Cười một hồi, Tần Lôi dừng lại nói: "Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, nửa năm đầu năm nay ta sẽ ở lại kinh thành. Các ngươi chắc cũng không có nhiệm vụ gì đặc biệt."
Câu Kỵ biết đây chỉ là lời mở đầu, liền ngồi thẳng người, lắng tai nghe.
Tần Lôi nhìn thấy thế, tán thưởng: "Quả nhiên trầm ổn hơn trước nhiều." Hắn quay đầu nói với Quán Đào bên cạnh: "Đây chính là Quán Quân Hầu của ta đấy."
Quán Đào vuốt râu gật đầu mỉm cười.
Trong lòng Câu Kỵ kích động, cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm nghị lạnh lùng. Hắn vốn không thuộc hệ thống vệ sĩ phủ Thẩm, mà xuất thân từ kỵ doanh thuộc Thái Tử Vệ Quân, ban đầu chỉ là một Thập trưởng nhỏ bé, thậm chí còn chưa được tính là quan lại. Tần Quốc lập quốc bằng binh nghiệp, thế nên con cháu thế gia đa phần dùng đường quân ngũ để tiến thân. Xuất thân Câu Kỵ bình thường, lại phục vụ trong Thái Tử Vệ Quân vốn bị coi là nơi không thể ra chiến trường của Tần Quốc, e rằng cả đời cũng chẳng bao giờ lên nổi cấp Hiệu úy.
Chính Tần Lôi, người không hỏi xuất thân, đã cho hắn một môi trường cạnh tranh công bằng và cơ hội phô diễn sở trường. Vị thiên tài kỵ binh này đã đạt ba lần quán quân về: tuyển chọn cưỡi ngựa, môn tác chiến kỵ binh và quan trọng nhất là môn chỉ huy kỵ binh. Mới hai mươi hai tuổi đã được bổ nhiệm làm Đại đội chính của đội kỵ binh giáp trụ trực thuộc Tần Lôi, khiến người khác tâm phục khẩu phục.
Chức vị Đại đội chính này tương đương với Hiệu úy của Thái Tử Vệ Quân, nhưng bổng lộc lại gấp đôi. Vì thế Câu Kỵ vô cùng cảm kích Tần Lôi, đã thề nguyện trung thành đến chết.
Tần Lôi chỉ vào một cuốn sách nhỏ màu xanh bảo thạch trên bàn, trầm giọng nói: "Đây là các môn huấn luyện của nửa năm đầu, ngươi phải nghiêm túc chấp hành."
Câu Kỵ đứng dậy nghiêm trang lĩnh mệnh, cất cuốn sách vào trong ngực.
Tần Lôi ra hiệu cho Quán Đào, Quán Đào liền đứng dậy kéo tấm màn trên tường bên phải ra, hiển lộ một tấm bản đồ Đại Tần Tây Vực tinh xảo. Tần Lôi đứng dậy tiến lên, cầm một cây roi trúc dài ba thước, chỉ vào một địa điểm trên bản đồ nói: "Theo kế hoạch huấn luyện, các ngươi sẽ hoàn thành các môn cơ bản vào giữa tháng ba, tới khu vực Hành lang Hà Tây. Tổng chỉ huy bộ sẽ lập quân trạm ở Ngọc Môn Quan, các ngươi có thể nghỉ ngơi năm ngày ở đó, đồng thời hội quân với Đội Kỵ binh Khống Huyền và Đội Mật điệp Trinh sát. Những điều này trong sổ tay đều có yêu cầu chi tiết, ngươi có thể quay về xem lại."
Câu Kỵ chụm hai chân, dõng dạc nói: "Tuân mệnh."
Cây roi trúc trong tay Tần Lôi vạch một đường dọc theo Hành lang Hà Tây, nghiêm túc nói: "Các ngươi sẽ do Thẩm thống lĩnh dẫn đầu, hộ tống một đoàn thương buôn đi về phía tây xuất khỏi Ngọc Môn. Trên đường đi khí hậu khắc nghiệt, không có tiếp viện, hơn nữa có khả năng đụng độ với các thế lực địa phương. Cho nên phải tính toán khó khăn cho thật kỹ lưỡng."
Câu Kỵ nghiêm nghị nói: "Rõ." Lại hỏi nhỏ: "Thật sự muốn khai thông tuyến đường thương mại mà năm ngoái ngài nói ư?"
Tần Lôi kiên định gật đầu nói: "Đã là Hành lang Hà Tây nằm trong bản đồ Đại Tần ta, thì cô nhất định phải làm cho Con đường Tơ lụa đã phủ bụi trăm năm này tỏa sáng trở lại." Thấy vẻ mặt Câu Kỵ trầm trọng, Tần Lôi giảm áp lực cho hắn: "Tình hình Tây Vực hiện nay, cô cũng chỉ biết đại khái. Thậm chí còn không biết tên các quốc gia xa hơn về phía tây. Cô cũng không trông mong lần này là có thể mở được đường thương mại, lần này chỉ cần đến được chỗ này là được rồi." Tần Lôi chỉ vào một nơi trên bản đồ có ghi chữ 'Sơ Lặc'.
Tần Lôi đưa roi trúc cho Quán Đào, đi đến trước mặt Câu Kỵ, nghiêm túc nói: "Việc thực hiện cụ thể sẽ do Thẩm Thanh sắp xếp. Nhớ kỹ, nhiệm vụ của các ngươi chỉ là hộ tống, đến Sơ Lặc là lập tức quay về ngay. Ta hy vọng có thể nhìn thấy các ngươi trước khi tuyết rơi."
Câu Kỵ đáp lần thứ ba: "Rõ!"
Tần Lôi vỗ vai hắn, tiễn tới cửa, ôn hòa nói: "Chúng ta vẫn chưa thể hoạt động quang minh chính đại ở Trung Nguyên, để các ngươi tới Tây Vực cũng là chuyện bất đắc dĩ. Tin tưởng Cô vương, đợi đến khi gặp lại, các ngươi đã là những quân nhân Đại Tần đường đường chính chính." Tần Lôi biết đám tiền Vệ quân này không ít người buồn phiền vì thân phận nửa trắng nửa đen hiện tại, cho nên mới nói thế.
Câu Kỵ mừng rỡ, hỏi: "Có thể coi như chính lệnh để tuyên bố không?"
Tần Lôi gật đầu, Câu Kỵ lúc này mới thỏa mãn rời đi.
---❊ ❖ ❊---
Người thứ hai đi vào là Thạch Dũng. Tần Lôi bảo hắn ngồi xuống. Nhìn vị đội trưởng chiến đấu đầu tiên của mình, Tần Lôi quan tâm hỏi: "Chân đỡ hơn chút nào chưa?" Thạch Dũng nhếch miệng cười: "Đa tạ điện hạ quan tâm, không sao nữa rồi."
Tần Lôi gật đầu, mỉm cười nói: "Vậy là tốt rồi, ngươi là người cũ của Cô vương, ta cũng không vòng vo với ngươi nữa. Ngươi biết là hai ngày nữa ta sẽ trù bị lập một cục ty. Ta hy vọng ngươi có thể tới giúp ta."
Thạch Dũng nghiêm mặt nói: "Kể từ khoảnh khắc được điện hạ đề bạt trong núi sâu Càn Châu, thuộc hạ đã quyết định cả đời này chỉ nghe theo lệnh điện hạ. Tự nhiên sẽ nghe theo sự phân phó."
Tần Lôi mỉm cười: "Xem ra nửa năm qua tôi luyện không tệ. Lời này nói thật là hay." Vẻ mặt Thạch Dũng lúng túng. Vừa định mở miệng, Tần Lôi giơ tay nói: "Ngươi là người cũ lúc ta mới khởi nghiệp, tình cảm phi thường, tự nhiên ta nói chuyện cũng sẽ thẳng thắn hơn. Ta biết nửa năm nay các ngươi sống không dễ dàng gì, bản vương lại lực bất tòng tâm, không giúp được gì." Biểu cảm Tần Lôi có chút nặng nề.
Thạch Dũng ngồi thẳng người, cảm thấy một luồng nhiệt dâng lên cổ họng, muốn nói gì đó nhưng không thốt nên lời.
Tần Lôi nhìn chằm chằm hắn, chậm rãi nói: "Đừng vì một khoảng thời gian đắc ý mà đánh mất bản sắc của mình. Đi làm những việc vốn dĩ không thèm làm, sẽ không làm."
Lời của Tần Lôi khiến Thạch Dũng mồ hôi tuôn như mưa, bộp một tiếng quỳ xuống, nghẹn ngào nói: "Thuộc hạ ghi lòng tạc dạ, tuyệt không tái phạm."
Tần Lôi giọng điệu vẫn không thay đổi: "Ngươi đừng trách lão thái gia, dù sao ông ấy cũng là ông ngoại ta, chuyện này không có lý do gì mà không nói cho ta biết."
Thạch Dũng dập đầu: "Sao dám trách lão thái gia, là thuộc hạ không nên bị mỡ lợn làm mờ mắt, lại dám mưu đồ hối lộ Chấp sự đường. Nếu lão thái gia không nói, thì đó đã chẳng phải lão thái gia của chúng ta rồi."
Tần Lôi đứng dậy vòng qua bàn sách đỡ hắn dậy, ấn vào ghế, khuyên bảo từ tận đáy lòng: "Thạch đại ca, lúc ngươi cần thì ta không ở đó, ngươi đi cầu cứu bản gia cũng là lẽ thường tình. Ta không thể trách ngươi chuyện gì." Ngừng một lát, Tần Lôi nghiêm túc nói: "Ta chỉ muốn nói với ngươi, đã quay về dưới trướng Cô vương rồi, thì hãy cứ làm theo bản tâm của ngươi, còn lại tất cả cứ giao cho ta, được không?"
Thạch Dũng gật đầu mạnh: "Quyết không phụ sự kỳ vọng của điện hạ."
Tần Lôi hài lòng vỗ vai hắn, quay lại chỗ ngồi. Thạch Dũng làm người trung nghĩa hậu đạo, lần này bị Tần Lôi tra hỏi cũng không hé răng nửa lời về việc Thạch Uy từng hiến kế bậy bạ lúc trước. Người như thế này chỉ cần gõ nhẹ một lần là có thể dùng cả đời, tốt hơn hẳn cái kiểu tính cách dầu trơn như Thạch Uy, ba ngày không đánh là trèo lên nóc nhà.
Tất nhiên, hạng người như Thạch Uy cũng là thứ mà người như Thạch Dũng không thể thay thế được. Làm bề trên không thể dùng người dựa trên sở thích cá nhân, đây là điều Quán Đào thường nhắc nhở.
Tần Lôi giới thiệu đơn giản cho hắn về công việc tương lai, tuy nặng nề nhưng cũng không rời khỏi Trung Đô, Thạch Dũng biết Tần Lôi đang chăm sóc chân bị thương của mình, trong lòng thầm cảm kích.
Sau khi Thạch Dũng đi, là Hầu Tân. Tên này biết tiến biết lùi, hiểu chừng mực, trong lòng có tính toán, hơn nữa quan hệ với Tần Lôi tốt nhất, cuộc trò chuyện của hai người sau khi gặp mặt cũng đầy nắng ấm, tiếng cười không ngớt.
Quán Đào bên cạnh thấy hai người nói chuyện phiếm mãi không dứt, đành ho khan một tiếng, nhắc nhở họ là phía sau còn có người đang chờ.
Tần Lôi lúc này mới thu lại nụ cười: "Ngươi là người có năng lực cao nhất, trung thành cũng cao nhất dưới tay ta, cho nên nhiệm vụ gian nan nhất phải giao cho ngươi." Nếu Thạch Uy nghe được lời này, không biết có khinh bỉ sự vô sỉ của Tần Lôi trong lòng hay không.
Cho dù là người tâm có thất khiếu, Hầu Tân tuổi trẻ tài cao cũng cười không khép miệng được, vỗ ngực vang như trống: "Đó là giáo quan tin tưởng thuộc hạ, thuộc hạ có liều cái mạng này cũng phải làm cho tốt."
Tần Lôi cười nói: "Quả nhiên là Hầu Tam Lang hiệp can nghĩa đảm." Vừa nói vừa búng ngón tay vào mép bức thư trên bàn. Bức thư liền bay thẳng về phía Hầu Tân, Hầu Tân chụp lấy, mở ra xem, không khỏi kêu lên: "Không đời nào, Vương gia, ngài nỡ lòng nào vứt vị tướng có tiền đồ nhất dưới trướng ngài sang nước Sở buôn bán chứ."
Tần Lôi vẻ mặt nghiêm túc: "Không phải ngươi nói liều cái mạng cũng phải làm cho tốt sao?"
Hầu Tân đành cười khổ: "Vậy thuộc hạ đành đi Giang Nam già nua cô quạnh." Hắn biết việc Tần Lôi đã quyết thì đừng ai mong thay đổi, vừa rồi chỉ là làm trò chút thôi, để Tần Lôi thấy áy náy một chút, chứ chưa từng nghĩ đến chuyện mặc cả.
Tần Lôi rất hài lòng với thái độ của hắn, quả nhiên nới lỏng: "Cô vương có thể cho ngươi một lời hứa, chỉ cần ngươi có thể làm xong xuôi mọi việc trên tờ giấy này trước khi lá rụng. Vị trí dưới trướng Cô vương tùy ngươi chọn." Lại nhìn Quán Đào, cười nói: "Ngươi mà muốn ngồi vào vị trí của tiên sinh Quán Đào, cũng không phải không được, tin rằng ông ấy đang mong chờ đấy."
Quán Đào cười nói: "Quả thực là như vậy."
Hầu Tân biết hai người họ đang nói đùa, Quán Đào chính là bộ não của Tần Lôi, là người không ai có thể thay thế.
Tiễn Hầu Tân đi, người tiếp theo là Hứa Vĩ.
Vị thuộc hạ này, người được Tần Lôi âm thầm giao nhiệm vụ giám sát Mã Khuê, càng cần sự khích lệ và mô tả về viễn cảnh tươi đẹp. Công việc này đã giao cho Quán Đào.
Quán Đào đã dành một khắc đồng hồ để mô tả cặn kẽ tính khả thi và viễn cảnh tươi đẹp vô tận của việc buôn lậu sang nước Tề thông qua sơn trại của Mã Khuê. Nghe thấy những con số động một tí là mười vạn lượng, trăm vạn lượng, hơi thở Hứa Vĩ dần trở nên dồn dập, nghẹn ngào nói: "Vương gia, nói làm thế nào đi? Ai mà dám cản ngài phát tài, thuộc hạ sẽ xé xác hắn ra cho chó ăn!"