Tất nhiên, đây chỉ là một phỏng đoán.
Chỉ dựa vào ghi chép của văn minh dưới lòng đất thì không thể nào có được đáp án chính xác. Ví dụ như, nếu chúng tin rằng mình đã phải cạnh tranh khốc liệt mới đi đến bước đường ngày hôm nay, thì những đối thủ bị đào thải, những kẻ vốn sở hữu ma lực đó đã để lại dấu vết tồn tại ở đâu? Nhân loại rốt cuộc là bắt đầu xuất hiện phù thủy trước trận chiến Ý chí thần linh lần thứ nhất, hay đã có thiên phú cảm nhận ma lực từ thời linh trưởng, thậm chí là xa xưa hơn từ thời thú có vú?
Hoặc giả, đã bỏ qua giai đoạn đó, mà nhờ một cuộc cạnh tranh thắng lợi nên trực tiếp đột biến thành hình dáng như bây giờ?
Muốn giải đáp những câu hỏi này, e rằng chàng cần một đội ngũ thám hiểm gia đông đảo như Lôi Đình mới được.
Tuy nhiên, mục tiêu quan trọng nhất hiện tại vẫn là chống lại ma quỷ, giải quyết vấn đề sinh tồn. Roland tin rằng, chỉ cần cho chàng đủ thời gian, việc từng bước ghép lại diện mạo nguyên bản của thế giới này chỉ là vấn đề sớm muộn.
“Trước kia di vật này, vẫn luôn là do Giáo hội... không đúng, do thành Phượng Hoàng bảo quản sao?” Chàng nhìn về phía Pasha.
Nay đã biết được tin tức này, việc bảo vệ an toàn cho di vật càng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.
“Không sai. Do sự tồn tại của bức tranh khổng lồ, việc tìm nơi chôn giấu di vật chỉ là hành động giấu đầu hở đuôi, không thể tránh được sự ập đến của trận chiến Ý chí thần linh, cho nên nó vẫn luôn do tổ chức phù thủy thực lực mạnh mẽ nhất quản lý. Ngoài ra, vào những tháng Tà Nguyệt, ma lực hoạt động bất thường, tà thú điên cuồng tấn công Hermes cũng là vì sự tồn tại của di vật.” Pasha di chuyển thân hình đồ sộ của mình, để Roland nhìn thấy cảnh tượng sau lưng ả – những xác tà thú chất thành hai ngọn núi nhỏ, máu màu xanh lam nhạt chảy lênh láng khắp mặt đất. “Sau khi biết thành Phượng Hoàng bị tổn thất nặng nề, chúng ta đã thu hồi di vật ngay lập tức, hiện tại nó đang nằm trong tay chúng ta, rất an toàn.”
“Các người làm sao ngăn chặn được nhiều tà thú chủng hỗn hợp như vậy?” Wendy hít sâu một hơi.
“Thiết bị Thiên Khiển có thể tước đoạt ma lực trên người mục tiêu một cách có mục đích, mà những con quái vật biến dị này khi không còn ma lực hỗ trợ thì sẽ nhanh chóng chết đi.” Pasha kể sơ lược về nguyên lý hoạt động của Thiết bị Thiên Khiển, “Nhưng chỉ khi người được chọn kích hoạt nó, mới có thể thực sự trở thành một món vũ khí mạnh mẽ.”
“Tước đoạt ma lực?” Roland nhạy bén bắt được từ khóa, “Nó không dùng để đối phó với sinh vật bình thường được sao? Thạch thần có thể phòng ngự lại hiệu quả của thiết bị này không?”
“Không được, hơn nữa nó tác động trực tiếp lên ma lực, kết giới của Thạch thần không có tác dụng với nó.”
Có thể bao phủ hơn mười dặm, lại không có bất kỳ tác dụng phụ nào, đây quả là một loại vũ khí bảo vệ môi trường tuyệt vời, chỉ là điều kiện khởi động lại quá khắt khe.
Chàng nghi ngờ văn minh dưới lòng đất cũng chỉ xác nhận điểm này trên lý thuyết, thực tế chưa từng kiểm chứng, nếu không đã chẳng rơi vào kết cục bị đào thải thảm hại – có thể tạo ra thứ chính mình căn bản không dùng được, e rằng chỉ có thời đại ma lực mới xuất hiện kỳ quan như vậy.
Không nghi ngờ gì nữa, so với văn minh dưới lòng đất có lý thuyết vượt thời đại, và ma quỷ có khả năng bồi dưỡng nhiều loại năng lực, thì nhân loại ở phương diện này đang ở thế yếu bẩm sinh. Việc thức tỉnh ngẫu nhiên và cách vận dụng ma lực phất phơ không ổn định đều cho thấy sự bất ổn của tộc phù thủy. Có lẽ nếu kéo dài thời gian ra đủ lâu, giới hạn mà họ có thể đạt tới sẽ cao hơn, nhưng thứ thiếu hụt hiện nay lại chính là thời gian.
Đợi đến khi phù thủy Tháp Kỳ Lạp tìm ra người được chọn, biết đâu dòng lũ thép của thành Vô Đông đã dí tận mặt ma quỷ rồi.
Ngoài ra, vì thế giới này tồn tại ma lực, chàng tất nhiên sẽ không làm ngơ.
Vì vậy, cách đơn giản nhất chính là thực hiện song song hai việc nghiên cứu – dùng ma lực thúc đẩy năng suất sản xuất phát triển, sau đó dùng nguồn lực dồi dào do năng suất sản xuất mang lại để nuôi dưỡng nghiên cứu ma lực.
Chàng tin rằng, bất kỳ dự án khoa học nào cũng có thể dùng tiền và người để vun đắp, ma lực cũng không ngoại lệ.
Những việc cần hiểu đại khái đã rõ, Roland biết đã đến lúc đàm phán.
“Tình hình của các cô tôi đã nắm được sơ bộ. Trước tiên, ma quỷ là kẻ thù chung của chúng ta, điểm này không cần bàn cãi. Thêm một người là thêm một phần sức mạnh, thiết lập nên mặt trận thống nhất Ý chí thần linh, tăng cường hỗ trợ và hợp tác là biện pháp vô cùng cần thiết, cô thấy sao?”
“Về việc này, ta hoàn toàn đồng ý.” Pasha điểm điểm xúc tu, “Phù thủy Tháp Kỳ Lạp không yêu cầu quá nhiều, chỉ hy vọng Bệ hạ có thể tiếp tục chiêu mộ phù thủy, và để Phyllis tìm kiếm người được chọn. Chúng ta sẽ phái thêm một phù thủy Thần Phạt, mang theo ma thạch năm màu mới.”
“Điểm này không khó chút nào, dù các cô có yêu cầu hay không, tôi cũng sẽ mở rộng quy mô phù thủy. Chỉ là…” Chàng ngập ngừng, “Tôi nghĩ các cô nên đổi một nơi ở khác, ví dụ như dãy núi phía Tây gần thành Vô Đông hơn.”
“Việc này…”
“Bệ hạ?”
“Còn tà thú thì sao?”
Mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía chàng, trong đó có lo lắng, cũng có băn khoăn, chỉ có ánh mắt của Agatha là tràn đầy sự đồng tình, dường như đã biết trước chàng sẽ làm vậy.
Roland nhìn quanh một vòng, dùng ánh mắt ra hiệu cho họ yên tâm, sau đó nhìn thẳng vào Pasha trong màn sáng: “Thành thật mà nói, tôi không đồng tình với cách các cô tự mình bảo quản di vật thần linh. Một khi có sai sót, nỗ lực của chúng ta sẽ đổ sông đổ biển. Dẫn dụ tà thú chỉ là chuyện nhỏ, nay đã mất đi tuyến phòng thủ kiên cố ở Hermes, nếu ma quỷ phát động một cuộc tập kích bất ngờ, các cô có chắc chắn thủ được không?”
Bất kể sự diệt vong của văn minh dưới lòng đất có thực sự liên quan đến di vật hay không, tin tức này thà tin là có còn hơn là không. Vật quan trọng như vậy vẫn nên đặt dưới sự quản lý của mình thì yên tâm hơn, trường hợp xấu nhất, ít nhất thì khi những người sống sót ở Tháp Kỳ Lạp bị tấn công, chàng có thể nhanh chóng phái viện quân đến cứu viện.
“Chỉ cần thay đổi lõi tiêu diệt, ma quỷ và tà thú không có khác biệt về bản chất.” Celine không phục nói.
“Tất nhiên là có, ma quỷ mạnh hơn chủng hỗn hợp nhiều, cũng xảo quyệt hơn nhiều. Từ đống xác chết đó có thể thấy, chúng từng áp sát khu vực lõi của các cô – nếu tôi đoán không lầm, thiết bị Thiên Khiển của các cô chắc cũng không cách thiết bị huyễn ảnh xa lắm nhỉ?” Sau khi nói ra câu này, Roland nhận thấy những xúc tu nhỏ bé đang vẫy vẫy trên người Pasha cứng đờ lại, “Nếu đổi thành cuồng ma phóng lao, mấy lõi ma lực này còn giữ lại được bao nhiêu?”
“Nhưng mà…”
“Nếu các cô cảm thấy tôi không thể làm tốt hơn, hoặc lo lắng vấn đề di vật dẫn dụ tà thú, có thể định cư ngôi nhà mới ở tiền duyên dãy núi phía Tây, phía gần đồng bằng Phì Nhiêu. Tôi sẽ khai phá một con đường núi thẳng tắp từ phía sau các cô, như vậy, dù gặp phải nguy hiểm không thể đối phó, thành Vô Đông cũng có thể giúp một tay.” Chàng dùng giọng điệu chân thành nói, “Tin tưởng là nền tảng của hợp tác, đặt di vật ở nơi mà cả hai bên đều cho là an toàn, mới có thể thiết lập được sự tin tưởng cơ bản nhất, không phải sao?”
Pasha ngắt quãng cuộc trò chuyện một lúc, những xúc tu trên đỉnh đầu quấn quýt vào các khối u thịt khác, dường như đang dùng cách này để giao tiếp nhanh với đồng bạn. Khoảng nửa khắc sau, giọng nói của ả mới vang lên lần nữa.
“Trước khi trả lời, ta muốn hỏi một câu, nếu như kết thành mặt trận thống nhất… Ý chí thần linh như Bệ hạ nói, thì ai sẽ là người thống lĩnh mọi người chiến đấu?”