Với gia thế và địa vị của Lạc Thủy Hàn, đích thân một mình tới tận cửa bái phỏng một gia đình bình thường nơi chợ búa, không cần nghĩ cũng biết đối phương sẽ thụ sủng nhược kinh thế nào, nếu không coi ông ta như Bồ Tát mà thờ, vắt hết tâm tư dốc lòng tiếp đón mới là chuyện lạ! Đa số dân chúng tầm thường trên đời này đều kỳ lạ như vậy: Khi những người bình thường ngồi tụ tập uống rượu chém gió than phiền với nhau, thì dù nhân vật to tát đến đâu họ cũng dám chửi, cũng dám nói không ra gì, nhưng hễ câu chuyện xoay chuyển nhắc tới người thân thích hoặc quen biết có chút thành tựu, lập tức liền trở nên tự hào, dường như nói như vậy sẽ khiến bản thân mình cũng có mặt mũi hơn. Nếu có quý nhân thật sự chịu hạ mình tỏ ý muốn lôi kéo kết giao, tuyệt đại đa số người đều lập tức nơm nớp lo sợ hầu hạ, trong lòng ngọt ngào nghĩ xem mình có thể kiếm chác được bao nhiêu lợi lộc? Sự đời bất mãn thường ngày đều tan thành mây khói.
Lạc Thủy Hàn lăn lộn trong cả hai giới hắc bạch và thương trường nhiều năm, đối với căn tính xấu xa của thế nhân từ lâu đã nhìn thấu, cho nên Bạch Thiếu Lưu mới càng khiến ông ta bất ngờ. Lúc ở ngoài cửa ông ta báo danh tính, nhìn biểu cảm của Bạch Thiếu Lưu rõ ràng là biết lai lịch của mình, thần tình Tiểu Bạch cũng có kinh ngạc, nhưng đó chỉ là kinh ngạc mà thôi, tuyệt đối không phải thụ sủng nhược kinh! Giống như đón một vị khách bình thường không ngờ tới mà thôi. Sau khi vào nhà, mời ông ta ngồi xuống rót nước, tuy rất lễ phép nhưng tuyệt không chút nhiệt tình thái quá, chỉ là đãi khách bằng sự tu dưỡng bình thường, càng không có chút ý tứ nịnh nọt đón đưa.
Lạc Thủy Hàn tặng cho Bạch Thiếu Lưu cái xẻng nhỏ được chế tác tinh xảo kia, trong mắt người khác thì có phần hơi đùa giỡn. Nếu là bạn bè tặng quà đặc biệt, hoặc lãnh đạo tặng công cụ chế tạo riêng cho cấp dưới thì còn có thể chấp nhận được, nhưng dùng để cảm ơn một người lạ như Bạch Thiếu Lưu vì ân cứu mạng của Lạc Hề thì thật không hợp lẽ. Lạc Thủy Hàn trong lòng đương nhiên rõ, vẫn luôn mang tâm lý thăm dò để quan sát phản ứng của Bạch Thiếu Lưu.
Tuy nhiên, phản ứng của Tiểu Bạch khiến ông ta rất hài lòng nhưng cũng có chút bất ngờ. Thấy "lễ tạ" là một cái xẻng, Tiểu Bạch cũng từng lộ ra vẻ thất vọng, điều này hoàn toàn bình thường, bởi vì ông là đại phú hào mà không tặng trọng kim hậu tạ, bất cứ ai cũng sẽ thấy bất ngờ thất vọng. Nhưng sự thất vọng của Tiểu Bạch chỉ lướt qua nhàn nhạt, ngay sau đó liền biến thành hiếu kỳ, sự hiếu kỳ thực sự đối với cái xẻng này. Khi Tiểu Bạch nói lời cảm ơn, từ giọng điệu đến thần thái đều rất chân thành, không nhìn ra chút nào giả tạo. Lạc Thủy Hàn biết rất rõ "cảm ơn" là một môn học vấn về nhân tình, có đôi khi cảm ơn mà khiến đối phương bất mãn thì không bằng đừng cảm ơn, ví dụ như việc ông tặng lễ tạ ngày hôm nay, đó là cố ý làm vậy.
Quan sát biểu hiện của Tiểu Bạch từ đầu đến cuối, nếu không phải là kẻ ngốc không có tâm cơ thì chính là kẻ cáo già đáng sợ, bản lĩnh bình tĩnh không chút động dung này sắp đuổi kịp Lạc Thủy Hàn ông rồi! Đặc biệt là lúc Tiểu Bạch nhận lấy cái xẻng nói lời cảm ơn, ánh mắt vẫn luôn thản nhiên nhìn thẳng vào ông, không hề có chút mất tự nhiên muốn né tránh.
Ánh mắt người với người đối diện, nếu không phải vì giao lưu tình cảm đặc biệt (yêu, hận, ăn ý, chất vấn, khiêu khích hoặc tán tỉnh), thì không thể kéo dài quá lâu. Hai người liên tục nhìn thẳng nhau, không quá hai giây kiểu gì cũng có người vô thức né tránh, còn ai tránh trước thì phụ thuộc vào ưu thế tâm lý trong hoàn cảnh lúc đó, ví dụ như lãnh đạo dặn dò cấp dưới, cảnh sát thẩm vấn tội phạm. Đặc biệt là giữa người lạ với nhau, phụ thuộc vào ai mặt dày hơn, ai tự cảm thấy mình giỏi hơn. Bạn không tin ư? Vậy cứ tùy tiện tìm một người bất kể là người quen hay người lạ mà thử xem. Mà Tiểu Bạch cứ nghênh đón ánh mắt của Lạc Thủy Hàn, ánh nhìn không hề xê dịch, ít nhất cho thấy trước mặt Lạc Thủy Hàn, cậu không hề có tâm lý yếu thế.
Lạc Thủy Hàn cũng coi là người có nhãn lực nhìn người rất tốt, nhưng trước mặt Tiểu Bạch lại không chiếm được thế thượng phong. Bạch Thiếu Lưu đối nhân xử thế chưa bao giờ nhìn sắc mặt, luôn nhìn thẳng vào lòng người, gần như trước mặt bất kỳ ai đều có ưu thế tâm lý bình đẳng, điểm này là điều Lạc Thủy Hàn không nghĩ tới. Ngoài ra, trong lòng Tiểu Bạch cũng không bình tĩnh như vẻ ngoài, sự ghé thăm bất ngờ của Lạc Thủy Hàn khiến lòng Tiểu Bạch cũng bồn chồn không yên không biết ông ta muốn làm gì? Vẫn luôn rất mất tự nhiên! Thế nhưng Tiểu Bạch cả ngày đối mặt với gương mặt của Trang Như, trên thần thái lại không dám lộ ra chút bất thường nào, bản lĩnh bình tĩnh không chút động tĩnh này quả thực không phải người thường có thể so sánh.
Tiểu Bạch nói xong liền ngồi đó nhìn Lạc Thủy Hàn, thần thái đó trong mắt Lạc Thủy Hàn giống như đang nói — "Ông còn việc gì khác không? Không có việc gì thì có thể đi rồi, tôi không giữ ông lại ăn cơm đâu." Ngược lại Lạc Thủy Hàn có chút không giữ được bình tĩnh, hơi tránh ánh mắt ho khan nửa tiếng cười hỏi: "Tiểu Bạch, cậu còn điều gì muốn nói với tôi không? ...Hoặc là, có chuyện gì muốn nhắc nhở tôi không?"
Ý của câu này của Lạc Thủy Hàn là nhắc nhở Tiểu Bạch còn có yêu cầu gì khác không? Ví dụ như muốn một khoản tiền, tệ nhất cũng là cầu xin ông giới thiệu một công việc thoải mái tốt đẹp. Khi nói chuyện, ông trong lòng đang nghĩ rốt cuộc Tiểu Bạch sẽ có phản ứng gì? Chỉ thấy Tiểu Bạch cúi đầu dường như đang nghiêm túc suy nghĩ, rồi lại ngẩng đầu nói: "Thật sự có một việc muốn nhắc nhở ông, vốn dĩ không liên quan gì đến tôi, nhưng ông vừa hay đến đây lại hỏi tôi. ...Mấy tên vệ sĩ bên cạnh con gái ông,thân thủ (võ công/thân thủ) thì không tệ, chỉ là phong cách hành sự không phù hợp lắm. Không màng an nguy của chủ thuê mà chỉ muốn ra tay đả thương người, đối với người họ bảo vệ thực ra không có lợi gì. Ông phải nhắc nhở họ sau này chú ý!"
Lạc Thủy Hàn thở dài một tiếng, Tiểu Bạch có thể cảm thấy ông trong lòng rất vui nhưng cũng có chút thất vọng khó hiểu, tóm lại cảm xúc rất phức tạp. Chỉ nghe Lạc Thủy Hàn thở dài nói: "Bạch tiên sinh, thực ra hôm nay tôi đến chủ yếu là để bàn bạc với cậu về việc này."
Bạch Thiếu Lưu: "Tìm tôi bàn bạc? Đây là việc riêng nhà ông. ...Lạc tiên sinh, sao ông lại đột nhiên trở nên khách sáo thế này? Vẫn nên gọi tôi là Tiểu Bạch thì tốt hơn."
Lạc Thủy Hàn: "Cậu có biết không? Bốn người đó ngày hôm đó đã bị tôi sa thải, trong đó kẻ đáng chết kia, người bị cậu phế bỏ, một thân võ công lại bị anh ruột hắn phế bỏ, cho nên sau đó tôi mới không truy cứu nữa mà giữ lại cho hắn một mạng chó."
Bạch Thiếu Lưu: "Ông nói gì? Tôi không hiểu! Ai bị tôi phế?"
Đằng sau nụ cười của Lạc Thủy Hàn có chút ý vị trêu đùa: "Bốn tên vệ sĩ của con gái tôi Tiểu Hề đều là sư huynh đệ, trong đó có một cặp anh em ruột, người anh tên Đàm Minh là đại đệ tử chân truyền của chưởng môn Bắc Phái Đàm Thối, vì người quen giới thiệu sư phụ hắn nên tôi mới mời bốn người bọn họ tới làm vệ sĩ cho Tiểu Hề. Em trai ruột của Đàm Minh tên Đàm Lượng, chính là người bị cậu dẫm dưới chân trong trận ẩu đả ngày hôm đó, cú dẫm đó của cậu không nhẹ đâu!"
Bạch Thiếu Lưu: "Cú dẫm đó của tôi thì sao? Người sao lại bị phế?"
Lạc Thủy Hàn: "Vết thương của Đàm Lượng không nặng không nhẹ, tuyệt đối không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là vị trí không được tốt lắm, một cước của cậu đã dẫm nát bộ phận đàn ông của hắn, theo bác sĩ nói thì rất khó hồi phục chức năng phương diện kia. ...Tuy nhiên cậu không cần lo lắng, việc này là do nhà họ Lạc chúng tôi mà ra, chỉ cần có tôi ở đây, thì tuyệt đối sẽ không có ai vì chuyện này mà đến tìm cậu gây phiền phức."
Tiểu Bạch giật bắn mình, cậu cũng không ngờ lại làm người ta bị thương đến mức này! Mà Lạc Thủy Hàn lúc này tâm lý giống như đã ban cho cậu ân huệ gì đó hoặc nắm được nhược điểm gì của cậu, tuy có ý tỏ thiện chí nhưng lại khiến cậu rất không thoải mái, nhíu mày nói: "Rất tiếc, tôi cũng không muốn như vậy, nhưng đó là tự vệ bắt buộc, không trách tôi được."
Lạc Thủy Hàn: "Cậu không muốn như vậy tôi lại muốn! Đáng đời! ...Nếu thực sự kiện lên cảnh sát, lúc đó các người là ẩu đả, cậu không tổn hao gì mà có người lại mang thương tật, nhân chứng vật chứng tại hiện trường cũng sẽ không có lợi cho cậu. ...Không nói những chuyện này nữa, dù sao chỉ cần có tôi ở đây, cậu sẽ không gặp phiền phức nữa là được. Anh trai hắn sau đó lại đích thân ra tay phế bỏ một thân võ công của hắn, chính là để cầu xin tôi. Người luyện võ võ công bị phế, làm đàn ông cái kia cũng bị phế, đây cũng là bài học tốt nhất cho sự phản bội, cho nên tôi mới không để người ta lấy mạng hắn."
Tiểu Bạch nghe mà đầu óc mù mịt, truy vấn: "Lấy mạng hắn? Tại sao, hắn có hành vi phản bội ông gì sao?"
---❊ ❖ ❊---
Ngay lúc Bạch Thiếu Lưu đang nói chuyện với Lạc Thủy Hàn, tại một căn biệt thự vườn độc lập trong khu cộng đồng quý tộc ở thành phố Ô Do, cũng có một nam một nữ đang nói chuyện. Người nam trông chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, tướng mạo còn khá khôi ngô, chỉ là vẻ kiêu ngạo lẳng lơ đầy thiếu kiên nhẫn khiến người ta cảm thấy khó chịu. Hắn chính là Hoàng Á Tô, giám đốc công ty dược phẩm Khang Nhiên, ngồi dựa trên ghế dài đối diện hắn là mẹ hắn, cũng là người vợ hiện tại của Lạc Thủy Hàn, Ngải Tư.
Ngải Tư năm nay đã hơn bốn mươi tuổi, thế nhưng bảo dưỡng rất tốt, da dẻ mịn màng, vóc dáng cũng không mất cân đối, khá là phong vận. Hoàng Á Tô là con đẻ của bà ta nhưng không phải con của Lạc Thủy Hàn, đó là con của bà ta với chồng trước. Lạc Hề cũng không phải con gái ruột của Ngải Tư, là con của Lạc Thủy Hàn với người vợ quá cố. Hoàng Á Tô với Lạc Hề nói ra thì là anh em một nhà, nhưng lại là khác cha khác mẹ, không có chút quan hệ huyết thống nào, mối quan hệ của gia đình này thật phức tạp, phần sau tự nhiên sẽ giới thiệu chi tiết.
Hoàng Á Tô đang có chút tức giận nói: "Mẹ, mẹ đã đưa ba triệu cho tên phế nhân đã không còn chút tác dụng nào đó? Con nghe ngóng tình hình lúc đó, thực ra hắn chẳng làm được gì cả! ...Hơn nữa, con cho rằng mẹ không cần phải đối phó với Lạc Hề như vậy, chúng ta có thể dùng cách khác."
Ngải Tư có chút thất vọng nhìn con trai: "Hắn làm gì không quan trọng, mấu chốt là con bé Lạc Hề đó thực sự đã gặp tai nạn, nếu không phải có người nhúng tay vào thì bây giờ Lạc Hề đã chết rồi. ...Chúng ta quả thực hoàn toàn có thể không quản hắn, nhưng chúng ta còn cần những người có ích khác bán mạng cho mình, ba triệu này chính là một tín hiệu. —— Chỉ cần có thể khiến Lạc Hề gặp tai nạn, thì sẽ có người cho tiền!"
Hoàng Á Tô: "Vậy tại sao mẹ lại chuyển tiền vào tài khoản của Đàm Lượng một cách lén lút như vậy, khiến người ta tra cũng không tra ra được là ai cho, hơn nữa ngay cả một chút ám thị cũng không có. Anh em nhà họ Đàm sẽ biết chuyện gì xảy ra sao? Ngay cả một chút nhân tình cũng không chiếm được, ba triệu của chúng ta tiêu ra mà không một tiếng vang!"
Ngải Tư nhìn đứa con trai lúc nào cũng chẳng nên thân này cũng có chút tức giận, ngồi thẳng người dậy nói: "Con muốn tiếng vang gì? Muốn tuyên bố trước mặt lão già kia rằng mẹ đã cho Đàm Lượng một khoản tiền lớn? Bây giờ lão già kia không biết người giở trò là mẹ, cho dù có nghi ngờ cũng không tra ra được bằng chứng. ...Bởi vì tiểu thư Lạc gặp tai nạn, tên vệ sĩ phế vật bị nhà họ Lạc đuổi ra khỏi cửa, vẫn có thể sống những ngày sung sướng. Kiểu ám thị này còn chưa đủ sao? Trong những vòng tròn hắc ám bẩn thỉu đó ai cũng sẽ hiểu, chỉ có con là không hiểu! ...Ba triệu nghe thì nhiều, nhưng đối với chúng ta mà nói thì không tính là nhiều, đối với toàn bộ tập đoàn Hà Lạc mà nói thì đơn giản chẳng là gì cả."
---❊ ❖ ❊---
Về lý thuyết "nhìn thẳng ánh mắt" trong bài văn này, thực ra cũng là một bài kiểm tra tâm lý nhỏ, có thể kiểm tra tố chất tâm lý của bạn mạnh đến đâu, mặt dày đến mức nào? Phương pháp cụ thể là tìm một nơi công cộng, ví dụ như xe buýt, tiệm đồ ăn nhanh, phòng đọc sách, ngồi đối diện một mỹ nữ (nếu bạn là nữ có thể chọn một soái ca), dùng biểu cảm quyến rũ nhất của bạn nhìn cô ấy (anh ấy).
Không bao lâu sau cô ấy (anh ấy) sẽ ngẩng đầu nhìn lại bạn, lúc này nhất định phải chú ý giữ vẻ mặt không đổi, ánh mắt bình hòa tiếp tục nhìn vào mắt cô ấy không được dời đi, đợi đối phương tránh ánh mắt, rồi tiếp tục.... Bạn có làm được không? Có thể kiên trì trong bao lâu? Có thể kiên trì được mấy hiệp?
Tôi đã từng làm thế này rất nhiều lần, còn về kết quả, hì hì, không thể nói cho bạn biết! Mọi người tự mình đi thử đi, nhân kỳ nghỉ dài vui vẻ tháng Mười. Cuối cùng, tôi đã đưa ra gợi ý giải trí ngày lễ tuyệt vời như vậy, chư vị hãy để lại tất cả vé bầu chọn nhé! Cảm ơn!