Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 3037 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 782
Từ biệt

❊ ❊ ❊

Trên đường đi, cô nhìn thấy không ít tộc nhân nhíu mày khổ sở, lưng mang túi hành lý đi qua đi lại, rõ ràng là vô cùng luyến tiếc và đau lòng khi sắp phải rời khỏi tòa thạch bảo này.

Một khi tụt xuống hạng ba, không những căn phòng được phân chia trong thạch bảo sẽ nhỏ hơn nhiều, mà một bộ phận người thậm chí không thể tiếp tục ở lại đó, buộc phải dời đến khu doanh trại ngoài phố. Mặc dù nơi đó vẫn thuộc phạm vi của Thiết Sa Thành, nhưng cuộc sống rõ ràng không tiện nghi bằng khu vực trung tâm.

Dù sao thì mấy mảnh lãnh thổ ít ỏi bao quanh ốc đảo và hồ nước đều đã bị thạch bảo của các đại thị tộc chiếm giữ.

Lạc Gia ghi nhớ thần sắc của những người này vào trong lòng.

Khi đến trước cửa tẩm cung nơi cha cô thường ở, thị vệ nhìn thấy cô liền lộ vẻ vui mừng không kìm được: "Công chúa đại nhân, vết thương của người... thực sự khỏi rồi!"

"Ừm, khỏi hẳn như trước rồi." Lạc Gia mỉm cười: "Cha có ở trong phòng không?"

"Tộc trưởng đại nhân vẫn luôn ở đó, chỉ là..." Thị vệ có chút do dự: "Bên trong còn có người khác."

Không cần hỏi những người đó là ai, cô cũng đã đoán ra được đôi chút.

Xuyên qua tấm cửa, tiếng tranh cãi bên trong có thể nghe rõ mồn một.

"Không phải đã giao ước là ba ngày sao? Tại sao đến hôm nay vẫn chưa dọn trống chủ bảo?" Một người lớn tiếng nói: "Chẳng lẽ các người muốn bội ước với lời thề trước Tam Thần?"

"Chú ý thái độ của ngươi, Khách Bố Sát!" Người trả lời hình như là đại huynh của cô, Lạc Hãn: "Các người đã thôn tính Hắc Thủy thị tộc, thì nên bảo họ nhường địa bàn ra trước, chúng ta mới tiện dọn vào. Bây giờ trong thạch bảo đó vẫn còn treo cờ tang, ngươi bắt chúng ta phải dọn vào ngay lúc này sao?"

"Các người có thể tự cử người đi xé, Tộc trưởng đại nhân chỉ muốn nhìn thấy kết quả, không muốn nghe các người giải thích!"

"Ngươi——!"

"Hừ, đã nhận thua trong Thần Thánh Quyết Đấu thì đừng bày ra dáng vẻ vênh váo tự đắc như trước nữa. Tộc trưởng của các người còn chưa lên tiếng, ngươi là cái thá gì chứ, cút sang một bên đi."

"Nói đúng lắm, không phục thì chúng ta có thể đánh thêm một trận nữa!" Những người khác phụ họa.

"Xoảng——"

Theo sau là một loạt âm thanh kiếm tuốt khỏi vỏ.

Thị vệ cũng rút vũ khí ra, đang định xông vào trợ giúp thì bị Lạc Gia chặn lại.

"Giao cho ta đi."

"Nhưng mà..." Thị vệ mấp máy môi, cuối cùng dưới ánh mắt không thể nghi ngờ của cô, hắn cúi đầu, nửa câu sau cũng nuốt ngược trở lại: "Tôi đã hiểu, đại nhân."

Lạc Gia đẩy cửa, mặt lạnh lùng bước vào trong phòng.

Mấy võ sĩ của Nộ Đào thị tộc khoanh tay đứng đó, vẻ mặt không chút sợ hãi, cũng chẳng hề để tâm đến những mũi đao sắc lẹm kề bên cổ, rõ ràng là tin chắc Cuồng Diễm không dám ra tay.

Sự thật cũng đúng là như vậy, bất kể là đại huynh Lạc Hãn hay thị vệ của cha, tất cả đều chỉ dám kề binh khí vào chỗ hiểm của đối phương, nhưng lại không dám tự tiện chém xuống. Như vậy, Cuồng Diễm trái lại bị lép vế về khí thế.

Gurz.Phần Hỏa ngồi sau một chiếc bàn vuông, ánh lửa phản chiếu trong mắt hắn lúc sáng lúc tối, bầu không khí nhất thời vô cùng im ắng.

"Tất cả thu vũ khí lại đi."

Giọng nói của cô phá tan bầu không khí đối đầu căng thẳng này.

Gurz lập tức nở nụ cười: "Con cuối cùng cũng tỉnh lại rồi."

"Tam muội, muội... cái này... không, ý ta là... thật tốt quá!" Lạc Hãn trố mắt nhìn, không dám tin nhìn cô từng bước đi đến bên cạnh mọi người, lời nói có chút lộn xộn. Từ biểu cảm của hắn, nhất thời không nhìn ra là ngạc nhiên hay vui mừng.

Lạc Gia trong lòng lập tức hiểu ra một số việc, xem ra cha vẫn chưa tiết lộ hoàn toàn tin tức về Bắc Quốc Thần Nữ. Ngoài những người chăm sóc cô và thị vệ bên cạnh cha ra, e là hầu hết mọi người lúc này vẫn còn đang bị giấu kín.

Ngay cả đại huynh còn bất ngờ như vậy, thì đừng nói đến mấy tên võ sĩ của Nộ Đào thị tộc kia.

"Lạc... Lạc Gia? Không phải ngươi... đã bị trọng thương trong Thần Thánh Quyết Đấu sao!"

"Điều này không thể nào! Ta rõ ràng đã nhìn thấy khi cô ta bị kéo xuống đài cao, đôi chân đã bị nghiền nát thành một đống bùn nhão!"

"Đó là cái gì... tai và đuôi sói ư?"

"Đúng là một con quái vật!"

Cô không mảy may động lòng, từng bước tiến về phía võ sĩ Nộ Đào. Những kẻ này rõ ràng đã không còn sự bình tĩnh như trước: "Dù sao thì Cuồng Diễm đã nhận thua trước Nộ Đào trên đài cao Chước Hỏa, đây là kết quả do Tam Thần chứng giám! Cho dù các người muốn phát động khiêu chiến lần nữa, cũng phải đợi sau sáu tháng!"

Để tránh việc cố ý nhận thua nhằm bảo toàn thực lực, kẻ đầu hàng trong vòng sáu tháng không được phát lệnh khiêu chiến đối với người chiến thắng, đây là quy tắc mà tất cả Sa Dân đều công nhận.

"Chúng ta sẽ tuân thủ kết quả này, cũng giống như việc chúng ta tín ngưỡng Tam Thần vậy." Lời đáp của Lạc Gia khiến các võ sĩ hơi thở phào nhẹ nhõm, nhưng còn chưa kịp thả lỏng hoàn toàn, câu nói sau lại khiến bầu không khí căng thẳng trở lại: "Vậy thì... ai là Khách Bố Sát?"

"Ta chính là hắn!" Tên võ sĩ Nộ Đào cầm đầu cắn răng bước lên một bước: "Sao thế, đã tuân thủ kết quả quyết đấu thì nên dọn đi sớm đi, các người đã không còn là thị tộc đứng đầu nữa, chẳng lẽ còn muốn tiếp tục chiếm giữ tòa thạch bảo này sao?"

Trả lời hắn là một cú đấm thẳng vào mặt.

Mặc dù Khách Bố Sát cũng là một cao thủ quyết đấu, nhưng trước móng vuốt sói biến lớn trong khoảnh khắc, hắn vẫn hoàn toàn không có sức phản kháng. Cả người hắn bị đánh bay ngược ra ngoài, đâm sầm làm vỡ tấm cửa tẩm cung, rơi xuống bên ngoài như một miếng giẻ rách.

"Ngươi——" Những người khác trừng mắt nhìn, nhưng không một ai dám xông lên.

"Ngay cả khi Cuồng Diễm đã hạ xuống thành thị tộc hạng ba, uy nghiêm của Tộc trưởng cũng không phải thứ các người có thể xâm phạm, huống chi đây còn là vùng bụng của thị tộc, ai cho phép các người làm càn như vậy?" Lạc Gia quát: "Cú đấm này chỉ là một bài học, tất cả cút ra ngoài cho ta!"

Tình thế kể từ khoảnh khắc cô bước vào trong phòng liền xảy ra nghịch chuyển —— những sự khiêu khích trước đó của Nộ Đào được xây dựng trên cơ sở thực lực tăng mạnh sau khi thôn tính Hắc Thủy, bất kể là trong Thần Thánh Quyết Đấu, hay so tài ngầm, đều nắm chắc phần thắng so với Cuồng Diễm. Nhưng khi Tam công chúa Cuồng Diễm xuất hiện trước mặt họ với vẻ lành lặn như cũ, sự nắm chắc này liền không còn tồn tại nữa. Cho dù đối phương trong nửa năm không được phát động Thần Thánh Quyết Đấu, chỉ riêng một con sói sa mạc khổng lồ thỉnh thoảng lẻn đến quấy rối Nộ Đào thị tộc, tổn thất gây ra cũng đủ khiến họ khó lòng chấp nhận.

Dù sao thì họ cũng là kẻ mạo phạm trước.

Đối với Sa Dân mà nói, trả thù cũng là một việc thiêng liêng.

Các võ sĩ Nộ Đào đỡ Khách Bố Sát mặt đầy máu rời đi, lúc đi ngay cả một câu cũng không nói.

"Cha, Tam muội đã an nhiên vô sự thì sáu tháng sau chúng ta có thể quay lại tòa thạch bảo này rồi đúng không?" Lạc Hãn hưng phấn nắm chặt tay nói: "Hoặc là cha thương lượng lại với Tộc trưởng Nộ Đào một phen, biết đâu đến việc chuyển đi cũng có thể tiết kiệm được – dù sao thì không có cơ hội thắng, hắn chắc sẽ nể mặt cha đấy!"

Các thị vệ khác cũng lộ vẻ kích động: "Đúng vậy, Vương tử đại nhân nói rất đúng."

"Con đi bảo mọi người dừng lại đây."

"Còn nữa, đừng quên đuổi hết bọn Nộ Đào thị tộc còn ở lại trong thạch bảo ra ngoài."

"Còn cả đồ đạc chúng mang đến, bảo chúng dọn đi cùng luôn!"

Mọi người bảy miệng tám lời nói.

Gurz.Phần Hỏa ho hai tiếng, hướng ánh mắt về phía con gái: "Con thấy thế nào?"

Trong phòng nhất thời yên tĩnh hơn hẳn, tất cả mọi người đều đang chờ đợi câu trả lời của Tam công chúa, còn Lạc Hãn thì khẽ cắn môi, trong đôi mắt lộ ra một tia ảm đạm.

Lạc Gia lại không để tâm đến những điều này, cô hít sâu một hơi, từng chữ từng câu nói: "Cha, con đến là để từ biệt cha, con muốn rời khỏi nơi này."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:670
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.