Nhân Dục

Lượt đọc: 434 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
006, Việc tại nhân vi (hạ)

❊ ❊ ❊

Bạch Thiếu Lưu nén tâm tư trong lòng xuống, nhớ đến chuyện chính cần làm hôm nay, nhận lấy tờ đơn nói: "Triệu quản lý, kỳ thực hôm nay tôi đến chủ yếu là vì một chuyện khác. Ở tiền trang có một nhân viên tên là Trang Như, hiện đang nghỉ hưu tại nhà điều dưỡng, tình trạng của cô ấy khá giống với tôi, cũng có một khoản tiền gốc hơn hai vạn ở trong quỹ phúc lợi. Bây giờ cô ấy cũng muốn rút ra, xin hỏi phải làm thủ tục thế nào?"

Triệu quản lý: "Trang Như? Tôi có ấn tượng, trước đây khi các chi nhánh cùng mở hội nghị tôi từng gặp qua. Tình trạng của cô ấy không giống cậu, chỉ là nghỉ hưu vì bệnh nội bộ chứ chưa bị sa thải, tiền gốc của cô ấy vẫn có thể để trong quỹ, mỗi năm tiền lãi chia ra cũng không ít."

Bạch Thiếu Lưu: "Chuyện này tôi biết, nhưng hiện tại cô ấy rất khó khăn, thiếu tiền dùng. Lợi tức tương lai không giải quyết được cuộc sống trước mắt, cho nên rất cần rút khoản tiền này ra, bằng không đến tiền trả góp nhà cũng không nổi, cuộc sống cũng thành vấn đề."

Triệu quản lý rất hứng thú nhìn cậu: "Cậu và cô ấy rất thân sao? Tôi nghe nói cô ấy... thôi không nói nữa, cô ấy có thể rút, nhưng cần bản thân phải trực tiếp đến."

Bạch Thiếu Lưu: "Nếu cô ấy không đến được thì sao?"

Triệu quản lý: "Vậy thì tôi không còn cách nào khác, đã muốn lấy tiền mà đến một chuyến cũng không được sao?"

Bạch Thiếu Lưu: "Tôi cũng từng làm việc ở tiền trang, biết quy trình của một số chuyện. Nếu đương sự vì tử vong hoặc nguyên nhân khác thực sự không tiện đến, người thừa kế di sản có thể mang giấy chứng nhận pháp lý, hoặc người được ủy quyền cầm giấy ủy quyền của đương sự, đều có hiệu lực pháp luật như nhau."

Triệu quản lý: "Cậu quả thực rất hiểu nghiệp vụ, nếu cậu muốn giúp cô ấy làm thì cầm giấy ủy quyền đến đi, nhưng cần công chứng tại văn phòng công chứng, nếu không thì vô dụng."

Bạch Thiếu Lưu: "Vậy ngày mai tôi sẽ đến làm, nhưng vừa nãy Lý bộ trưởng bộ tài chính nói cần phải báo trước, quỹ phải có kế hoạch điều động vốn."

Triệu quản lý: "Không sao đâu, hai vạn lẻ cũng không đến mức đó. Thủ tục cậu hôm nay chẳng phải đều đã rõ rồi sao? Không ngại phiền thì lại đến một chuyến, tôi thấy cậu chính là kiểu người không ngại phiền phức."

Bạch Thiếu Lưu: "Vậy đa tạ Triệu quản lý, ngày mai tôi sẽ lại đến làm phiền ngài ký tên một lần nữa. Không làm phiền ngài làm việc nữa, tạm biệt!"

Bạch Thiếu Lưu cáo biệt Triệu quản lý, đến phòng tài chính lấy mười sáu đồng tám hào tiền, sau đó rời khỏi tiền trang chạy thẳng tới nhà Trang Như. Trang Như vừa mở cửa, Tiểu Bạch liền hào hứng nói: "Trang tỷ, tôi lấy lại được tiền của mình rồi, cũng biết cách lấy tiền của chị rồi. Chị mau viết một bản ủy quyền đi, chiều nay tôi đi làm công chứng, ngày mai là lấy được tiền của chị về."

Trang Như cũng rất vui vẻ nói: "Tiểu Bạch mau ngồi xuống uống cốc nước, xem em đổ mồ hôi kìa. Em lấy được bao nhiêu tiền?"

Bạch Thiếu Lưu: "Mười sáu đồng tám hào, tôi còn lãi được một đồng tám."

Trang Như: "Vậy để chị tính xem, ba tháng này thế mà có lãi suất hai mươi phần trăm, gần đây tình hình thị trường chứng khoán thật tốt, khoản tiền đó của chị cả gốc lẫn lãi chắc cũng phải được ba vạn rồi."

Bạch Thiếu Lưu: "Đúng vậy, đủ cho chị dùng hơn nửa năm, chuyện đổi nhà có thể từ từ tìm cơ hội."

Trang Như: "Chị mỗi tháng còn có thu nhập một ngàn hai, tiết kiệm một chút thì dùng một năm cũng đủ. Vậy em ở lại chỗ chị, cũng có thể từ từ tìm việc."

Bạch Thiếu Lưu: "Cứ lấy được tiền rồi hãy tính, chị mau viết một bản ủy quyền cho tôi, ủy thác tôi làm thủ tục giúp chị, chiều là có thể đi công chứng rồi."

Trang Như tìm giấy bút viết giấy ủy quyền, lúc đang viết Tiểu Bạch lại cảm giác tâm trạng cô bắt đầu chùng xuống, trở nên rất đau buồn và khó xử. Cậu thản nhiên đi tới nói: "Trang tỷ, chị viết hai bản, nội dung đều giống nhau, một bản ghi là chị ủy quyền cho tôi, bản kia đổi tên ngược lại ghi là tôi ủy quyền cho chị."

Trang Như: "Tại sao?"

Bạch Thiếu Lưu: "Chị cứ tin tôi mà viết như vậy, tôi có cách đóng được dấu của công chứng viên, hơn nữa không cần chị phải đến, tôi tự mình đến văn phòng công chứng là được." Tiểu Bạch trong lòng hiểu rõ tại sao Trang Như đang yên lành lại buồn bã, vì làm thủ tục công chứng thì người ủy quyền phải đích thân đến văn phòng công chứng xác minh thân phận. Cô không muốn xuất đầu lộ diện giữa thanh thiên bạch nhật, để người khác đối chiếu ảnh trên chứng minh thư ngày trước với khuôn mặt hiện tại của mình. Nhưng người được ủy quyền thì không cần phải lộ diện khi làm thủ tục công chứng, Tiểu Bạch muốn cầm bản ủy quyền kia đi làm thủ tục, không cần Trang Như phải đến. Nhưng làm sao cậu có thể hoàn thành thủ tục công chứng cho bản ủy quyền thật sự kia chứ? Cậu có cách của mình.

Chỉ là Tiểu Bạch không biết, lúc cậu rời khỏi nhà Trang Như đi đến văn phòng công chứng, ở một góc khuất rất xa, có một đôi mắt đang nhìn cậu từ sau tấm mạng che mặt. Người này còn dùng giọng điệu trách móc tự lẩm bẩm: "Ông anh ngốc! Ba ngàn vạn tiền thưởng không lấy, lại vì mười mấy đồng tiền mà chạy đôn chạy đáo nửa ngày."

"Chậu hoa trên bệ cửa sổ đẹp quá, là ông trồng sao?" Lúc công chứng viên đang chuẩn bị ký tên đóng dấu lên bản ủy quyền Tiểu Bạch mang đến, Tiểu Bạch đột nhiên chỉ tay ra sau lưng ông ta hỏi một câu.

"Là tôi trồng đó, làm việc cũng phải chú trọng môi trường một chút." Công chứng viên quay đầu nhìn một cái rồi ký tên đóng dấu lên bản ủy quyền trước mặt, giao lại cho Tiểu Bạch.

Tiểu Bạch nói lời cảm ơn rồi rời đi, trong lòng lại đang trộm cười. Ngay khoảnh khắc công chứng viên quay đầu lại đó, tay trái cậu dùng tốc độ cực nhanh tráo đổi bản ủy quyền trên bàn thành một bản khác gần như y hệt, chỉ là tên của người ủy quyền và người được ủy quyền bị đảo ngược. Công chứng viên sẽ không kiểm tra kỹ lại nội dung mình đã xem qua, cứ thế dễ dàng để cậu lừa qua cửa ải.

Sau này nhớ lại chuyện này, Tiểu Bạch cảm thấy nếu người khác cũng làm như vậy thì rất đáng sợ, vì như thế có thể dùng để lừa đảo, thậm chí lừa cả những thứ rất quan trọng. Còn về phần mình, cậu lại không nghĩ nhiều như vậy.

Ngày hôm sau lại đến tiền trang làm thủ tục giúp Trang Như, từ trên xuống dưới đều thuận lợi ngoài dự kiến, không biết là mọi người sợ Tiểu Bạch hay là do Triệu quản lý đã dặn dò. Cuối cùng khi Triệu quản lý ký xong chữ, cười nói: "Tiểu Bạch, cậu đúng là nhân tài! Đáng quý ở chỗ làm việc nghiêm túc, đã nhắm vào việc gì thì nhất định phải làm cho xong... Chuyện quay lại tiền trang làm việc cứ suy nghĩ thêm đi, tuy chỉ là nhân viên hợp đồng thời vụ, nhưng người bên dưới chắc cũng biết cậu là do tôi điều vào, sau này có cơ hội sẽ sắp xếp lại."

Bạch Thiếu Lưu: "Cảm ơn sự coi trọng của Triệu quản lý, tôi vẫn nên về nhà suy nghĩ thêm."

Tiểu Bạch đến phòng tài chính, tổng cộng thay Trang Như nhận được hai vạn chín ngàn tám trăm bảy mươi mốt đồng chín hào sáu xu tiền mặt, đã được bỏ sẵn trong một phong bì giấy da bò lớn. Cậu đếm kỹ dưới sự chứng kiến của nhân viên thu ngân, lúc này mới nhét vào trong lòng rồi cáo từ ra về. Trên hành lang, cậu cũng nghe thấy tiếng người trong văn phòng hai bên bàn tán chỉ trỏ về mình. Họ đều biết Trang Như từng có quan hệ mờ ám với Nghiêm quản lý, cũng biết cô hiện tại đã bị hủy mất nửa khuôn mặt, nhưng không ngờ Bạch Thiếu Lưu lại đột ngột xuất hiện giúp đỡ cô.

Những lời bàn tán của mọi người Tiểu Bạch cũng nghe thấy một ít, có vài lời đàm tiếu rất khó nghe, nhưng cậu cũng chỉ có thể giả vờ như không nghe thấy. Miệng mọc trên người mỗi người, sau lưng nói gì Tiểu Bạch cũng không quản được, hơn nữa dù cậu không cho họ nói, người ta vẫn sẽ nghĩ như vậy trong lòng. Còn đối với loại người đặc biệt như Tiểu Bạch, người khác nghĩ ra hay nói ra thực ra không có gì khác biệt, cậu chỉ cần lấy được tiền là đạt được mục đích rồi.

Triệu quản lý khen Tiểu Bạch làm việc nghiêm túc, đã nhắm vào việc gì thì nhất định phải làm xong. Bạch Thiếu Lưu tự trong lòng lại hiểu rõ, cậu làm việc là "trực chỉ nhân tâm", chân chính "trực chỉ nhân tâm". Khi bước ra khỏi cửa lớn tiền trang, cậu quay đầu nhìn tòa nhà khí phái này, hồi tưởng lại lời Triệu quản lý đề nghị cậu quay lại tiền trang làm việc, trong lòng thầm nhủ: "Quay lại? Nếu ta thật sự quay lại, thì đó cũng là sau khi thu mua Vạn Quốc Ma Thông Tiền Trang rồi mới quay lại thị sát cơ sở! ... Đến lúc đó lại xem những người này có bộ dạng gì đối với ta? Trong lòng lại nghĩ về ta thế nào?" Cậu không tự chủ được lại đang nằm mơ giữa ban ngày, cái thói quen cũ này vẫn chưa bao giờ sửa được.

Trang Như chân không bước ra khỏi cửa, cũng không biết Tiểu Bạch rốt cuộc làm thủ tục thế nào. Khi Bạch Thiếu Lưu đưa cả phong bì đầy tiền mặt cho cô, ánh mắt Trang Như nhìn cậu vô cùng khâm phục, cô cũng không ngờ người đồng nghiệp nhỏ trước kia vốn chưa từng chú ý tới nay lại làm việc có cách và hiệu quả như vậy. Cô định lấy ba ngàn đồng trả lại cho Tiểu Bạch ngay lúc đó, Tiểu Bạch lại không nhận ngay. Cậu bảo Trang Như cứ giữ lấy, coi như tiền thuê nhà khi ở đây.

"Vậy trong túi em còn tiền không? Còn phải ra ngoài tìm việc nữa chứ?" Trang Như hỏi.

Bạch Thiếu Lưu: "Trong túi tôi còn sáu trăm đồng, đủ cho tôi tiêu vặt, đợi tiêu hết rồi tính tiếp."

Trang Như: "Vậy em ở lại chỗ chị, cũng ăn ở đây đi, dù sao cũng chỉ thêm một đôi đũa. Vấn đề ăn ở đều giải quyết được rồi, tìm việc cũng không cần quá lo lắng, cứ từ từ rồi cố gắng tìm chỗ tốt."

Bạch Thiếu Lưu: "Cách này cũng hay, tôi có cần phải nộp tiền ăn không?"

Trang Như: "Không cần nộp tiền cơm, nhưng em phải giúp chị làm chút việc. Chị không thích ra ngoài, mua gì chị sẽ viết vào tờ đơn, em ra ngoài giúp chị mua, tiền chị để trong ngăn kéo tủ giày cạnh cửa, dùng bao nhiêu tự lấy."

Bạch Thiếu Lưu nghe xong cảm thấy chủ ý này thật sự rất hay, Trang Như tuy giữ lại ba ngàn đồng kia của cậu, nhưng việc ăn ở của bản thân suốt hơn nửa năm nay đều đã được giải quyết. Chỉ cần giải quyết được hai việc này, những chuyện khác thật sự không có gì phải lo lắng. Bản thân tuy đã giúp Trang Như, nhưng quay đầu lại sự giúp đỡ Trang Như dành cho cậu còn nhiều hơn, cơ duyên cuộc đời chính là nhân quả khéo léo như vậy.

Chỉ nghe Trang Như nói tiếp: "Giờ làm phiền em chạy một chuyến, đi chợ mua ít thức ăn ngon, tối nay để chị làm, ăn mừng một chút. Chị vừa mới nhớ ra, hôm nay là Tết Trung Thu."

Bạch Thiếu Lưu lúc này mới nhớ ra đã đến một mùa Trung Thu nữa rồi, đây là ngày lễ truyền thống của nhiều quốc gia trên toàn bộ đại lục phương Đông, vào lúc trăng tròn chúc phúc cho sự đoàn viên của bạn bè và gia đình. Cậu không khỏi nhớ tới bà ngoại, ông ngoại ở phương xa, nghe nói ca phẫu thuật của ông ngoại rất thành công, sau khi ốm dậy phục hồi rất tốt, điều này cũng khiến cậu cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Còn Trang Như, sau bao nhiêu ngày cuối cùng lần đầu tiên trong lòng có được một tia ấm áp, thậm chí còn nghĩ đến chuyện đón lễ.

Bữa tối này thức ăn là Tiểu Bạch đi mua, Trang Như vào bếp làm, tay nghề nấu nướng của cô tốt hơn Thanh Trần nhiều. Tiểu Bạch khi ăn cơm lại vô cớ nhớ tới Thanh Trần, cậu đang nghĩ nữ sát thủ thần bí này hiện giờ rốt cuộc thế nào rồi? Liệu có phải vẫn đang độc hành phiêu bạt trong giang hồ không? Cậu đang ngẩn người thì nghe thấy Trang Như hỏi: "Tiểu Bạch, đang nghĩ gì vậy? Nhớ bố mẹ sao?"

Bạch Thiếu Lưu: "Bố mẹ tôi đã qua đời từ sớm, trong nhà chỉ còn bà ngoại và ông ngoại."

Trang Như: "Xin lỗi, chị không biết! Uống một chén rượu đi, chúc ông bà ngoại của em khỏe mạnh trường thọ."

Bạch Thiếu Lưu: "Không sao đâu... Cũng chúc chị khỏe mạnh, dù gặp phải khó khăn gì, cũng sẽ luôn có cách vượt qua, chúng ta đều sẽ sống ngày càng tốt hơn."

Nếu không phải cuối tuần trước đến Bắc Kinh họp làm chậm trễ tiến độ hai ngày, thực ra chương này đáng lẽ nên được phát hành đúng vào dịp Tết Trung Thu. Haiz! Người tính không bằng trời tính mà! Tôi đã tuyên bố nhiều lần là câu chuyện của cuốn sách này hoàn toàn độc lập, không cần thiết phải dây dưa vào tình tiết của "Thần Du" và "Quỷ Cổ" ở đây, nhưng nhiều độc giả vẫn không nhịn được mà "thăm dò" trong phần bình luận. Sau này tôi tự nghĩ lại cũng thấy khá thú vị, nếu có độc giả mới nào cảm thấy nội dung sách này còn ít chưa đã ghiền, tôi đề cử bạn đi xem "Thần Du", chắc là đủ "béo" và đã hoàn thành rồi. Còn "Quỷ Cổ" thì tạm thời bỏ qua đi, dự đoán là có một bộ phận người sẽ không thích đâu.

[TÊN_MỚI]

李 = Lý

[Dịch từ bản hv] ChuongId:14
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.