Lạc Hề còn chưa kịp phản ứng, khẽ kêu lên một tiếng, gần như bị Tiểu Bạch dùng tay phải kẹp lấy eo ôm đi mất. Hướng cậu đi không phải cổng chính hỗn loạn, mà là một cánh cửa nhỏ phía sau lưng bên trái lễ đài. Đó vốn là phòng nghỉ, chuẩn bị cho tân lang tân nương thay trang phục, có một cánh cửa khác dẫn thông ra lối đi nội bộ khách sạn. Trước khi đến, Tiểu Bạch đã nghiên cứu kỹ địa hình nơi này và các lối thoát khi có tình huống khẩn cấp. Tốc độ của Tiểu Bạch cực nhanh, thậm chí không chậm hơn cái bóng ma vừa nãy của tên đầu heo kia.
Cậu vừa động thì cũng có kẻ động theo. Trên đường đi, kẻ gần nhất vươn tay đâm ra một thứ, nhưng đâm được nửa chừng thì hung khí rơi xuống, Tiểu Bạch lách người đã lướt qua. Thứ kẻ đó đâm ra không phải hung khí gì đặc biệt, mà là mảnh chai rượu vỡ vừa tiện tay nhặt được lúc hỗn loạn, cạnh thủy tinh sắc bén cũng đủ gây chết người. Sau khi Tiểu Bạch lướt qua, kẻ kia không thể tin nổi nhìn bàn tay mình, chỉ thấy ngón cái bàn tay phải đã bị cắt đứt tận gốc, rơi xuống đất cùng với mảnh chai. Tiểu Bạch đeo xẻng sau lưng rời đi, trên mũi xẻng còn vương lại một vệt máu nhạt, mà Lạc Hề hoàn toàn không hề nhìn thấy cảnh tượng này.
Tiểu Bạch đưa Lạc Hề xông vào cửa nhỏ phòng nghỉ, tiếng kêu đau đớn mới truyền đến. Tốc độ vung xẻng quá nhanh, lúc ngón tay kẻ đó bị cắt đứt, hắn thậm chí còn chưa cảm thấy đau! Có lẽ hắn đã quá chủ quan, không hề nghĩ rằng trên đời lại có người ra tay nhanh đến vậy. Vốn dĩ hắn còn nhiều thủ đoạn để ám sát một người, không ngờ ngay giây đầu tiên đối phương đã dùng cách đơn giản nhất khiến hắn bị trọng thương. Kẻ bị thương mồ hôi đầm đìa ôm tay kêu đau, sau đó nhặt ngón tay cái dưới đất lên, lao về phía cổng chính.
Còn hai kẻ khác đuổi theo Tiểu Bạch xông về phía cánh cửa nhỏ, đúng lúc cửa mở ra, lại có bốn người xông ra chặn đường chúng. Bốn người này cũng giống bốn kẻ vừa rồi, là thuộc hạ của La Binh. La Binh nhận ra sự việc hôm nay nằm ngoài dự đoán ban đầu nên đã phái thêm bốn người đến tiếp ứng cho Tiểu Bạch. Khi Tiểu Bạch đưa Lạc Hề xông ra từ cánh cửa kia của phòng nghỉ, chạy về phía lối đi nội bộ khách sạn, từ xa đã nghe tiếng người rên rỉ ngã xuống phía sau, cũng không biết là ai làm bị thương ai.
Tiểu Bạch đưa Lạc Hề xông tới cửa thang máy nhân viên, thấy cả hai thang máy đều đang ở tầng một, lập tức xoay người đi xuống theo lối cầu thang. Lối thoát này là lối dùng cho nhân viên khách sạn đi làm, dẫn ra bãi đỗ xe phía sau, ra khỏi bãi đỗ xe là một con đường vắng vẻ. Lúc lao qua bãi đỗ xe, Tiểu Bạch nghe thấy tiếng hai chiếc xe cùng lúc khởi động, cửa bãi đỗ xe cũng truyền đến tiếng phanh gấp chói tai. Một chiếc sedan dừng ở cửa, cửa xe mở ra, cổng bãi đỗ xe cũng tự động mở dù không có gió. Cố Ảnh vẫy tay ở ghế sau, đây là xe sedan bọc thép chuyên dụng của nhà họ Lạc, người lái chính là La Binh.
Tiểu Bạch đẩy Lạc Hề một cái, quát: "Mau lên xe, đi mau! Tên này khó chơi, ta chặn hậu!" Lạc Hề kêu lên: "Tiểu Bạch, anh không đi sao?" Ngay lập tức được Cố Ảnh vẫy tay từ trong xe, dùng một luồng lực kéo cô vào cửa xe, rồi một tay đỡ cô vào trong, cửa xe đóng lại, lập tức khởi động rời đi. Nhìn thần sắc của Cố Ảnh và La Binh thì cũng muốn gọi Tiểu Bạch vào xe, nhưng phía sau Tiểu Bạch đã có tiếng động truyền đến, vậy mà là một chiếc xe tải hạng nặng lao về phía cổng bãi đỗ xe, La Binh lập tức lái xe bỏ đi.
La Binh tuy lái xe sedan bọc thép, có lẽ chịu vài phát súng thì không sao, nhưng vẫn không thể đâm trực diện với xe tải hạng nặng. Xe vừa lái đi, Tiểu Bạch lách người, chiếc xe tải hạng nặng đã sượt qua bên cạnh cậu, đánh tay lái đuổi theo đâm vào chiếc sedan. Nhưng ngay lúc này, một tiếng nổ lớn như sấm truyền đến, xe tải đột ngột mất lái, lật nghiêng, còn tông đổ cả một cột đèn đường ở cổng bãi đỗ xe. Nhìn lại thì bánh trước bên phải xe tải đột nhiên nổ tung, nổ rất triệt để! Xe tải lật nhào chặn cửa bãi đỗ xe, chiếc xe phía sau chạy tới không tránh kịp liền đâm sầm vào, phát ra tiếng kim loại và thủy tinh vỡ chói tai. — Lúc sượt qua chiếc xe tải, Tiểu Bạch đã dùng hết sức bình sinh vung mạnh chiếc xẻng nhỏ trong tay, gần như chém đứt một nửa vòng lốp xe tải. Nhìn thấy chiếc xe tải hạng nặng đột ngột xuất hiện, Tiểu Bạch liền hiểu rõ sự việc hôm nay tuyệt đối không đơn giản, tất cả mọi người đều đã chủ quan!
Khu trung tâm thành phố Ô Do không cho phép xe tải lưu thông, xe vận chuyển hàng hóa phải đợi sau mười hai giờ đêm đến trước năm giờ sáng mới được vào. Vậy thì chiếc xe tải hạng nặng này chắc chắn đã đỗ sẵn ở bãi đỗ xe khách sạn từ đêm qua, chỉ đợi hôm nay tạo ra tai nạn tại lối đi này của khách sạn, đây là một cái bẫy khổng lồ!
Cổng bãi đỗ xe đã bị chặn, Tiểu Bạch không quay đầu lại, cầm xẻng xông ngược vào khách sạn. Trong khách sạn vẫn còn bốn thuộc hạ của La Binh đang giao thủ với sát thủ, nhìn tình hình e rằng không phải đối thủ. Tiểu Bạch tuy chỉ là vệ sĩ của Lạc Hề, về lý thuyết không có nghĩa vụ giúp họ, nhưng cậu vẫn muốn quay lại xem thử. Khi xông lên cửa cầu thang tầng bốn, trong lối đi có một bóng người lao tới đón đầu, trong tay đâm ra một thanh đao kỳ lạ. Thanh đao này dài hơn dao găm một chút, nhưng ngắn hơn đao chém thông thường, sống đao khá dày, hai bên đều có rãnh máu, vậy mà lại là một loại quân đao! Tiểu Bạch biết sự lợi hại, không dám để thứ này chạm vào kẻo gây chảy máu không ngừng, cậu lấy xẻng nhỏ đón đỡ quân đao, đồng thời chân không ngừng, lách người húc tới, cùi chỏ phải đập thẳng vào sống mũi kẻ kia. Tiếng kim loại va chạm và tiếng xương sống mũi kẻ đối diện gãy vụn cùng lúc truyền đến. Cú húc này lực rất mạnh, kẻ kia tại chỗ ngất lịm, mềm nhũn đổ lên người Tiểu Bạch, cánh tay Tiểu Bạch tê dại, vai phải cũng trật khớp.
Cao thủ phân thắng bại chỉ trong khoảnh khắc lóe sáng, ngay sau đó lại một bóng người nữa xông tới, vung một con dao nhọn inox cắt bánh kem thông thường đâm về phía eo Tiểu Bạch. Tiểu Bạch biết phía sau còn có hai sát thủ, thấy chúng sát tới, xem ra bốn thuộc hạ của La Binh đã lành ít dữ nhiều. Đây đều là sát thủ kiểu gì vậy? Tiện tay lấy đủ loại vũ khí, có chai rượu, có quân đao chuyên dụng, còn có cả dao cắt bánh kem? Nửa bên trái cơ thể Tiểu Bạch bị kẻ thứ nhất chặn mất, xẻng nhỏ không vung ra được, vai phải trật khớp, tay phải cũng không nhấc lên nổi. Cậu thuận thế ngã về phía sau để né mũi dao, ngã cùng với kẻ đang hôn mê nằm trên người mình. Đối thủ phản ứng rất nhanh, lưỡi dao xoay chuyển đuổi theo đâm xuống. Lúc ngã xuống đất, chân phải Tiểu Bạch đá vọt lên, không chiêu thức không quy củ, hoàn toàn là phản ứng bản năng. Cú đá này đá trúng phóc vào bụng dưới của kẻ kia, đá bay hắn đi xa, đập mạnh xuống đất nằm im như con cá chết. Nhưng đùi phải Tiểu Bạch lại bị cắm một con dao cắt bánh kem, đâm vào thịt ít nhất hai tấc, sát ngay bên ngoài xương đùi phải. Tiểu Bạch nhìn thấy con dao, cậu đá thẳng vào mũi dao, vết thương ở vị trí này trên chân không tính là trọng thương, nhưng cú đá trúng đích kia đủ khiến đối phương mất khả năng phản kháng. Bát Quái Du Thân Chưởng cậu chỉ mới học thân pháp và bộ pháp, chiêu thức vẫn chưa học, lúc ra tay với người khác vẫn dùng bộ võ thuật trinh sát mà La Binh dạy, chú trọng giải quyết vấn đề nhanh gọn. Giải quyết hai người này trước sau không đầy một giây, bản thân Tiểu Bạch cũng bị thương.
Tiểu Bạch đẩy kẻ đang nằm trên người mình ra, đứng dậy, nghiến răng rút con dao ra, tốc độ rất nhanh, cố gắng không để lưỡi dao gây thêm sát thương do ma sát. Sau đó xé một góc áo lót cotton, ngậm lấy xẻng, dùng một tay băng bó đơn giản vết thương ở đùi. Rồi lại cầm xẻng khập khiễng xông trở lại phòng nghỉ. Bốn thuộc hạ của La Binh nằm ở cửa phòng nghỉ, đều hôn mê bất tỉnh. Tiểu Bạch thử hơi thở, những người này chưa chết, trên người cũng không có vết thương, xem ra là bị người ta dùng thủ pháp mạnh đánh ngất. Hai kẻ kia thân thủ hẳn là rất khá, nhưng gặp phải Tiểu Bạch buộc phải lộ ra hung khí mới không đánh gục được cậu.
Lúc này Tiểu Bạch đột nhiên lại nghe thấy hai tiếng rên rỉ, có người ngã xuống, cậu vội vàng xông vào lễ đường cưới, vừa vặn nhìn thấy một cây hồng anh thương dài trượng hai, màu tím vàng bay ra từ cánh cửa sổ vỡ nát đó, trong lễ đường có hai người vừa ngã xuống. Tiểu Bạch gọi một tiếng: "Thanh Trần!" Trong lễ đường trống trải phát ra tiếng vang lớn nhưng không ai đáp lại, Thanh Trần đang ngầm giúp đỡ đã không còn tung tích.