Nhân Dục

Lượt đọc: 614 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
014, Trách nhiệm và lương tâm (Thượng)

❊ ❊ ❊

Thành phố Ô Do là một đô thị ven biển, các quán ăn bình dân ở đây hầu như đều có hải sản, cách chế biến lại rất đơn giản, chính là luộc nước sôi. La Binh gọi vài món rau, rồi gọi một đĩa lớn cua Xích Giáp Hồng bốc khói nghi ngút được bưng lên. Đang vào mùa cua béo, đĩa Xích Giáp Hồng này con nào con nấy đều rất to, hơn nữa vỏ cua vô cùng cứng, đặc biệt là cặp càng. La Binh cũng chẳng dùng kìm chuyên dụng, cứ thế dùng tay bẻ, dùng răng cắn, ăn kêu lạo xạo.

Lão La mời Tiểu Bạch ăn cơm nhưng chẳng chút khách sáo, không cần tiếp đón khách khứa gì, tự mình ăn cho đã cái miệng trước. Tiểu Bạch nhỏ giọng hỏi: "La quản lý..."

La Binh: "Đừng gọi tôi là La quản lý, hãy gọi biệt danh của tôi là Tổng gia, nghe thế mới thuận tai."

Bạch Thiếu Lưu: "Tổng gia, ông gọi tôi đến có chuyện gì vậy?"

La Binh: "Trước hết cứ uống rượu đã, uống hết hai chai rồi tính tiếp chuyện khác!"

Bạch Thiếu Lưu: "Tôi không biết uống rượu lắm."

La Binh hừ một tiếng: "Nghe nói cậu từng học ở đại học đường, sao lại không biết uống rượu? Đàn ông mà không biết uống rượu thì còn ra đàn ông nữa không? Đừng khách sáo với tôi, đến, cạn một chén trước, hôm nay cứ bia mà chơi!"

La Binh gọi một thùng bia đặt ngay cạnh bàn, tiện tay uống là mở. Tiểu Bạch cảm thấy người này tính tình vốn là vậy, chứ không phải cố ý làm khó mình. La Binh xuất thân quân đội, nghe nói từng làm trinh sát, từng vào đặc chủng bộ đội, thực hiện qua các nhiệm vụ đặc biệt cũng từng phạm không ít lỗi, nay dù giải ngũ vẫn giữ lại nhiều tập tính của người lính. Tiểu Bạch không còn cách nào, đành nâng ly cùng lão La uống rượu.

Năm, sáu ly bia vào bụng, mặt Tiểu Bạch đã đỏ bừng lên, còn La Binh vẫn không biến sắc. Chẳng đợi Tiểu Bạch hỏi, La Binh chủ động bắt đầu lên tiếng: "Tiểu Bạch, hôm nay cậu làm tốt lắm. Tôi nói cậu đừng để bụng, lúc mới gặp cậu tôi còn thắc mắc, Lạc lão bản tìm đâu ra cái tên nhóc ngốc nghếch này chứ? Thế nhưng chuyện hôm nay đã cho tôi thấy cậu thực sự có vài chiêu đấy."

Bạch Thiếu Lưu: "Hôm nay tôi đâu có làm gì đâu ạ? Sao lại khiến Tổng gia ông nhìn bằng con mắt khác thế?"

La Binh: "Thế mới gọi là cao tay, thật không giống cách xử lý của người trẻ tuổi như cậu chút nào. Người trẻ có chút tài mọn thường thích thể hiện, hồi tôi bằng tuổi cậu cũng vậy, mà cậu thì rất biết chuyện. Vệ sĩ không phải tay đấm, có thể không ra tay thì tốt nhất đừng ra tay, an toàn của chủ thuê là trên hết. Hơn nữa, điều quý giá hơn là trong thời gian ngắn như vậy mà cậu đã phán đoán chính xác, xử lý gọn gàng sự việc. Cậu có biết hai kẻ đó thế nào rồi không?"

Bạch Thiếu Lưu: "Thế nào rồi ạ?"

La Binh: "Kẻ trên biển đã trốn thoát, vừa thấy ca nô tới liền lặn nước bỏ chạy, mặt biển ngoài công viên người của chúng ta cũng không tiện công khai truy lùng. Kẻ trong công viên cũng thoát thân rồi, nhưng hắn bị thương mà chạy."

Bạch Thiếu Lưu: "Đây là hạng người gì? Tại sao muốn hãm hại Lạc tiểu thư?"

La Binh: "Là hạng người gì thì rất khó nói. Lạc lão bản từ một kẻ vô danh gây dựng đến cơ nghiệp địa vị như ngày hôm nay, lăn lộn hắc bạch hai đạo bao nhiêu năm, có nhiều kẻ thù cũng chẳng lạ gì. Nếu chuyên nhắm vào Lạc Hề mà xuống tay, trường hợp bình thường nhất chính là bắt cóc tống tiền, còn nếu chỉ muốn hại tính mạng thì hơi bất bình thường."

Bạch Thiếu Lưu: "Giết một người, dễ hơn bắt cóc một người nhiều, nhưng làm vậy xem ra chẳng có lợi lộc gì."

La Binh: "Đây chính là vấn đề nằm ở chỗ đó, cậu có biết chuyện của Đàm Lượng không?"

Bạch Thiếu Lưu: "Biết một chút, Lạc tiên sinh đã kể cho tôi rồi."

La Binh: "Biết bọn họ đang làm ăn gì không? Đàm Minh mở một võ quán, đang quảng cáo chiêu mộ đệ tử. Thuê mặt bằng mở tiệm, trang trí mua dụng cụ, quảng cáo vân vân, số tiền này không nhỏ, theo tôi ước tính ít nhất cũng phải hơn hai triệu. Cậu nói xem chúng lấy tiền ở đâu ra? Hai anh em nhà này vốn tiêu xài hoang phí, gốc gác thế nào tôi đều rõ, số tiền này chắc chắn là mới có. ... Cậu có ngửi ra mùi vị gì chưa?"

Bạch Thiếu Lưu: "Đã tra ra ai đưa tiền chưa ạ?"

La Binh: "Không tra ra được, trên đời này có khối cách để tiền vào túi cậu mà cậu vẫn không biết là ai đưa, cậu từng làm việc ở ngân hàng hẳn phải hiểu chứ."

Bạch Thiếu Lưu: "Thực ra cũng đơn giản, nếu Lạc Hề chết thì ai có lợi nhất, thì có thể là kẻ đó làm."

La Binh giơ một ngón tay lắc lắc: "Oán ân hào môn, phức tạp lắm! Cái này chúng ta nói không rõ, cũng không cần phải làm cho rõ, làm tốt việc của mình là được."

Bạch Thiếu Lưu: "Nếu muốn ám sát một người, thực ra còn rất nhiều cách, tôi cảm thấy chuyện hôm nay có chút..."

La Binh: "Có chút quá nhiều chiêu trò phải không? Đây mới là vấn đề! Lạc Hề là người dễ giết thế sao? Lạc Thủy Hàn là người dễ đắc tội thế sao? Một khi đã xé mặt làm thật, trở thành vụ mưu sát đích thực, e là chẳng có lợi lộc gì để lấy. Dưới tầm ảnh hưởng của Lạc Thủy Hàn, Tuần Phủ Ty cũng sẽ toàn diện can thiệp, bất kể kẻ nào xuống tay e là đều không được lợi lộc gì, có tiền cũng không mạng mà tiêu. Cho nên, tốt nhất là làm thành tai nạn. Những kẻ này có lẽ đều không biết mình đang làm thuê cho ai, nhưng chúng rất rõ đối thủ là ai, cho nên công khai xuống tay vẫn có sự kiêng dè."

Bạch Thiếu Lưu: "Cảm ơn Tổng gia nhắc nhở, xem ra công việc này của tôi thật sự không dễ làm."

La Binh: "Đến, không nói mấy chuyện này nữa, cậu trong lòng hiểu là được. Bảo vệ Lạc tiểu thư không chỉ có mình cậu, tôi còn âm thầm phái thêm hai người nữa, khi tiểu thư ra ngoài sẽ đi theo quan sát tình hình từ vòng ngoài. Nói đi cũng phải nói lại, Lạc Thủy Hàn tuy có tiền có thế, nhưng cũng chỉ là một phú hào, chỉ có thể làm đến mức này, không thể như một số kẻ khác điều động nhiều thế lực để bảo vệ bản thân. ... Tiểu Bạch, hôm nay tôi còn muốn hỏi cậu một chuyện khác."

Bạch Thiếu Lưu: "Chuyện gì ạ?"

La Binh uống một ngụm rượu, lau lớp bọt trắng dính trên môi nói: "Chiều hôm nay cậu chơi trò gì với Lạc tiểu thư vậy, đứng từ rất xa nhìn tiểu thư viết chữ trên một tờ giấy, mắt của cậu còn lợi hại hơn cả ống nhòm quân dụng à?"

Bạch Thiếu Lưu: "Thị lực của tôi quả thực rất tốt, ông thấy lạ lắm sao?"

La Binh: "Quả thực kỳ lạ, nhưng đối với tôi thì chẳng có gì lạ lẫm. Hóa ra cậu cũng có dị năng, khi tôi còn nhỏ hơn cậu bây giờ từng tham gia một tổ chức hành động đặc biệt, thành viên ở đó rất nhiều người có dị năng bẩm sinh, chỉ là chưa chắc đã thể hiện ở thị lực như cậu."

Bạch Thiếu Lưu: "Dị năng? Rốt cuộc cái gọi là dị năng là gì? Ông quen biết nhiều người như vậy sao? Thế còn bản thân ông..."

La Binh cười cười, từ trong ngực lấy ra một chiếc gương nhỏ. Đây là một người đàn ông vô cùng thô kệch, sao lại mang theo chiếc gương nhỏ chỉ phụ nữ mới dùng? Tiểu Bạch có chút khó hiểu. Chỉ thấy La Binh gọi nhân viên phục vụ lấy một tờ khăn ướt lau tay, sau đó soi gương dùng một tay bắt đầu xoa nắn khuôn mặt mình, đại khái xoa khoảng nửa phút, ngẩng đầu hỏi Tiểu Bạch: "Cậu thấy tôi có quen mặt không?"

Tiểu Bạch kinh hãi tột độ, há hốc mồm cầm ly gần như không thốt nên lời. Chỉ thấy La Binh trước mặt đã thay đổi hoàn toàn, ngũ quan khuôn mặt giống Lạc Thủy Hàn đến chín phần! Nếu không phải người quen, hoặc không nhìn đặc biệt kỹ, đứng xa một chút thực sự dễ nhận nhầm! La Binh nhìn Tiểu Bạch lại cười, sau khi thay đổi khuôn mặt biểu cảm có phần không tự nhiên, hắn hỏi: "Há miệng to thế làm gì? Chưa thấy người như tôi bao giờ à? Đây chính là năng lực đặc biệt của tôi, giống Lạc lão bản không?"

Bạch Thiếu Lưu: "Giống, rất giống, nhưng tôi sẽ không nhận nhầm đâu, vóc dáng và tóc của ông không đúng."

La Binh hít sâu một hơi, xoay xoay hai vai, toàn thân phát ra một loạt tiếng xương kêu răng rắc khẽ khàng. Chỉ thấy vóc dáng của hắn có chút thay đổi khó lòng phát hiện, trở nên rất gần với Lạc Thủy Hàn. Tiểu Bạch nhìn một hồi lâu lại nói: "Tóc vẫn không giống."

La Binh lại đưa tay xoa xoa mặt, khôi phục lại khuôn mặt vốn có: "Dị năng không phải vạn năng, tôi chẳng qua so với người khác có khả năng kiểm soát xương cốt và cơ bắp của mình hơn mà thôi, nhưng không thể hoàn toàn biến thành người khác. Dáng vẻ vừa rồi, nhiều nhất cũng chỉ duy trì được mấy chục phút. Cái gọi là dị năng, chỉ khả năng siêu thường hoặc người thường không có, chứ không phải thần tiên."

Bạch Thiếu Lưu: "Đây cũng là bẩm sinh sao?"

La Binh: "Một nửa là, một nửa không. Tôi cũng lớn lên ở nông thôn, lúc nông nhàn thôn chúng tôi thường tổ chức đoàn đi diễn xiếc bán nghệ, gánh xiếc tên là La gia ban. Gia đình tôi đời đời đều là nghệ sĩ xiếc, đặc biệt giỏi về nhu thuật, chui vòng vèo các thứ. Còn tôi bẩm sinh dường như đã có thể kiểm soát khớp và cơ bắp, còn thủ thuật vừa rồi là tôi tự mày mò ra. Có năng lực bẩm sinh, còn phải rèn luyện và vận dụng nó, mới có thể ngày càng thành thục. ... Tôi thấy cậu nhóc cậu được đấy, cũng đặc biệt giống tôi, nên hôm nay mới mời cậu uống một ly."

Bạch Thiếu Lưu: "Cảm ơn rượu của Tổng gia, tôi kính ông một ly. ... Lạc tiên sinh mời ông tôi thấy có tác dụng rất lớn, những dịp quan trọng nguy hiểm có thể tạm thời làm thế thân cho ngài ấy."

La Binh: "Thằng nhóc ngốc, tôi cũng có thể làm thế thân cho cậu như thường! Cậu nhóc cậu thân thủ không tệ nha, học từ ai vậy?"

Bạch Thiếu Lưu đã uống khá nhiều, đỏ mặt có chút xấu hổ nói: "Tôi chỉ là tay nhanh mắt lẹ thôi, thị lực, phản ứng, động tác đều nhanh hơn người khác, thực ra tôi chẳng biết võ công gì cả!"

La Binh: "Đệt! Không phải chứ? ... Cẩn thận đôi đũa của cậu." Hắn nói xong không đợi Tiểu Bạch phản ứng, lập tức vươn tay cướp đôi đũa của Tiểu Bạch. Đừng thấy Tiểu Bạch uống rượu gần say mà phản ứng vẫn nhanh hơn người thường rất nhiều, tay lách sang bên khiến hắn chộp hụt. Thế nhưng bàn tay này của La Binh đột nhiên vặn xoắn giữa không trung, bằng góc độ người thường căn bản không thể bẻ cong được lại chộp vào đôi đũa của cậu, nhìn động tác dường như đã sớm đoán được tay cậu sẽ lách về phía này. Cổ tay Tiểu Bạch lật một cái, đôi đũa "bộp" một tiếng vỗ lên mu bàn tay La Binh, vẫn không để hắn chộp được.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:48
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.