Dù uống rất nhiều nhưng sáng hôm sau Tiểu Bạch tỉnh dậy từ rất sớm. Khi mở mắt ra, cậu cảm thấy đầu óc choáng váng, âm ỉ đau, cổ họng khô khốc vì khát. Cậu mặc quần áo ra khỏi phòng định xuống bếp rót nước uống, lại thấy Trang Như đã chuẩn bị xong bữa sáng, đang ngồi bên bàn chờ mình. Thấy Tiểu Bạch bước ra, Trang Như khẽ cúi đầu, nói nhỏ: "Dậy rồi à? Tối qua em uống nhiều quá, đi uống rượu với ai mà say đến mức đó? ...Chị đã nấu canh giải rượu cho em rồi, ngồi xuống uống đi, không thì hôm nay sẽ đau đầu đấy."
"Chị Trang, cảm ơn chị! Hôm qua thật ngại quá, em đi cùng lãnh đạo cơ quan, vốn không muốn đi nhưng ông ấy cứ nài nỉ. Có phải em làm phiền chị nghỉ ngơi không?" Tiểu Bạch ngồi xuống, hớp một ngụm canh vị là lạ, hơi đắng nhưng ngửi lại thấy thơm.
Trang Như nghiêng đầu nói: "Ra ngoài xã giao cũng phải giữ gìn sức khỏe, lần sau đừng uống như thế nữa." Khi nói, cô hơi nghiêng mặt, chỉ để lộ nửa bên trái hoàn hảo về phía Tiểu Bạch, cố tình không để cậu nhìn thấy gương mặt xấu xí bên phải. Thời gian gần đây, Trang Như đã dần quen với việc đối diện thẳng thắn trước mặt Tiểu Bạch, dường như đã quên mất gương mặt khó coi của mình, nhưng cử chỉ hôm nay rõ ràng rất lạ lùng. Tiểu Bạch vốn không để ý lắm, nhưng giờ lập tức nhận ra ngay.
"Chị Trang, chị sao vậy? Em thấy hôm nay chị có chút không ổn, hay là do tối qua em uống say về nhà làm chị không vui?" Tiểu Bạch dò hỏi.
"Không, không có gì, chị không sao." Trang Như trả lời có chút hoảng loạn, đầu cũng không ngẩng lên.
Tiểu Bạch cảm nhận được khi cô nói chuyện, nhịp tim đập thình thịch, có chút bối rối, chút thẹn thùng và cả chút khó mở lời. Bạch Thiếu Lưu theo bản năng cảm thấy có chuyện chẳng lành, đánh bạo hỏi: "Tối qua em say quá, sau khi về nhà đã làm gì?"
Trang Như đáp: "Không có gì, em cứ loạng choạng, chị đỡ em lên giường ngủ thôi. Em còn hỏi chị quý danh là gì đấy, nhớ không?"
Bạch Thiếu Lưu: "Em ngốc đến thế sao? Thật sự không nhớ gì cả, ngại quá, lần sau em sẽ không uống như thế nữa." Ký ức mông lung của Tiểu Bạch chỉ nhớ cuối cùng tối qua mình đã nắm lấy tay vị tiểu thư kia hỏi cô họ gì, thật sự không nhớ mình từng hỏi Trang Như câu tương tự. Còn về ký ức sau khi về nhà, dường như là một khoảng trống.
Trang Như khẽ thở dài, không biết cảm giác trong lòng là vui hay thất vọng, ngẩng đầu nói với Tiểu Bạch: "Uống nhiều rượu hại sức khỏe lắm, nhất định phải chú ý, tửu lượng không tốt thì đừng cố đọ với người ta. ...Hôm nay là Chủ nhật, em còn việc gì không?"
Được Trang Như nhắc nhở, Tiểu Bạch chợt nhớ ra, hôm qua Tổng gia hẹn tám giờ sáng nay gặp nhau ở công viên Tân Hải, nói là muốn giới thiệu cho cậu một sư phụ dạy võ. Cậu vội nói: "Sáng nay tám giờ, em có hẹn với người ta, chị không nói thì suýt nữa em quên mất."
Trang Như nói: "Đừng vội, bây giờ mới bảy giờ mười, ăn cơm xong tắm rửa, bắt xe đi vẫn kịp."
Khi bước ra khỏi nhà, Tiểu Bạch có cảm giác là lạ. Cậu cảm thấy tối hôm qua sau khi về nhà nhất định đã làm gì đó, nên sáng nay biểu hiện của Trang Như mới kỳ quái như vậy. Cậu đã làm gì nhỉ? Có phải đã ăn nói lung tung không? Nhưng nhìn dáng vẻ của Trang Như lại hoàn toàn không muốn nhắc tới, thôi bỏ đi, không hỏi nữa, sau này chú ý hơn là được.
Cậu liên lạc trước với phòng trực bảo vệ ở Lạc Viên, xác nhận Lạc Hề hôm nay không ra ngoài, lại dặn bảo vệ rằng La quản lý tìm mình có việc, nếu tiểu thư cần ra ngoài thì thông báo ngay, cậu sẽ lập tức chạy đến. Đúng tám giờ sáng, Tiểu Bạch đến ngọn đồi nhỏ phía đông công viên Tân Hải. Ngọn đồi này có rừng cây không quá rậm rạp, giữa rừng có nhiều bàn đá ghế đá, thường là nơi các cụ già đi dạo buổi sáng đến chơi chim đánh cờ. Tiểu Bạch vừa đi đến một khoảng trống trong rừng liền nhìn thấy La Binh, bên cạnh La Binh còn có hai người khác, khiến cậu ngạc nhiên là cậu đều đã gặp cả hai người này!
Chỉ thấy bên cạnh một chiếc bàn đá, có hai người đàn ông ngoài ba mươi tuổi đang ngồi đối diện đánh cờ, dùng những viên sỏi nhặt dưới đất xếp trận trên bàn đá, cũng chẳng biết đang chơi loại cờ gì. Người bên trái tóc hơi điểm bạc, nhưng dung mạo không hề già nua mà lại rất tuấn tú, chính là Phong Quân Tử đã vài lần tình cờ gặp gỡ. Tối qua Tiểu Bạch còn nghe thấy tiếng anh ta hát "Mạn bộ vân đoan" (Đi dạo trên mây), hôm nay nhìn thấy anh ta, không biết là do tối qua ngủ quá muộn hay hôm nay dậy quá sớm, dù sao trông cũng không mấy tinh thần.
Còn người đối diện anh ta, ngũ quan đường nét rõ ràng trông rất uy vũ, ngồi đó lưng thẳng tắp, phảng phất toát ra khí thế uy nghiêm. Tuy mặc thường phục nhưng Tiểu Bạch cũng nhận ra — chính là trung tá hải quân từng cầm bảo kiếm giao thủ với Thanh Trần trong thung lũng. Vị sĩ quan này giao thủ với Thanh Trần gần như bất phân thắng bại, Tổng gia nói muốn mời sư phụ cho Tiểu Bạch, e rằng chính là người này. Với thân thủ của anh ta, hẳn là huấn luyện viên võ thuật tốt nhất có thể tìm thấy trên thế gian này.
La Binh ngồi giữa hai người ở vị trí đối diện Tiểu Bạch để xem đánh cờ, ngẩng đầu thấy Tiểu Bạch liền đứng dậy chào hỏi: "Tiểu Bạch, lại đây, giới thiệu với cậu hai người bạn. Đây là Phong Quân Tử - Phong tiên sinh, đây là Tiêu Chính Dung - Tiêu trung tá, cậu đều phải gọi là tiền bối."
Tiểu Bạch bước tới chào hỏi: "Phong tiền bối tốt, Tiêu tiền bối tốt."
Phong Quân Tử ngẩng đầu nhìn cậu, cười nói: "Hóa ra là cậu à? Chúc mừng cậu tìm được việc tốt nhé."
La Binh tò mò hỏi: "Phong tiên sinh quen cậu ta sao?"
Phong Quân Tử gật đầu cười nói: "Quen chứ, thỉnh thoảng có giao thiệp một lần, vị Tiểu Bạch này còn từng mời tôi uống rượu nữa đấy."
La Binh cũng cười: "Trùng hợp vậy sao, đều là người quen thì càng tốt. ...Tiểu Tiểu, đây là Tiểu Bạch - đồ đệ mà tôi giới thiệu với cậu đây, đừng nhìn cậu ta lớn tuổi mà xem thường, căn cơ rất tốt đấy. Nể mặt tôi, khi nào rảnh thì dạy cậu ta vài chiêu." Cách La Binh gọi hai người này rất thú vị, gọi Phong Quân Tử là Phong tiên sinh, rõ ràng là tôn xưng, còn gọi Tiêu Chính Dung là "Tiểu Tiểu", chắc là một biệt danh.
Tiêu Chính Dung cũng nhìn về phía Tiểu Bạch, ánh mắt anh ta vô cùng sắc bén, như thể có một áp lực vô hình quét từ đầu đến chân cậu. Tiểu Bạch cứ thấy ánh mắt Tiêu Chính Dung nhìn mình như thể đã quen biết cậu. Thế nhưng chưa đợi Tiêu Chính Dung lên tiếng, Phong Quân Tử đã lên tiếng trước: "Trưởng bất tập vũ, thiểu bất luyện đan, lớn tuổi thế này mới học võ liệu có hơi muộn không?"
La Binh giải thích: "Không muộn không muộn, căn cơ của cậu ta rất đặc biệt."
Tiêu Chính Dung đứng dậy cầm hai cành cây bên cạnh, tiện tay ném cho Tiểu Bạch một cành. Động tác ném cành cây của anh ta chỉ hơi nhấc cổ tay, nếu người ngoài nhìn vào gần như sẽ nghĩ tay anh ta chưa từng cử động, cành cây đó đã đột ngột bay tới trước mắt Tiểu Bạch, vậy mà Tiểu Bạch giơ tay trái ra, đón lấy một cách vững vàng.
Tiêu Chính Dung lộ vẻ tán thưởng, đi tới nói: "Cậu tên là Bạch Thiếu Lưu phải không? Nghe Tổng gia giới thiệu nói mắt tay cậu rất nhanh, nhưng chưa từng học qua võ công, hy vọng tôi có thể chỉ điểm cho cậu. Tôi chưa từng thu đồ đệ, nếu cậu muốn học với tôi, tôi phải thử cậu trước đã, võ công nhà tôi không phải ai cũng học được. Cậu chú ý cành cây của tôi, xem có đỡ nổi không?"
Nói xong, Tiêu Chính Dung rung cành cây trong tay đâm thẳng vào ngực Bạch Thiếu Lưu, tựa như hoa kiếm được tung ra từ trường kiếm, có đến bảy tám cái bóng cành cây gần như đồng thời đâm tới trước mặt Tiểu Bạch. Sau đó nghe "bộp" một tiếng, cành cây trong tay trái Tiểu Bạch không lệch một li, vừa vặn quất trúng mũi nhọn cành cây của đối phương, hai cành cây đồng thời dừng lại giữa không trung. Tiêu Chính Dung cười: "Được, nhãn lực tốt, tốc độ tốt, độ chuẩn xác tốt! Chiêu này đã phá được hư chiêu của tôi rồi. Chú ý nhé, đỡ tiếp chiêu này đây."
Tiêu Chính Dung nói xong liền nghiêng người, vung cành cây lại tấn công Tiểu Bạch, lần này không phải hư chiêu nữa, mà chỉ là một cú bổ chéo đơn giản. Tiểu Bạch vung cành cây lên đỡ nhưng không đỡ nổi, bởi vì tốc độ của Tiêu Chính Dung không chậm hơn cậu là bao, cành cây trong tay anh ta như thể có linh hồn, vài lần xoay chuyển đã né được cành cây của Tiểu Bạch. Tiểu Bạch nhìn rõ ràng, nhưng nếu vào mắt người khác thì e rằng đó là Tiêu Chính Dung vừa vung tay, đầy trời đều là bóng cành cây bao vây lấy thân hình Bạch Thiếu Lưu.