Kết quả chẩn đoán nhanh chóng có ngay, cô ấy vì quá đau buồn mà đột ngột ngất xỉu, hơn nữa thân thể vốn đã không tốt, giờ lại càng vô cùng suy nhược, tinh thần cũng bị đả kích nặng nề, cần phải nhập viện để theo dõi và điều trị. Việc sắp xếp cho mẹ của Tân Vĩ Bình nhập viện đã ngốn mất nửa buổi sáng, Tiểu Bạch từng chữa thương ở bệnh viện này, quen biết mấy vị chủ nhiệm và bác sĩ nên đã cố gắng hoàn thành thủ tục một cách nhanh gọn nhất có thể. Nhập viện cần đóng tiền đặt cọc, cha của Tân Vĩ Bình không mang theo nhiều tiền như vậy, Tiểu Bạch an ủi ông đừng lo lắng, tự mình ứng trước toàn bộ.
Mẹ của Tân Vĩ Bình vừa ngã bệnh như thế, Hoàng Tĩnh nhất thời không thể rời khỏi bệnh viện, cha mẹ cô tuy rất lo lắng nhưng cũng không còn cách nào khác. Tiểu Bạch nhìn ra được Hoàng Tĩnh cần nghỉ ngơi, mà mẹ của Tân Vĩ Bình lại cần người chăm sóc, cậu suy nghĩ một chút rồi tự ý quyết định thuê một hộ lý chuyên trách giúp cha Tân chăm sóc bệnh nhân. Những người thân bạn bè cùng đến bệnh viện thăm hỏi đương nhiên không chỉ có mỗi Tiểu Bạch, nhưng người thực sự có thể đứng ra chủ trì công việc, giúp đỡ mọi người thì lại chính là Bạch Thiếu Lưu.
Ở lại bệnh viện còn có một số người quen cũ, bạn học của Hoàng Tĩnh thì không cần phải nói, cũng là người cùng lớp với Bạch Thiếu Lưu, lại có thêm hai người bạn cùng ký túc xá thời đại học với Tân Vĩ Bình cũng tới. Những người này sau khi tốt nghiệp đại học rất ít liên lạc, nếu không phải Tân Vĩ Bình xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì cũng chẳng có cơ hội tụ họp lại với nhau. Khi bận rộn với những việc này, bất kể là người quen hay không quen đều để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc về Bạch Thiếu Lưu, dưới sự ảnh hưởng của cậu, cũng có không ít người nhiệt tình giúp đỡ, hoặc để lại phương thức liên lạc cho Hoàng Tĩnh và cha mẹ của Tân để dặn dò có việc gì thì cứ gọi.
Thế nhưng những người này càng tò mò về Bạch Thiếu Lưu hơn, họ liên tục tìm chủ đề để làm thân, thậm chí có người không biết điều còn muốn bàn chuyện kinh doanh. Bạch Thiếu Lưu biết là vì sao, tấm danh thiếp mới mà hôm nay cậu lấy ra ghi là "Trợ lý Chủ tịch Tập đoàn Hà Lạc", những người không biết rõ nội tình rất dễ bị cái danh xưng này dọa sợ. Không ngờ Bạch Thiếu Lưu vốn dĩ mờ nhạt, bình thường ở trường đại học, hôm nay lại trở thành một "cổ cồn trắng" thậm chí là một nhân vật mới nổi trong giới thương nhân Ô Do. Đa số những người này không phải là người lăn lộn trong giang hồ, chưa từng nghe qua danh hiệu Đệ nhất cao thủ Ô Do, nếu không thì chẳng biết sẽ kinh ngạc đến thế nào.
Sau khi công việc bận rộn hòm hòm, Tiểu Bạch thấy thần sắc Hoàng Tĩnh đã vô cùng suy nhược và mệt mỏi, bèn nói với cha mẹ của Hoàng Tĩnh: "Hai bác đưa Hoàng Tĩnh về nhà nghỉ ngơi đi, ở đây có người khác giúp đỡ rồi, tạm thời không cần lo lắng." Cậu lại nói với Hoàng Tĩnh: "Hoàng Tĩnh, mọi chuyện đã an bài xong xuôi rồi, cậu về nhà đi? Đừng để mình lại gục xuống, không chăm sóc được người khác mà còn cần người khác chăm sóc mình. Nghe lời tôi! Đi cùng nhau đi, tôi lái xe đưa mọi người về." Hôm nay Tiểu Bạch ra ngoài có lái một chiếc xe hơi của Tập đoàn Hà Lạc, tuy không phải là loại xe quá quý giá nhưng cũng coi là khá cao cấp.
Tiểu Bạch lái xe đưa Hoàng Tĩnh và cha mẹ cô về nơi ở, cha mẹ của Hoàng Tĩnh là người ở nơi khác, mà Tân Vĩ Bình lại chưa mua nhà ở địa phương này, hiện tại đang thuê một căn hộ dân dụng hai phòng ngủ, sau khi cải tạo đơn giản thì điều kiện cũng chỉ ở mức bình thường. Sau khi đưa Hoàng Tĩnh vào phòng ngủ nghỉ ngơi, Tiểu Bạch định cáo từ, mẹ của Hoàng Tĩnh lại gọi cậu lại, hỏi một cách rất khách sáo: "Tiểu Bạch, nhà tôi gọi cháu là Tiểu Bạch đúng không?"
Bạch Thiếu Lưu: "Vâng, dì cũng có thể gọi cháu là Tiểu Bạch ạ."
Mẹ Hoàng: "Cháu là bạn cùng lớp với Tiểu Tĩnh nhà dì? Trước đây thật sự chưa từng gặp, hôm nay nhờ có cháu giúp đỡ, hôm nào rảnh dì sẽ cảm ơn cháu tử tế, cháu có thể để lại phương thức liên lạc không?" Hoàng Tĩnh rõ ràng đã biết số điện thoại của Tiểu Bạch, nhưng mẹ cô vẫn muốn hỏi riêng để lấy một tấm danh thiếp.
Bạch Thiếu Lưu: "Dì không cần khách sáo, thực ra Tân Vĩ Bình cũng là bạn của cháu, đây là danh thiếp của cháu, có việc gì cần giúp đỡ cứ gọi điện thoại." Mẹ Hoàng cầm lấy danh thiếp nhìn kỹ mấy cái, Tiểu Bạch lại nói: "Hai bác cũng nghỉ ngơi cho tốt nhé, cháu không làm phiền nữa."
Mẹ Hoàng vội vàng ngẩng đầu đưa tay chặn lại: "Đừng vội đi, bận rộn cả nửa ngày cơm trưa cũng chưa ăn, trong nhà không có gì nhiều, dì làm chút gì đơn giản cho cháu ăn nhé, cháu ăn xong rồi hãy đi, để cháu đói bụng đi làm thì không hay chút nào." Cha Hoàng từ trong phòng ngủ bước ra cũng nói: "Tiểu Bạch, nhất định phải ăn chút gì rồi hãy đi, bây giờ đã qua trưa rồi." Tiểu Bạch là người thế nào? Cậu có thể trực tiếp cảm ứng được lòng người. Cậu phát hiện mẹ Hoàng rất có hứng thú với mình, loại hứng thú này không cần giải thích cậu cũng có thể đoán ra được vài phần. Tiểu Bạch giúp đỡ ở bệnh viện, chủ động đứng ra làm nhiều việc như vậy, mẹ Hoàng đương nhiên cho rằng đây là một người bạn cùng lớp có hảo cảm với con gái bà, hơn nữa lại còn trẻ tuổi tài cao như thế. Tân Vĩ Bình đã chết nhưng con gái vẫn phải sống tiếp, tận mắt nhìn thấy một thanh niên ưu tú như vậy tìm đến tận cửa, sao có thể không xem xét kỹ lưỡng một phen?
Bạch Thiếu Lưu hiện tại đối với Hoàng Tĩnh hoàn toàn không có tâm tư đó, Hoàng Tĩnh đang chìm đắm trong đau thương cũng không thể có tâm trạng và suy nghĩ này. Tiểu Bạch thầm thở dài trong lòng về thói đời nóng lạnh, nhưng cũng không thể trách cứ gì, đứng ở góc độ của mẹ Hoàng, có lập trường và xuất phát điểm của bà thì cũng không thể nói là sai, thậm chí còn rất sáng suốt. Trong lòng đã biết rõ nhưng bề ngoài chỉ có thể giả vờ hồ đồ, cha mẹ Hoàng giữ cậu lại ăn cơm mà cậu cũng thực sự đói bụng, nghĩ lại thì làm người tốt làm cho trót, cậu đưa tay ngăn hai người lại: "Ở bệnh viện chăm Hoàng Tĩnh cả đêm hai bác cũng mệt rồi, hay là thế này, cháu ra ngoài tiệm cơm mua chút đồ ăn đóng hộp, cùng nhau ăn nhé, mua luôn cả bữa tối, cũng đỡ cho mọi người phải bận rộn hôm nay."
Nói xong không đợi cha mẹ Hoàng từ chối, cậu đã đi ra ngoài. Cha Hoàng ở sau lưng nói với vợ: "Tiểu Tĩnh trước đây có một người bạn học như thế này, sao chúng ta không biết nhỉ? Cậu thanh niên này thật sự rất được!" Mẹ Hoàng cũng nói: "Đâu chỉ là rất được, đơn giản là quá ưu tú, sự nghiệp tốt người cũng tốt, hơn nữa lại còn đối xử với Tiểu Tĩnh nhà ta tốt hơn, lát nữa chúng ta nhất định phải trò chuyện với cậu ta cho tử tế." Cha Hoàng: "Anh hiểu ý em, nhưng có phải hơi vội vàng quá không?" Mẹ Hoàng trừng mắt: "Vội hay không cũng phải tính cho tương lai, Tiểu Tĩnh bây giờ như thế này, chúng ta không lo lắng thì ai lo?"
Tiểu Bạch đương nhiên không biết cha mẹ Hoàng đã nói gì sau lưng, cậu tìm một nhà hàng dưới lầu gọi vài món cơm gia đình hợp khẩu vị, đựng vào hộp cơm rồi mang lên lầu. Cha mẹ Hoàng rửa bát đũa sạch sẽ, bày ra rồi mời Tiểu Bạch ăn cơm. Thế nhưng lời còn chưa nói được hai câu, mông còn chưa ngồi nóng chỗ thì đã có tiếng gõ cửa, tiếng gõ cửa này rất gấp gáp và xấc xược, tỏ ra không mấy lịch sự. Tiểu Bạch ngồi gần cửa nhất nên đứng dậy mở cửa, người gõ cửa là một người phụ nữ trung niên vạm vỡ, không chào hỏi gì đã đi thẳng vào phòng khách nhìn quanh bốn phía, hỏi: "Các người là ai? Tân Vĩ Bình đâu?"
Bạch Thiếu Lưu: "Tôi là bạn học của Tân Vĩ Bình, hai vị này là cha mẹ của người yêu Tân Vĩ Bình. Tân Vĩ Bình hôm qua không may qua đời rồi, chúng tôi đến đây để giúp lo hậu sự."
Người phụ nữ trung niên giật nảy mình, trợn mắt nói: "Nó chết rồi á? Không phải chết ở đây chứ?"
Nghe câu này Tiểu Bạch liền đoán được người này là ai, chắc chắn là chủ nhà của Tân Vĩ Bình, vì phản ứng đầu tiên của bà ta không phải là thương xót cho cái chết của Tân Vĩ Bình, mà là sợ trong căn phòng này từng có người chết. Cậu sầm mặt trả lời: "Bà là chủ nhà của Tân Vĩ Bình phải không? Vĩ Bình bị tai nạn giao thông, không phải qua đời trong căn phòng này. Bà có việc gì không?"
Người phụ nữ trung niên lúc này mới cảm thấy phản ứng vừa rồi của mình có chút không thỏa đáng, làm ra vẻ rất tiếc nuối: "Thật đáng tiếc, là tai nạn xe cộ sao? Chàng trai tốt như vậy nói đi là đi mất rồi. Tôi cũng không có việc gì, chỉ là đến xem thử, Tân Vĩ Bình đi rồi, căn nhà này các người còn thuê nữa không?"
Chuyện căn nhà này có thuê nữa hay không đáng lẽ phải hỏi Hoàng Tĩnh, nhưng Hoàng Tĩnh đang mơ màng ngủ thiếp đi trong phòng ngủ, không ai nỡ lòng vì chuyện này mà gọi cô dậy. Mẹ Hoàng bất thường hỏi Bạch Thiếu Lưu, ánh mắt mang theo ý dò xét: "Tiểu Bạch, cháu thấy căn nhà này có nên thuê nữa không?" Tiểu Bạch sững sờ, quay đầu nhìn cha của Hoàng Tĩnh, thần sắc của ông cũng rõ ràng là đang trưng cầu ý kiến của mình.
Bạch Thiếu Lưu đành bất đắc dĩ bảo chủ nhà: "Chị ngồi đi!... Vĩ Bình thuê nhà của chị khi nào thì hết hạn?"
Chủ nhà: "Không phải tôi đuổi người đâu, tôi thật sự không phải loại người đó!... Nhưng Tân Vĩ Bình tháng trước còn nói với tôi, nó sắp mua nhà rồi, từ quý sau trở đi sẽ không thuê nữa. Chị đây thu nhập cũng không cao, chỉ trông chờ vào việc cho thuê nhà để phụ giúp sinh hoạt phí, cho nên thời gian này vẫn luôn tìm khách thuê, hôm nay cuối cùng cũng có người gọi điện thoại cho tôi nói muốn thuê nhà, lại muốn dọn vào ngay, giá đưa ra còn cao nữa..."
Bạch Thiếu Lưu: "Được rồi chị đừng nói nữa, tôi đều hiểu cả rồi. Tháng này còn hai tuần nữa, đến quý sau còn một tháng rưỡi, tôi sẽ trả thêm cho chị một tháng tiền nhà, cuối tháng sau nhất định sẽ chuyển đi."
Chủ nhà: "Cái này, cái này, cứ thế đi vậy, đã là bạn của Tân Vĩ Bình thì cậu quyết là được."
Bạch Thiếu Lưu đứng dậy định lấy ví tiền, cha mẹ Hoàng giơ bốn bàn tay đè cậu lại, cha Hoàng lập tức đưa cho chủ nhà một tháng tiền thuê, tuy số tiền này trả có chút oan uổng nhưng Tiểu Bạch đã nói như vậy nên cha Hoàng cũng không nói thêm lời thừa thãi. Chủ nhà nhận tiền đang chuẩn bị đi ra cửa, Tiểu Bạch đột nhiên hỏi một câu: "Chị ơi, chị đến hôm nay là sai ngày rồi phải không? Cho dù là thu tiền nhà quý sau thì cũng nên để tháng sau mới đến chứ."
Trên mặt chủ nhà cũng có chút xấu hổ: "Không phải là do tình huống đặc biệt sao! Vừa khéo hôm nay có người gọi điện muốn thuê nhà của tôi."
Sau khi chủ nhà đi, cha Hoàng nói với Tiểu Bạch: "Chủ ý của cháu rất hay, Vĩ Bình gặp tai nạn, Tiểu Tĩnh tiếp tục ở đây khó tránh khỏi cảnh còn người mất, đổi môi trường khác vẫn tốt hơn."
Mẹ Hoàng: "Tôi và cha của Tiểu Tĩnh đều sống ở huyện ngoại thành, Tiểu Tĩnh hiện tại một mình làm việc ở Ô Do, tuy không xa lắm nhưng cũng không tiện chăm sóc. Tình hình ở đây chúng tôi không thạo lắm, cũng không biết thuê nhà ở đâu thì tốt, Tiểu Bạch cháu có thể giúp đỡ một chút được không?"
Tiểu Bạch hôm nay đến đây vốn dĩ là để chủ động lo chuyện bao đồng, việc này không nhờ cậu giúp cậu cũng sẽ tìm cách giúp, liền thành khẩn nói: "Hiện tại đã là tháng Một rồi, tháng sau là đón năm mới rồi, đợi lo xong hậu sự cho Vĩ Bình, hai bác vừa vặn đón Hoàng Tĩnh về nhà ăn Tết luôn. Sau Tết quay lại thì trực tiếp dọn sang nhà mới ở nhé, hai bác yên tâm, việc này cháu giúp, nhất định sẽ tìm một căn nhà tốt một chút mà giá không quá đắt."
Mẹ Hoàng vội nói: "Vậy thì cảm ơn cháu nhiều lắm! Điều kiện tốt một chút, sạch sẽ một chút là được, tiền thuê nhà đắt hơn một chút cũng không sao. Tôi và cha của Tiểu Tĩnh tuy không giàu có lắm nhưng kinh tế vẫn ổn, chỉ có mỗi đứa con gái này, không muốn để nó sống quá khổ sở."
Tiểu Bạch ngày hôm nay thật sự bận túi bụi, sáng sớm đến Lạc Viên đi cùng Lạc Hề đến Cao ốc Lạc Dương, sau đó mượn La Binh một chiếc xe đến bệnh viện, trưa ăn cơm xong tại nơi ở của Hoàng Tĩnh lại lái xe chạy ngược về Cao ốc Lạc Dương. Trên đường cậu gọi điện cho La Binh: "Tổng gia, anh làm việc thật dứt khoát nhưng cũng đủ thâm độc đấy! Người vừa mới mất, luật sư liền chặn ngay ở bệnh viện, quay đầu lại thì chủ nhà đến cửa đuổi người!"
La Binh phản ứng qua điện thoại có chút kinh ngạc: "Không đúng, chủ nhà là do tôi đưa đến, tôi nào có sắp xếp luật sư đến bệnh viện đâu? Luật sư gì cơ?"
Bạch Thiếu Lưu: "Chính là luật sư của phía đối phương gây tai nạn xe cộ, chặn ở bệnh viện để thương lượng bồi thường với gia đình, xem ra không phải kẻ dễ đối phó! Cũng may là có tôi ở đó, đã đứng ra lo liệu sự việc, để lại số điện thoại của bộ phận pháp vụ Tập đoàn Hà Lạc, để luật sư Tất xử lý chuyện này... Tôi còn tưởng là do anh sắp xếp chứ!"
La Binh: "Cậu ôm việc này vào là đúng rồi, bảo cậu đi giúp đỡ đương nhiên có lý do của nó, cậu yên tâm, tôi sẽ báo với Tiểu Tất ngay."
Buổi chiều chạy về Cao ốc Lạc Dương, đúng lúc Lạc Hề muốn lên lớp, nhìn thấy Tiểu Bạch liền nói: "Sáng giờ anh chạy đi đâu thế? Sáng nay lại họp hội đồng quản trị lâm thời, là dì Ngải Tư đề nghị triệu tập đấy." Lạc Hề họp hành không cần phải nói câu nào, cô đã quen với việc Tiểu Bạch ngồi bên cạnh, không nói tiếng nào đi cùng cô, Tiểu Bạch không có ở đó cô thật sự có chút không quen.
Cố Ảnh ở một bên thay cậu giải thích: "Một người bạn học của Tiểu Bạch hôm qua bị tai nạn xe cộ qua đời, cậu ấy đi giúp xử lý hậu sự."
Lạc Hề: "Ra là vậy, thật đáng thương quá! Anh còn phải giúp đỡ gì nữa không?"
Bạch Thiếu Lưu: "Vâng, vẫn còn một số việc phải giúp đỡ gia đình cậu ấy, bạn gái của cậu ấy cũng là bạn học của tôi."
Lạc Hề: "Ồ, vậy mấy hôm nay nếu không có việc gì tôi sẽ cố gắng ít ra ngoài, dành thêm thời gian cho anh."
Bạch Thiếu Lưu: "Cảm ơn cô Lạc."
Hôm đó Cố Ảnh vẫn đang giảng về việc đánh thức sức mạnh, Tiểu Bạch phát hiện nội dung cô giảng gần như lặp lại bài học trước, liên tục trình diễn cách giao tiếp với sức mạnh của "lửa", hết lần này tới lần khác thắp nến rồi lại để nó vụt tắt hư không. Cố Ảnh rất kiên nhẫn với Lạc Hề, xem ra đây là khóa học nhập môn, phải cho đến khi Lạc Hề nắm vững cơ bản mới thôi. Tiểu Bạch trong lòng cũng thấy hơi sốt ruột thay cho Lạc Hề, hy vọng cô có thể sớm học được, đồng thời lại nghĩ đến hai ngày nữa Bạch Mao sẽ dạy mình một bộ công pháp nhập môn thuật phù thủy, đến lúc đó chính mình cũng có thể học được. Buổi tối hôm đó tiễn Lạc Hề về nhà, lúc từ Lạc Viên đi ra lại làm cậu giật cả mình. Cậu vừa đi từ cổng chính ra chưa đầy vài chục mét, đã thấy bên lề đường đứng dàn hàng ngang mười hai tên đại hán, nhìn thấy cậu liền đồng thanh gật đầu: "Bạch ca khỏe!" Tiểu Bạch nhìn kỹ, nhận ra không ít người trong đó, đều là thuộc hạ của La Binh, vội xua tay nói: "Các vị tuổi tác đều lớn hơn tôi, đừng gọi tôi là Bạch ca, gọi là Tiểu Bạch là được rồi!"
La Binh từ một bên bước ra: "Cậu là Đệ nhất cao thủ Ô Do, sao có thể gọi là Tiểu Bạch được? Bạch ca, Bạch ca, nghe không hay chút nào! Anh em gọi là Bạch tổng đi, tôi là Tổng gia còn cậu là Bạch tổng, chúng ta đều là bậc "Tổng" cả!"
Mười hai người đó lại đồng thanh đổi giọng chào hỏi: "Bạch tổng khỏe!"
Tiểu Bạch dở khóc dở cười hỏi: "Tổng gia, hôm nay anh bày ra trận thế lớn như vậy làm gì? Chẳng phải chỉ là mời tôi ăn bữa cơm thôi sao!"
La Binh: "Cậu thì không hiểu rồi, không long trọng thì làm sao thể hiện được mặt mũi của cậu, tuy luôn có người nói hình thức chủ nghĩa không tốt, nhưng cũng là việc rất cần thiết. Chúng ta trước tiên đến nhà hàng Hương Hải ăn bàn lớn, sau đó lại đến "Dạo Bước Tầng Mây" gào vài câu, nhờ phúc của cậu cả đấy, hôm nay không ai phải mời khách, tiêu tiền công! Chúng ta không thể để Lạc tiên sinh mất mặt được, nhất định phải ăn ngon uống say chơi cho đã!"
Bạch Thiếu Lưu: "Chuyện này thì liên quan gì đến Lạc tiên sinh?"
La Binh: "Chúng ta tiêu tiền công không phải nói là tiêu tiền của chính phủ, mà là Lạc tiên sinh bỏ tiền ra mời khách. Cậu đừng bận tâm nhiều thế, đi, lên xe!"
Mười bốn người ngồi một chiếc xe bus cỡ nhỏ, hùng hổ lái đến nhà hàng Hương Hải, phòng lớn bàn tròn lớn, ngay cả đĩa đựng thức ăn còn lớn hơn một vòng so với các nhà hàng thông thường, mười bốn người ngồi một bàn tròn mà vẫn còn rất rộng rãi. Thuộc hạ của La Binh đều xuất thân từ quân ngũ, lúc trên bàn rượu tính tình đều rất hào sảng. Tiểu Bạch vì lần trước say rượu nên vẫn còn sợ, cố gắng cẩn thận nhưng cũng uống không ít, lúc ra về cũng có chút lâng lâng.
Uống rượu xong vẫn đi tới Dạo Bước Tầng Mây, một nhóm người như sao vây quanh trăng, ôm lấy Tiểu Bạch tiến vào đại sảnh. Những câu như: "Bạch tổng, chú ý dưới chân!", "Bạch tổng, đi lối này!", "Bạch tổng, ngài đi trước!" vang lên không dứt. Ngay cả những vị khách cùng vào cửa cũng không nhịn được mà ngoái nhìn, không biết hôm nay vị đại nhân vật nào tới? Những cô gái xếp hàng hai bên đại sảnh cũng rất hiểu chuyện, nhìn thấy trận thế này liền cúi chào đồng loạt, đều hướng về phía Tiểu Bạch đồng thanh nói: "Bạch tổng khỏe, chào mừng quý khách, chúc ngài có một buổi tối vui vẻ!"
Ngay sau đó một làn hương thơm bay tới, có một mỹ nhân trẻ tuổi mặc sườn xám bó sát xẻ tà cao đón tới trước mặt: "Bạch tổng, ngài cũng có thời gian tới chăm sóc công việc làm ăn của muội muội sao?" Người này tuổi tác chưa chắc đã nhỏ hơn Tiểu Bạch, nhưng lại ngọt ngào xưng là muội muội. Tiểu Bạch nhìn qua cũng là người quen, chính là Hoa Kim Cương - Hoa Mí Vu, một trong tám đại kim cương dưới trướng Lưu Bội Phong, lúc này mới nhớ ra hộp đêm Dạo Bước Tầng Mây cũng là cơ sở kinh doanh mà Hắc Long Bang nhúng tay vào.
Hoa Mí Vu trên danh nghĩa là quản lý đại sảnh ở đây, thực tế là thủ lĩnh do Hắc Long Bang phái tới trông coi địa bàn. Gặp kẻ say rượu gây sự hay người đến tìm rắc rối, cô tiến lên nói hai câu ngọt ngào, liếc mắt đưa tình, thường thường đều có thể khiến đối phương choáng váng. Không chỉ vì cô đẹp, mà còn vì cô biết thuật mê hoặc, điều này mạnh hơn đám côn đồ bình thường nhiều! Hôm nay Bạch Thiếu Lưu "Bạch tổng" không phải đến đập quán mà là đến ủng hộ, Hoa Mí Vu đã chờ ở đại sảnh từ lâu rồi.
Khuôn mặt Bạch Thiếu Lưu đỏ ửng, đó là do uống rượu, cậu ưỡn ngực gật đầu nói: "Ra ngoài ngồi chơi với bạn, hát vài bài." Lời nói cũng lộ ra vài phần khí thế của "Bạch tổng".
Hoa Mí Vu: "Phòng bao tốt nhất đã sớm chuẩn bị cho Bạch tổng rồi, mời theo em." Vừa nói vừa tiến lên khoác lấy cánh tay Bạch Thiếu Lưu đi về phía thang máy, một tay khác nâng bộ đàm lên nói: "Phòng A08 tầng ba, Bạch tổng đã đến!" Trong thang máy Tiểu Bạch đột nhiên nhớ tới chuyện Bạch Mao nhắc nhở mình, nói với Hoa Mí Vu: "Quản lý Hoa, Lưu lão đại của các người có ở đây không?"
Hoa Mí Vu: "Nghe nói Bạch tổng đêm nay tới chơi, anh ấy đương nhiên phải tới kính ngài một ly rượu, hiện tại đang có xã giao bên ngoài, một lát nữa nhất định sẽ tới."
Tiểu Bạch được một đám người vây quanh đi tới phòng bao A08 tầng ba của Dạo Bước Tầng Mây, cậu chưa từng thấy phòng bao nào lớn như vậy, gần như chỉ kém phòng họp. Những chiếc ghế sofa hình tròn bao quanh một phía, xếp hàng ngồi ba, bốn mươi người tuyệt đối không thành vấn đề. Trên tường đối diện là màn hình chiếu siêu lớn, dưới màn hình chiếu có một sân khấu nhỏ, một bên sân khấu còn trang trí quầy bar với tủ quầy và ghế đẩu cao. Điều thú vị hơn nữa là ở phía bên kia sân khấu từ trần nhà thả xuống một chiếc xích đu, có thể ngồi cùng lúc hai người, đây là lần đầu tiên Tiểu Bạch nhìn thấy trong phòng bao của quán karaoke mà lại có thể chơi xích đu.
Tiểu Bạch khoác tay Hoa Mí Vu bước vào căn phòng này, tâm niệm khẽ động: "Đây không chỉ là một nơi tốt để tụ tập vui chơi, mà còn là một nơi tốt để mở đàn giảng đạo. Sau này nếu mình truyền thụ pháp thuật cho bang chúng Hắc Long Bang, chỗ này rất thích hợp!" Nếu để những cao nhân tu hành ẩn thế trong giới tu hành biết được, Tiểu Bạch lại có ý định đem đạo pháp tu hành trang nghiêm thần thánh từ bao đời nay truyền thụ trong phòng bao của hộp đêm phóng túng này, chắc chắn sẽ tức đến méo cả mũi! Nhưng Tiểu Bạch không rõ những điều này, cậu chính là nghĩ như vậy.