếp tục gửi tình báo về hướng Vô Đông.

Tất nhiên, mấy tháng nay ông ta cũng không phải không làm gì, sau khi xác nhận Thánh Thành không phải đang giở trò nghi binh, quân trú phòng phương Bắc đã giành lại được Hàn Phong Lĩnh.

Về phần sự xuất hiện của quân đội Thần Hi, là chuyện của hai ba tuần trước.

“Đại nhân, chẳng lẽ ngài lo đám người này gây bất lợi cho hành động của Bệ hạ?”

“Ha ha ha, sao có thể chứ,” Ưng Diện cười lớn, “Dù số lượng bọn chúng có tăng gấp đôi, gấp ba, trước mặt Đệ Nhất Quân cũng chỉ là lũ bia ngắm chậm chạp. Ngay cả Thần Phạt Quân cũng không thể đột phá phòng tuyến bị súng máy phong tỏa, bọn chúng dựa vào cái gì mà chạm tới chân Bệ hạ? Ngược lại người đông càng tốt, cứ để bọn chúng đi xung phong vào tường thành Thánh Thành trước, thử xem nội tình của Giáo hội, tốt nhất là đánh nhau lưỡng bại câu thương. Nếu thật sự đến bước đó, Bệ hạ chắc chắn sẽ đồng ý kế hoạch của ta.” Ông ta khựng lại một chút, “Vòng trinh sát lần này các người vất vả rồi, xuống nghỉ ngơi trước đi.”

“Rõ, đại nhân,” Tang Thúc chào quân lễ.

Đinh Tử lại không quay người rời đi, mà do dự một lúc mới nói, “Chúng ta không thể... đánh lui bọn chúng sớm sao?”

Hai người đồng loạt sững sờ, “Cái gì?”

“Bệ hạ không đồng ý cho chúng ta tự ý tấn công Hermes, nhưng không có nghĩa là không cho phép chúng ta chặn đánh quân đội Thần Hi chứ?” Đinh Tử cắn môi, “Nếu đợi đến khi bọn chúng phát động tấn công vào Thánh Thành, dưới chân núi Hermes e rằng đã biến thành một mảnh phế tích rồi.”

Lão binh thở dài một tiếng.

“Cậu có phải đã nhìn thấy gì rồi không?” Ưng Diện nhíu mày.

“Cướp bóc và tàn sát...” Đinh Tử ôm trán, gần như không muốn nhớ lại những cảnh tượng máu me đó, “Bọn chúng còn chưa vào Thánh Thành cũ, chỉ mới đóng quân ở vòng ngoài. Cư dân xung quanh bị chúng bắt giữ, từng người một bị cắm trên những cây cọc gỗ nhọn hoắt, rồi dùng những cái cọc đó làm tường chắn khu doanh trại. Còn kết cục của phụ nữ thì thê thảm hơn...”

“Đủ rồi,” Ưng Diện ngắt lời hắn, “Đây là chuyện thường tình trong chiến tranh! Dù là Giáo hội hay Vương quốc Thần Hi, đều là kẻ địch của Bệ hạ, để kẻ địch tiêu hao kẻ địch, vẫn tốt hơn là tiêu hao chính chúng ta! Hơn nữa đừng quên chúng ta là quân đội, là thanh kiếm sắc bén trong tay Bệ hạ! Giết người cũng là trách nhiệm của chúng ta.”

“Nhưng không giống nhau!” Đinh Tử kiên trì, “Chúng ta chiến đấu vì mục tiêu của Bệ hạ, nhưng bọn chúng... chỉ đơn thuần là vì giết chóc mà giết chóc. Những dân làng đó không phải giáo đồ, nhưng trước mặt bọn chúng, thậm chí còn không bằng cả con mồi!”

“Đại nhân, nó chỉ là bị kích động một chút thôi,” Thấy Ưng Diện lộ vẻ không vui, Tang Thúc vội vàng nói, “Đinh Tử, cậu nữa, có biết mình đang nói gì không? Chỉ cần Giáo hội chưa đổ, chúng ta căn bản không cách nào vượt qua cao nguyên Hermes dưới mắt bọn chúng, thì làm sao ngăn cản đám người Thần Hi đó?”

Thánh Thành mới giống như một tòa pháo đài khổng lồ, nối khu vực bằng phẳng trên cao nguyên thành một thể thống nhất. Bốn cổng thành vòng ngoài lần lượt tương ứng với bốn con đường đi đến các vương quốc. Mặc dù hiện giờ không còn người canh giữ, dân tị nạn có thể tự do ra vào, nhưng không có nghĩa là Giáo hội sẽ ngồi nhìn Đệ Nhất Quân tiến quân thần tốc, xuyên qua Thánh Thành tiến vào địa giới Thần Hi.

Đinh Tử đương nhiên cũng biết điểm này, hắn hít sâu một hơi, “Thực ra, còn có một con đường nhỏ có thể thông hành.”

“Đường nhỏ?”

“Khi trở về, tôi từng trò chuyện với một vài người tị nạn, trong đó có một người bảo tôi, trong vách núi trông có vẻ dốc đứng ở phía ngoài cao nguyên, có một con đường nhỏ rộng bằng hai người đi. Mùa đông nó sẽ bị đóng kín vì tuyết tích tụ, nhưng sau khi tuyết tan, con đường này có thể vượt ngang qua Hermes mà không cần đi vào Thánh Thành.”

Ưng Diện nhìn hắn hồi lâu, mới lắc đầu nói, “Quên chuyện này đi.”

Đinh Tử cúi đầu, không nói gì nữa.

“Thực ra cậu cũng rõ, đây không phải là một kế hoạch tác chiến đáng tin cậy... không, phải nói là căn bản không thể thực hiện được,” Phó doanh trưởng bất ngờ không nổi nóng, “Chưa nói đến việc con đường nhỏ đó có thực sự tồn tại hay không, dù có thể thuận lợi đến được Thánh Thành cũ, chỉ dựa vào chúng ta cũng không thể một đòn đánh tan hơn vạn kẻ địch. Bệ hạ đã nói rất rõ trong buổi học bổ túc buổi tối, trước khi quân đội hành động, việc đầu tiên cần xem xét chính là hậu cần. Đường núi rộng hai người đi, chỉ riêng việc vận chuyển tiếp tế đã rất khó khăn, đừng nói đến súng máy, đạn dược. Hơn nữa toàn bộ quân trú phòng phương Bắc chỉ có năm trăm người, đạn dược được cấp cũng không đủ hỗ trợ một trận chiến kéo dài, một khi kẻ địch không bị đánh tan, chúng ta sẽ trở thành cô quân không có viện trợ, toàn quân bị tiêu diệt cũng là có thể!”

Ưng Diện đứng dậy, đi đến trước mặt Đinh Tử, “Ta còn muốn một trận tiêu diệt hoàn toàn hơn cả cậu, nhưng đó chỉ là suy nghĩ cá nhân của ta. Bệ hạ và Thiết Phủ đại nhân đã giao đội quân này cho ta, vậy thì việc đầu tiên ta cần xem xét chính là sự an nguy và lợi ích của quân đội, dù là việc an trí dân tị nạn trước đó, hay quyết định hiện tại, hiểu chưa?”

“...Rõ, đại nhân,” Đinh Tử nắm chặt nắm đấm, cuối cùng vẫn hành một quân lễ.

“Xuống đi.”

Ngay khi hai người chuẩn bị rời đi, một binh sĩ vén rèm vải bước vào, “Đại nhân, thư hồi âm từ phía Bệ hạ Roland tới rồi.”

“Ồ? Mau đưa ta xem,” Ưng Diện vội vàng nhận lấy mật thư mở ra, chưa đợi Đinh Tử và Tang Thúc bước ra khỏi lều, ông ta lại gọi họ lại, “Đợi đã!”

“Bệ hạ có chỉ thị mới sao?” Lão binh hỏi.

“Đúng vậy, Đệ Nhất Quân đã khởi hành từ Vương đô bằng thuyền, đang toàn tốc tiến về phương Bắc, dự kiến mười ngày sau sẽ tới Hàn Phong Lĩnh.”

Mười ngày... quá muộn rồi, Đinh Tử đau buồn nghĩ. Đại quân Thần Hi bất cứ lúc nào cũng có thể tiến vào Thánh Thành cũ, chỉ cần một hai ngày, bọn chúng có thể biến tất cả thị trấn dưới chân núi Hermes thành địa ngục. Trong giây lát, người phụ nữ áo đỏ giãy giụa trong mưa bom bão đạn lại hiện lên trước mắt hắn, như đang oán trách hành vi của hắn vậy.

“Trước đó, Bệ hạ yêu cầu chúng ta lập tức hành động, ngăn chặn quân đội Thần Hi tiến vào Thánh Thành cũ, ít nhất không được để bọn chúng cướp bóc tu viện.”

Đinh Tử đột ngột ngẩng đầu lên.

“Việc này... làm được không?” Tang Thúc gãi gãi đầu.

“Rất khó, cho nên Bệ hạ đã phái một đội viện quân đặc biệt, sẽ đến phương Bắc vào tối mai,” Ưng Diện gấp mật thư lại, “Có thể đến nơi này với tốc độ đó, cũng chỉ có các phù thủy.” Sau đó ông ta nhìn về phía hai người, “Đi thông báo cho tất cả tiểu đội trưởng đến chỗ ta họp! Phải rồi, người tị nạn biết con đường núi đó tên gì nhỉ?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:670
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.