Phóng Khai Na Cá Nữ Vu

Lượt đọc: 3037 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 771
Lời thề sa mạc

❊ ❊ ❊

"Đại tù trưởng... là gì?"

"Nghe có vẻ như là tộc trưởng của tất cả các thị tộc..."

"Chẳng phải giống với Sứ giả Tam Thần sao?"

Dưới đài vang lên những tiếng xì xào bàn tán, đúng lúc này, tộc trưởng thị tộc Hắc Thủy - người đã tụt xuống vị trí thứ tư - nhảy lên đài cao, lớn tiếng chất vấn: "Nhưng Roland Wimbledon mà cô nói là Vua phương Bắc, ông ta không phải là người Mojin, làm sao có thể thống lĩnh toàn bộ sa mạc?"

Quả nhiên tới rồi, Ash thầm nghĩ, đây chính là một trong những vấn đề then chốt phải đối mặt khi muốn đưa Cực Nam Cảnh vào lãnh thổ Hôi Bảo, tiếp theo hãy xem Hồi Âm sẽ đối phó ra sao.

Hồi Âm nhìn đối phương một cái, bình tĩnh hỏi: "Vậy thì Sứ giả Tam Thần từng thống lĩnh sa mạc... đều là người Mojin sao?"

Giọng nàng không lớn, nhưng dưới sự truyền dẫn của ma lực, nó vang vọng bên tai mỗi người, tộc trưởng Hắc Thủy tự nhiên cũng không ngoại lệ, ông ta không khỏi ngẩn ra: "Ưm, cái này..."

"Chúng ta đều biết, câu trả lời là phủ định," Hồi Âm thấy ông ta nhất thời á khẩu, liền dời ánh mắt hướng về mọi người dưới đài, "Sứ giả Tam Thần là cự nhân chân chính, trong truyền thuyết chúng không có hình dáng cố định, có kẻ bốn chân ba tay, có kẻ đầu nhiều vô số, nhưng không nghi ngờ gì nữa, chúng không phải là người Mojin!"

Nói đến đây, nàng đột ngột nâng tông giọng lên cao: "Mà những lời lẻ mọn của sứ giả để lại, đã trở thành chuẩn tắc mà toàn thể sa dân Mojin cùng tuân theo. Trong những luật ngôn khắc trên thạch bản này, vừa hay có ghi chép về người thống trị sa mạc: một là nhận được chúc phúc của Tam Thần, hai là khai phá ốc đảo rộng lớn vô biên, khiến tất cả tộc nhân đều có thể tránh xa đói khát và cái chết. Chỉ cần làm được một trong hai điều đó, liền xứng đáng trở thành chủ nhân của Cực Nam Cảnh!"

Tiếng bàn tán lập tức lắng xuống, không ai ở vùng đất Chước Hỏa lại đi dị nghị về luật ngôn mà Sứ giả Tam Thần để lại, thực tế ngay cả Thần Thánh Quyết Đấu cũng bắt nguồn từ cách phân chia quyền lực trong luật ngôn.

"Nhưng Sứ giả Tam Thần quả thực đã làm được việc khiến sa mạc luôn xanh tươi," Tộc trưởng Hắc Thủy không cam tâm bị ngó lơ, chỉ tay vào Hồi Âm lớn tiếng nói, "Tương truyền từ ngàn năm trước, nơi này vốn dĩ chính là một ốc đảo! Chẳng lẽ vị vua Hôi Bảo trong miệng cô cũng có thể làm được điều đó? Đừng để lợi ích giả tạo che mờ đôi mắt, sở hữu sức mạnh như vậy thì với thần linh có gì khác biệt!"

"Vậy nên chỉ cần ngài ấy có thể mang đến ốc đảo mới cho sa dân, ông sẽ công nhận bệ hạ có tư cách thống nhất Cực Nam Cảnh, và tôn ngài ấy làm chủ, đúng không?" Hồi Âm nhếch môi.

"Không sai. Hơn nữa không chỉ mình ta, e rằng các tộc nhân khác cũng nghĩ như vậy!" Tộc trưởng Hắc Thủy tuyệt nhiên không nhắc tới điều kiện thứ nhất, hơn nữa còn đem ý kiến của phần lớn sa dân tại đây trói buộc vào bản thân mình.

"Bệ hạ Roland quả thực không có cách nào biến Cực Nam Cảnh thành vùng đất xanh tươi, nhưng ngài ấy sẵn sàng thu nhận chúng ta vào Hôi Bảo, để chúng ta sinh sống bên hồ và rừng rậm, vĩnh viễn không còn chịu sự đe dọa của đói khát và bão cát!" Hồi Âm bước ra trước đài, từng chữ từng câu nói, "Đây chính là lời hứa mà bệ hạ đưa ra, ngài ấy sẽ mang đến ốc đảo mới. Mà phương Bắc rộng lớn, chính là ốc đảo vô biên vĩnh viễn không bao giờ phai sắc kia!"

Mọi người lập tức hít một hơi khí lạnh, hầu như không dám tin vào tai mình.

Thuram cũng cảm thấy vô cùng chấn động.

Hóa ra là vậy, đây mới là mục đích thực sự của thị tộc Ngạo Sa!

Đây mới là hàm ý về ốc đảo mới và trật tự mới trong miệng Thiết Phủ!

Sở hữu một vùng đất vĩnh cửu xanh tươi là giấc mơ của tất cả người Mojin, đối với những thị tộc nhỏ không đủ sức tranh đoạt Thiết Sa Thành, sự cám dỗ này càng không thể tưởng tượng nổi. Cho dù các thị tộc lớn có chút do dự, không muốn nhìn thấy trật tự tại Cực Nam Cảnh xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất, cũng không thể ngăn cản sự lan truyền của tin tức. E rằng chưa đầy nửa tháng, tin tức kinh người này sẽ được các tộc nhân đến từ khắp các ốc đảo Ngân Xuyên dưới đài truyền đi khắp sa mạc!

"Không, đây căn bản là lời nói vô căn cứ, là dối trá, là lừa bịp!" Tộc Hắc Thủy gào lên, "Chẳng lẽ các người đều quên mất bi kịch của thị tộc Hắc Cốt và thị tộc Sa Nham rồi sao? Họ chính là vì nhẹ dạ tin lời Bích Thủy Nữ Vương Garcia, mới rơi vào kết cục thân tử tộc diệt! Ban cho ốc đảo và nguồn nước ư? Người phương Bắc xảo trá sẽ không làm thế, họ chỉ cho các người một cái ao, một mảnh lãnh địa to bằng bàn tay, để các người tranh đoạt không ngừng như ở Cực Nam Cảnh, lại còn phải bán mạng cho họ!"

Thuram thở dài một hơi khẽ đến mức không thể nhận ra. Nếu là trước khi Thần Thánh Quyết Đấu bắt đầu, lời lẽ này quả thực có thể tạo ra tác dụng ngăn chặn cực tốt, nhưng bây giờ mới nói đã quá muộn.

Năm trận quyết đấu, không chết một người, hình tượng nhân từ của thị tộc Ngạo Sa đã truyền khắp các ốc đảo nhỏ, chỉ cần dẫn dắt một chút, không khó để mọi người hình thành ấn tượng rằng vị quân vương phương Bắc đứng sau Ngạo Sa cũng nhân từ như vậy, mà người nhân từ hiển nhiên sẽ không áp bức sa dân như Bích Thủy Nữ Vương. Huống hồ những kẻ thách thức như Hắc Cốt và Sa Nham đều nguyện ý bán rẻ bản thân cho Garcia, đã đủ để thấy sức hấp dẫn của nơi sinh tồn. Ngay cả khi biết rõ có thể là bẫy, vẫn sẽ có tộc nhân ôm tâm lý thử một lần mà tiến về. Nếu như Vua Hôi Bảo thực tâm muốn đưa Cực Nam Cảnh vào tầm cai quản, đám người tiên phong này tất nhiên sẽ trở thành tấm gương cho nhiều thị tộc hơn. Chỉ cần mở được cái đầu này, toàn tộc dời lên phía Bắc gần như đã trở thành chuyện định sẵn.

Từ việc tạo thanh thế thu hút sự chú ý của đông đảo thị tộc, đến việc không giết một ai để xây dựng hình tượng nhân từ; lấy Thần Thánh Quyết Đấu không thể tranh cãi để trở thành người đứng đầu thị tộc, đồng thời khiến các thị tộc lớn khác được khoan hồng không muốn trở mặt với Ngạo Sa dưới sự chứng kiến của vạn chúng, từng bước hành động này hiển nhiên đều đã được lên kế hoạch từ sớm.

Ông từng cho rằng mình sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc thị tộc Ngạo Sa định cư tại Thiết Sa Thành, kết quả đến bây giờ mới phát hiện, ông chỉ cung cấp tộc nhân mà Ngạo Sa cần, cùng với tình báo của các đại thị tộc tại Thiết Sa Thành. Còn về kế hoạch thực sự, ông hoàn toàn bị giấu trong bóng tối. Đối phương căn bản không coi việc vào ở Thiết Sa Thành là chuyện gì to tát, báo thù cũng chỉ là tiện tay làm ngay, cảm giác này không thể không nói là có chút thất vọng.

Nhưng thất vọng cũng chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, Thuram rất nhanh lại phấn chấn trở lại. Nếu mọi chuyện đúng như chủ nhân mới nói, Ngạo Sa không nghi ngờ gì sẽ trở thành sự tồn tại vượt xa người đứng đầu thị tộc. Vậy với tư cách là một thành viên của Ngạo Sa, ông hiển nhiên có thể thu được lợi ích cực lớn từ đó. So với tương lai rộng mở, chút thất vọng nhỏ bé này thì đáng là gì.

Quả nhiên, Hồi Âm khẽ lắc đầu: "Ông sai rồi, tộc trưởng đại nhân, Garcia cần là lính đánh thuê, chứ không phải con dân, đây chính là sự khác biệt lớn nhất giữa bà ta và bệ hạ Roland. Chính vì điểm này, bà ta mới chọn đi Hắc Cốt và Sa Nham có sức chiến đấu mạnh hơn. Nhưng bệ hạ thì khác, ngài ấy coi tất cả người Mojin là con dân, vì vậy bất kỳ thị tộc nào cũng có thể đi tới vương quốc Hôi Bảo, không liên quan tới việc bộ tộc có bao nhiêu nam thanh niên, cũng không liên quan tới thực lực mạnh hay yếu. Ngài ấy cũng không cần sa dân bán mạng cho mình. Bất kỳ quân vương nhân từ nào, đều sẽ không ngồi nhìn con dân của mình chết vô ích!"

"Nhưng cái giá thì sao? Chúng ta luôn phải trả giá một thứ gì đó chứ?" Tộc trưởng Cuồng Diễm - Gurz đứng lên, "Ngài ấy không thể vô duyên vô cớ giúp đỡ sa dân, tôi cũng không tin trên đời này tồn tại ân tứ mà không tính toán hồi báo!" Ông ta nghiến răng, "Cô nói ra đi, tôi nguyện ý tiếp nhận!"

"Thứ bệ hạ Roland muốn rất đơn giản, đó chính là làm việc." Hồi Âm thản nhiên nói, "Giống như hàng ngàn vạn con dân của ngài ấy, làm việc cho vương quốc, làm việc cho chính mình! Nhận tiền lương, cải thiện cuộc sống, tiếp nhận giáo dục, nuôi dạy hậu duệ... Đây chính là tất cả những gì ngài ấy hy vọng được nhìn thấy."

"Chỉ... vậy thôi sao?" Gurz không khỏi ngẩn ra.

"Không sai, một con đường có thể sống sót mà không cần chém giết và tranh đấu!" Giọng điệu của Hồi Âm lại cao lên vài phần, "Mọi người đều biết, ốc đảo Ngân Xuyên đã ngày càng ít đi... Khi tôi còn là trẻ nhỏ, ở phía nam gần Vô Tận Hải Giác cũng có thể thỉnh thoảng nhìn thấy dấu vết của ốc đảo, nhưng hiện nay, vùng đất trắng ở phía tây bắc đang không ngừng mở rộng, mà ốc đảo lại từng mảnh từng mảnh hóa thành cát bụi, ngay cả những ốc đảo nhỏ quanh Thiết Sa Thành, cũng đều nhỏ hơn trước một vòng. Chẳng lẽ người Mojin cứ mãi định dựa vào chém giết và quyết đấu để tranh đoạt đất sinh tồn, đem máu tươi không ngừng thấm vào cát vàng, cuối cùng biến mất ở Cực Nam Cảnh cùng với ốc đảo sao? Hãy nói cho tôi biết, các người nguyện ý chấp nhận kết cục như vậy sao!"

"Không, đại nhân!"

"Tôi muốn đi theo ngài, đại nhân Ngân Nguyệt!"

"Xin hãy đưa tôi đi!"

Trong đám đông vang lên từng đợt huyên náo, tựa như sóng triều, từ trung tâm đài cao khuếch tán ra xung quanh.

Nhìn nữ tử tuyệt mỹ đang thu hút ánh mắt của đông đảo thị tộc trên đài, Thiết Phủ không kìm được quỳ một chân xuống, một hàng nước mắt nóng hổi trào ra khỏi hốc mắt.

Cảnh tượng này từng xuất hiện vô số lần trong mơ, đặc biệt là vào cái đêm Ngạo Sa trở thành kẻ thách thức. Thế nhưng khi tỉnh mộng, thị tộc không còn tồn tại, công chúa cũng trở thành nô lệ, ông từng nghĩ mình không còn khả năng nhìn thấy ngày như vậy nữa.

Mà hiện tại, điều Hồi Âm thực hiện được còn tiến xa hơn cả cảnh tượng trong mơ của ông, cảm giác này khiến hai mắt ông nhức mỏi, trong lòng lại cảm thấy vô cùng sung túc và kiêu hãnh.

Ngạo Sa cuối cùng cũng nhận được sự che chở của Tam Thần.

"Tôi biết vẫn có người còn tồn tại nghi ngại, nhưng sự thật cuối cùng sẽ chứng minh tất cả," Hồi Âm giơ tay phải lên, lớn tiếng nói, "Thị tộc nào nguyện ý cùng tôi đi tới phía nam Hôi Bảo, bây giờ có thể thu dọn hành trang, khởi hành tới ốc đảo nhỏ hội hợp. Người đến sau cũng không cần lo lắng, tôi sẽ để lại nhân thủ ở trong ốc đảo, dẫn dắt bất kỳ thị tộc nào muốn đi tới phương Bắc tìm được một vùng đất thích hợp để cư ngụ. Chỉ cần các người tuân thủ luật pháp của Hôi Bảo, chính là con dân được bệ hạ bảo hộ, Hôi Bảo sẽ vĩnh viễn mở rộng cửa chào đón các người!"

Không ai biết tiếng hoan hô đầu tiên là do ai phát ra, nhưng nó giống như một giọt mực rơi xuống nước, rất nhanh đã gợn lên những vòng sóng, và nhanh chóng lan rộng ra toàn bộ vùng đất Chước Hỏa.

Các đại thị tộc vẫn im lặng không nói, nhưng so với những người khác dưới đài cao, họ đã trở nên không quan trọng nữa.

Tiếng nói của các bộ tộc đến từ khắp mọi ngóc ngách Ngân Xuyên lần đầu tiên lấn át cả Thiết Sa Thành.

Trật tự nguyên thủy và cổ hủ xuất hiện một tia rạn nứt.

Mà trật tự mới đang ngưng tụ thành hình dáng sơ khai trong tiếng người ồn ào náo nhiệt.

Nó nhìn có vẻ nhỏ bé và non nớt, nhưng lại tỏa ra sức sống vô cùng tận.

Mọi người lần lượt quỳ xuống, hoan hô người đứng đầu thị tộc mới, cũng cúi đầu chào mừng sự ra đời của Đại Tù Trưởng. Không phải ai cũng có dũng khí trở thành người tiên phong, nhưng luôn có những người sẵn sàng dâng hiến tất cả vì vùng đất vĩnh cửu xanh tươi trong lòng họ.

Ngày đó, tiếng hô vang của mọi người lưu truyền không dứt ở vùng đất Chước Hỏa.

Ngày đó, sa mạc đã có chủ nhân mới.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:670
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.