Barrow mô tả chiếc váy này như sau: “Người phụ nữ quý phái mặc cùng lúc đến ba hoặc bốn cái áo choàng, chỉ khác nhau về màu sắc và chiều dài, cái ngắn nhất thì ở cao nhất”. Tìm kiếm trong các thư tịch, ghi chép cổ hơn ta thấy:
Mô tả cách ăn mặc của người huyện Điện Bàn (bao gồm cả các huyện Đại Lộc, Duy Xuyên, Hội An, Hòa Vang, Đà Nẵng nay) “Ô Châu Cận Lục” chép: “Đàn bà mặc váy Chiêm, đàn ông dùng quạt Bắc. Để tỏ sang hèn đồ dùng chẳng vẽ phượng thì rồng; phân biệt tôn ti, quần áo chẳng tô hồng thì tía”.
Năm 1621, Cristophoro Borri, một vị cha đạo viết báo cáo về tòa thánh, mô tả cái “váy Chiêm” ấy như sau: “Họ mặc tới năm sáu váy lụa trơn, cái nọ chồng lên cái kia, và tất cả có màu sắc khác nhau. Cái thứ nhất phủ dài xuống chấm đất, họ kéo lê rất trịnh trọng, khéo léo và uy nghiêm đến nỗi không trông thấy đầu ngón chân. Sau đó là cái thứ hai ngắn hơn cái thứ nhất chừng bốn hay năm đốt ngón tay, rồi cái thứ ba ngắn hơn cái thứ hai và cứ thế trong số còn lại theo tỉ lệ cái nọ ngắn hơn cái kia, để cho màu sắc đều được phô bày trong sự khác biệt của mỗi tấm”(109).
Như vậy là sau 172 năm, chiếc váy nhiều tầng, nhiều màu của người “phụ nữ quý phái” là không thay đổi, nó nhiều tầng, nhiều lớp, cái trên ngắn hơn cái dưới và có nhiều màu. Liệu đó có phải là chiếc váy của người Chàm mà Dương Văn An mô tả: “Đàn bà mặc váy Chiêm,… phân biệt tôn ti, quần áo chẳng tô hồng thì tía”. Để khẳng định yếu tố Chăm của những người phụ nữ này chúng ta còn có thể dựa vào cách búi tóc. Người Việt không búi tóc. Maspéro qua các ghi chép cổ của Trung Hoa (như Lương Thư, Tùy Thư, Cựu Đường Thư…) mô tả: “Họ bối tóc, đàn bà thì bối thành hình cái búa…”(110). Trong Chiếu Bình Chiêm Lê Thánh Tông gọi miệt thị người Chàm: “Bọn búi tóc dùi”.

Trong một bức phù điêu ở Bảo Tàng điêu khắc Chămpa Đà Nẵng chúng ta cũng thấy cách búi tóc của người phụ nữ giống hệt với cách búi tóc của các mẹ phía Nam đèo Hải Vân cho đến Cà Mau thường bới. Các mẹ người Việt phía Bắc đèo Hải Vân, nhất là đồng bằng Bắc bộ không có kiểu búi tóc ấy mà vấn tóc thành lọn quanh đầu.
Búi tóc và mặc váy nhiều màu, nhiều tầng, cùng với cởi trần (không mặc yếm) liệu đã đủ để kết luận những người phụ nữ Đà Nẵng năm 1793 trong tranh là những người phụ nữ Chàm, hoặc chí ít ảnh hưởng y phục Chàm?