Hai người đang nói chuyện, Trang Như đã lau mình xong cho Tiểu Bạch, bên ngoài có tiếng gõ cửa. Không kịp mặc quần áo, nàng vội kéo tấm chăn mỏng đắp lên người Tiểu Bạch, rồi đứng dậy mở cửa. Người bước vào là La Binh, vừa vào cửa đã lớn tiếng hỏi thăm: "Tiểu Bạch, cảm thấy thế nào rồi? Khi nào mới có thể nhảy nhót tưng bừng trở lại đây, đám đàn em của tôi đều đang ồn ào đòi mời cậu đi uống rượu đấy!"
Bạch Thiếu Lưu đáp: "Tôi thấy không vấn đề gì rồi, chắc chẳng mấy ngày nữa là xuất viện được thôi? Đám đàn em của ông mời tôi uống rượu sao?"
La Binh nói: "Tất nhiên rồi, để bày tỏ lòng cảm kích với cậu!"
Bạch Thiếu Lưu ngạc nhiên: "Cảm ơn tôi? Tôi đâu có giúp gì họ."
La Binh đáp: "Lúc đó cậu xông ngược trở lại, thế là đủ rồi! Cô Lạc đã rời đi an toàn, cậu hoàn toàn có thể bỏ đi, không cần quay lại, như vậy cậu đã không bị thương. ... Đám đàn em của tôi đều là lính giải ngũ, tính tình thẳng thắn, giờ ai nấy đều rất nể phục cậu."
Bạch Thiếu Lưu hỏi: "Mấy người bị thương giờ thế nào rồi?"
La Binh trả lời: "Không sao, vài ngày nữa là ổn thôi. ... Thực ra kẻ bị thương nặng nhất là Thiết Kim Cương đầu trọc của Hắc Long Bang, bị cậu dùng xẻng phang cho một cú chấn động não, tỉnh lại đến giờ vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cứ nắm tay nhân tình gọi mẹ, làm cảnh sát không cách nào lấy khẩu cung được."
Bạch Thiếu Lưu hỏi: "Chuyện đã làm rõ chưa? Kẻ nào muốn ra tay hãm hại cô Lạc?"
La Binh đáp: "Dựa vào cảnh sát thì sẽ chẳng có kết quả gì đâu, cái nồi đen ngoài sáng đều để Hắc Long Bang gánh hết rồi, làm loạn một lễ cưới mà không có án mạng thì cũng chẳng phải đại án ghê gớm gì. Còn lão đại Hắc Long Bang là Lưu Bội Phong cùng bảy đại kim cương khác không biết nghe được tin tức gì mà đều trốn biệt tăm. ... Nhưng cậu cứ yên tâm, Lạc tiên sinh có cách riêng của mình, đã xé rách mặt thì không thể không nhổ cỏ tận gốc. Cứ phòng bị suốt ngày cũng chẳng phải là đối sách, vẫn là tiêu diệt tai họa tận gốc mới là đường đi đúng đắn. ... Những chuyện này cậu đừng hỏi nữa, việc bẩn thỉu trong tối không phải loại người như cậu làm, đợi cậu khỏe lại cứ lo bảo vệ cô Lạc là được."
Lúc này Trang Như rót một cốc nước đặt lên bàn trà bên cạnh La Binh, La Binh sực nhớ ra một chuyện liền nói với Trang Như: "Trang tiểu thư, lát nữa cô đi với tôi một chuyến, chiều nay bệnh viện có tổ chức một nhóm chuyên gia ngoại khoa để hội chẩn cho cô, hôm qua tôi quên thông báo với cô."
Trang Như ngạc nhiên: "Hội chẩn cho tôi?"
La Binh đáp: "Đúng vậy, cô Lạc đặc biệt căn dặn đấy, để xem cách nào chữa trị vết thương trên mặt cô. Đừng lo lắng vấn đề chi phí, chuyện cô Lạc đã dặn thì không cần bận tâm về tiền bạc. ... Bây giờ cô đi với tôi luôn đi, sắp xếp cho cô làm các hạng mục kiểm tra trước, để các chuyên gia có kết luận chẩn đoán."
Trang Như nhìn La Binh, rồi lại nhìn Tiểu Bạch, trên nửa khuôn mặt lộ vẻ mừng rỡ nhưng nhiều hơn là khó tin, ánh mắt nàng đầy vẻ nghi hoặc, dường như đang hỏi Tiểu Bạch: "Đây là thật sao? Mình có thể đi được không?"
Tiểu Bạch đáp: "Chị Trang cứ đi đi, đây là cơ hội tốt đấy."
Trang Như nói: "Tiểu Bạch, chị ra ngoài một lát, em có việc gì thì bấm chuông gọi y tá nhé."
Bước chân Trang Như như kẻ mộng du theo La Binh ra ngoài, Tiểu Bạch vẫn đang cởi trần trong chăn, tốn nửa ngày trời gắng gượng mới mặc được quần áo tử tế. Cậu nửa nằm nửa ngồi tựa vào đầu giường suy tư: "Trang Như vừa khuyên mình đừng làm vệ sĩ nữa, thì bên kia Lạc Hề đã sắp xếp bác sĩ chữa trị vết thương cho Trang Như, chuyện này thật trùng hợp! ... Hoặc là Lạc Hề có tâm cơ thu phục lòng người, hoặc là thật sự thiện lương muốn giúp đỡ, có lẽ là vế sau, nếu là do Lạc Thủy Hàn sắp xếp thì sợ rằng là vế trước rồi. ... Cô nhóc này trước nay chưa bao giờ coi tiền ra gì, dù sao cũng đủ giàu và cũng không phải tự mình kiếm ra, thế cũng tốt, vết thương trên mặt chị Trang có hy vọng được chữa trị đàng hoàng rồi."
Tiểu Bạch nghiêng đầu trên giường nhìn thấy một cuốn sách đặt trên tủ đầu giường, chính là cuốn "Thánh Kinh" mà Phong Quân Tử đưa cho cậu, cậu mang đến bệnh viện mấy ngày nay mà vẫn chưa đọc. Nhìn thấy sách liền nhớ tới Phong Quân Tử, không chỉ nhớ lại việc vị này thâm tàng bất lộ, trọng thương Võ Trủng Thái Lang, mà còn nhớ đến lời La Binh vừa nói. Lão đại Hắc Long Bang cùng bảy đại kim cương khác đều biến mất, Phong Quân Tử từng nói sẽ gọi điện thoại nhắc nhở một tiếng, xem ra người mật báo chính là huynh ấy rồi.
Có kẻ một lòng muốn ra tay với Lạc Hề, qua sự kiện lần này đã rất rõ ràng, chỉ dựa vào vệ sĩ bảo vệ hiển nhiên không phải là cách. Lạc Thủy Hàn muốn âm thầm giải quyết kẻ đứng sau màn, e là sẽ không thông qua thủ đoạn hợp pháp, hèn gì La Binh không cho mình nhúng tay hỏi han. Nghĩ lại sự cố trong lễ cưới khiến người ta thấy sợ hãi, nếu không có Phong Quân Tử, nếu không có Thanh Trần, liệu mình có thể thoải mái nằm đây dưỡng chút thương tích nhỏ này không?
Tiểu Bạch cảm thấy sức mạnh của mình vẫn còn quá nhỏ bé, cậu không bảo vệ nổi Lạc Hề. Nếu đối phương có một sát thủ như Thanh Trần thì kết quả sẽ ra sao? Không dám tưởng tượng! Bạch Thiếu Lưu bẩm sinh đã đặc biệt, chính Thanh Trần là người đầu tiên dạy cậu cách sử dụng dị năng bẩm sinh, sau đó Tiêu Chính Dung lại dạy cậu võ công. Nhưng Tiêu Chính Dung cũng bảo cậu học võ không phải chuyện một sớm một chiều, không mất ba năm năm năm thì khó mà có kết quả, hơn nữa dù cậu có học giống y hệt Tiêu Chính Dung, e rằng vẫn không phải đối thủ của Thanh Trần.
Bạch Thiếu Lưu biết dù là Thanh Trần cũng chưa phải bậc tuyệt đỉnh cao thủ, vị nam tử thần bí đã đả thương nàng trong núi, Thượng Vân Phi gặp trong tiệc rượu cùng A Phù Thệ Na, đều là những nhân vật cậu khó lòng đối kháng. Nghĩ đến Thượng Vân Phi, trong đầu Tiểu Bạch chợt lóe lên như tia chớp, người này trước kia cậu từng gặp qua! Cùng với Phong Quân Tử và vị nam tử thần bí đó, khi cậu còn nhỏ, tại nhà cậu!
Đó là năm cậu lên bảy tuổi, cái ngày Bạch Mao suýt biến thành món thịt lừa ngũ vị. Khi đó có một nhóm người trong thành phố về quê du ngoạn, buổi chiều ăn cơm nông gia trong sân nhà cậu và gọi món thịt lừa ngũ vị, nghe nói không có thì nhất định đòi giết thịt tại chỗ. Khi cậu dắt Bạch Mao ra sân cho khách xem, Bạch Mao vùng thoát dây cương, lao về phía Phong Quân Tử tung vó đá tới, lại bị nam tử thần bí bên cạnh ra tay đánh ngã xuống đất, mà người ngồi bên cạnh Phong Quân Tử lại không hề cử động — kẻ đó chính là Thượng Vân Phi!
Tiểu Bạch cách bao lâu mới nhớ ra, thực sự là vì lúc đó cậu quá nhỏ, hơn nữa ấn tượng Thượng Vân Phi để lại cho cậu cũng không sâu đậm. Xem ra, vị nam tử thần bí đó, Thượng Vân Phi và Phong tiên sinh đều sở hữu năng lực mạnh mẽ mà người thường khó lòng tưởng tượng nổi! Nếu mình cũng có thể sở hữu sức mạnh này thì tốt biết bao?
Tiểu Bạch tiện tay cầm lấy cuốn "Thánh Kinh", trong lòng thầm nghĩ Phong tiên sinh tại sao lại giao cuốn sách này cho mình? Nhất định là có dụng ý! Cậu lật cuốn "Thánh Kinh" ra, đúng ngay trang Phong Quân Tử đã gấp lại, trên trang sách viết "Cưỡi lừa vào Thánh thành", đại ý như sau —
Con của Chúa là Jesus sẽ tiến vào Thánh thành Jerusalem. Jesus ra lệnh cho các môn đồ: "Các ngươi hãy đi đến ngôi làng đối diện, sẽ thấy một con lừa bị buộc ở đó, và lừa con cũng ở cùng một chỗ. Các ngươi hãy cởi con lừa nhỏ dắt đến đây cho ta, nếu có ai hỏi thì nói rằng Chúa cần dùng nó. Điều này là để ứng nghiệm lời tiên tri — Kìa, vua của ngươi đến với ngươi, dịu dàng cưỡi con lừa nhỏ!"
Các môn đồ làm theo lời Jesus dặn, dắt lừa và lừa con đến, lót áo của mình lên lưng lừa, Jesus lúc này mới cưỡi lên. Nhiều người trải áo trên đường, lại có người chặt cành cây trải đường, đám đông đi trước theo sau reo hò: "Con của Chúa nhân danh Chúa mà đến, nên được ở nơi cao nhất đón nhận lời ca tụng!" Jesus cứ thế cưỡi lừa tiến vào Thánh thành Jerusalem, cả thành kinh động hỏi đây là ai? Các môn đồ tuyên truyền — đây là tiên tri Jesus, người nhân danh Chúa mà đến để cứu rỗi thế gian!
Đọc đến đây Tiểu Bạch nhớ tới câu nói Phong Quân Tử đã hỏi mình: "Khi con của Chúa là Jesus tiến vào Thánh thành Jerusalem, ngài cưỡi con gì?" Lừa! Jesus cưỡi một con lừa nhỏ! Sao cậu lại quên mất Bạch Mao chứ! Con lừa thần kỳ này tuyệt đối không phải lừa bình thường, Phong tiên sinh hình như đang ám chỉ điều gì đó với cậu. Bạch Mao khi nhỏ từng nói với cậu có một phương pháp có thể khiến người ta đạt được sức mạnh thần kỳ, đặc biệt là đối với Tiểu Bạch thì càng tiện lợi dễ dàng hơn. Thực ra phương pháp này Tiểu Bạch đã tiếp xúc được một ít, mơ hồ cảm thấy mình đang đứng trước một ngưỡng cửa, đó chính là tâm pháp và khẩu quyết "Hình Thần Tương Hợp" mà Thanh Trần đã dạy.
Thế nhưng khoảng thời gian này thực sự quá bận, mãi vẫn chưa có thời gian đến trường đua ngựa thăm Bạch Mao, Bạch Mao nói có việc muốn tìm cậu. Tiểu Bạch đang nằm trên giường bệnh lúc này chỉ hận không thể lập tức xuống đất chạy nhảy, cậu thực sự rất muốn gặp con lừa đó!