Nhân Dục

Lượt đọc: 434 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
007, Người Sói Đêm Trăng (Hạ)

❊ ❊ ❊

Tiêu Vân Y biết Phong Quân Tử từ nhỏ đã học đạo, tuy nhìn qua có vẻ tầm thường nhưng trong sự không để ý lại luôn có chỗ thần kỳ. Anh vậy mà lại rất hứng thú bàn luận về chủ đề thiên đường và địa ngục, Tiêu Vân Y truy vấn: "Thế còn anh? Nói thần bí như vậy, anh đã nhìn thấy gì rồi?"

Phong Quân Tử: "Chính là nhân gian, thiên đường và địa ngục nơi này đều có, chạy xa như vậy làm gì? Huống chi đó cũng không phải địa bàn nhà mình, chẳng liên quan gì đến tôi nên tôi cũng lười bận tâm. Ai muốn truy cứu thì cứ để họ đi truy cứu."

Tiêu Vân Y: "Ông xã, anh thật là có học vấn! Em quyết định rồi, tối nay không bắt anh rửa bát!"

Ngày hôm sau, vẫn là thời tiết nhiều mây, ven biển không có gió, ánh nắng cũng không mạnh, là một ngày đẹp trời để bơi lội. Bạch Thiếu Lưu đến bãi biển của công viên này, thuê một chiếc tủ ở khu thay đồ công cộng rồi thay quần áo xuống biển bơi. Đã hơn ba tháng rồi anh không được thư giãn thoải mái.

Lúc Tiểu Bạch xuống biển gần như không có người nào khác đang bơi, vì anh chọn sai thời điểm. Ngày này không chỉ có triều cường, mà còn vừa đúng lúc nước lên đầy. Khi nước lên đầy thường là lúc nước biển trong nhất, mặt biển cũng phẳng lặng nhất, nhưng đây là một loại giả tượng nguy hiểm, nhất là vào thời tiết triều cường như thế này. Bởi vì chỉ một lát nữa thôi là sẽ rút triều, dòng chảy ngầm trong biển vô cùng đáng sợ, từng luồng nước xoáy sẽ cuốn người ra ngoài khơi xa, những người bơi kém một chút sẽ phát hiện ra dù có khua tay thế nào cũng không thể bơi trở lại bờ.

Tiểu Bạch chẳng bận tâm những thứ này, thắt một cái túi bên hông, lại treo thêm một cái xẻng nhỏ rồi xuống nước. Anh dự định bơi xa một chút, lặn sâu một chút, kiếm ít hàu hay gì đó mang về nhà làm món nhậu, nếu gặp được bào ngư thì càng tốt, nhặt được hải sâm thì tất nhiên cũng không tồi. Kỹ năng bơi lội của anh quả thực rất tốt, lại là thiên bẩm, không ai dạy cả. Ở dưới nước, chỉ cần nhắm mắt là anh có thể cảm nhận được các loại dòng nước và xoáy nước bằng cơ thể, có thể linh hoạt xuyên qua đó, nín thở một hơi có thể lặn đi rất xa. Đặc biệt hơn là anh hoàn toàn không sợ nước, xuống nước cứ như trở về nhà vậy.

Đáng tiếc là vùng biển này rất "gầy", không hề "béo". Nghĩ lại cũng phải, bãi biển trong công viên, cứ đến lúc rút triều thì thứ gì mà chẳng bị du khách nhặt sạch? Tiểu Bạch hì hục dưới các rặng san hô trong nước nửa ngày, ngoài rong biển ra cũng chỉ lật được vài con ốc biển và mấy chục con nghêu nhỏ không đáng kể. Sau đó anh dứt khoát không tìm đồ nữa, bắt đầu thả mình trôi theo dòng nước trên mặt biển, tận hưởng cảm giác tự do tự tại, mặc sóng xô.

Rất nhanh đã bắt đầu rút triều, trên mặt biển nổi gió, sóng bắt đầu cuộn lên, những viên đá cuội to bằng nắm tay trên bãi biển lăn lộn theo dòng nước. Nước biển trong vắt trở nên đục ngầu, mặt biển phẳng lặng trở nên nhấp nhô dữ dội, những con sóng bên bờ cao bằng một người như một bức tường, ầm ầm lao tới rồi lại rút về nơi xa hơn. Tiểu Bạch nhấp nhô theo những con sóng, cảm thấy vô cùng thoải mái sảng khoái, đã nhiều ngày rồi anh không được sảng khoái như thế này. Anh dang tay vung vẩy, suýt chút nữa là muốn hét lớn về phía bầu trời.

Kỹ năng bơi lội của Tiểu Bạch quả thực rất tốt, nhưng dáng vẻ của anh trong nước lại không đẹp chút nào, nhìn từ xa cứ như một người bị thủy triều cuốn đi đang vùng vẫy cầu cứu. Tiểu Bạch đang thấy dễ chịu, đột nhiên nghe thấy trong gió truyền đến giọng nói của một thiếu nữ: "Không xong rồi, có người bị sóng biển cuốn đi rồi, cứu người với!"

Tiểu Bạch nghe thấy liền giật mình, vội vàng nhìn xung quanh. Ai rơi xuống nước vậy? Dòng chảy của đợt rút triều lớn thế này thật sự quá nguy hiểm, mình nên đi cứu người. Thế nhưng xung quanh ngoài sóng vỗ ra không có lấy một bóng người, phía bãi biển ngược lại nghe tiếng có không ít người chạy tới, thi nhau nhìn về phía mặt biển xa xa. Có người muốn xuống nước cứu người, lại do dự đứng lại, tình huống này rất khó xuống nước từ bờ, một con sóng ập đến thôi cũng sẽ hất văng người ta lên rặng san hô, mà ở xa lại không có thuyền cứu hộ.

Tiểu Bạch nhìn hồi lâu mới phát hiện ra những người kia chỉ trỏ đều hướng về phía mình, lúc này mới phản ứng lại là mọi người đang nói chính là anh, không nhịn được cười khổ, hóa ra mọi người đều hiểu lầm rồi. Anh cũng nhìn thấy người đầu tiên hô cứu người, là một cô bé tầm mười lăm, mười sáu tuổi, đang đứng ở đầu cao nhất của cầu cảng, tay vịn lan can, thân người nghiêng ra ngoài chỉ về phía anh mà gọi người.

Tiểu Bạch vẫy vẫy tay về phía đó, ý là tôi không sao, cô không cần hô cứu người đâu, nhưng trong mắt người khác thì lại càng giống như đang vùng vẫy cầu cứu. Cô bé mặc một chiếc váy liền thân vừa đến đầu gối, bây giờ thần sắc của cô rất gấp gáp, vịn vào lan can không cao lắm, một chân đã bước ra ngoài. Tiểu Bạch thầm nghĩ trong lòng: "Nhóc con đừng như vậy, xuân quang dưới váy lộ hết cho tôi thấy rồi kìa, may mà dưới cầu cảng không có ai!"

Ở ven biển Ô Do, cách trung tâm thành phố không xa, có một bãi đất xanh tươi tốt rộng lớn, được bao quanh bởi hàng rào rất cao. Người thường khó mà tưởng tượng được ở nơi tấc đất tấc vàng này sao lại có một khuôn viên rộng rãi như vậy? Khuôn viên này kéo dài đến tận bờ biển, nơi cao nhất có một tòa biệt thự. Trên tầng hai của tòa biệt thự này, trong một căn phòng được bài trí giống như phòng khách, có một người đàn ông khoảng sáu mươi tuổi, tóc hoa râm đang ngồi trước một cái bàn.

Người này chính là Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Giám đốc điều hành của Tập đoàn Đầu tư Hà Lạc - Lạc Thủy Hàn. Lạc Thủy Hàn năm nay sáu mươi sáu tuổi, bảo dưỡng vẫn còn rất tốt, những nếp nhăn nhỏ trên mặt không nhiều lắm, thần sắc ngồi ở đó rất bình thản, nhưng đường nét ngũ quan lại mang đến cho người ta một cảm giác uy nghiêm. Thế nhưng tóc ông đã hoàn toàn bạc trắng, sắc mặt cũng không tốt lắm, giữa mày có vẻ hơi tối tăm.

Đứng ở phía bên kia cái bàn là một người phụ nữ khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, vóc dáng cao ráo, ít nhất là trên mét bảy, eo rất thon khiến đôi chân trông rất thẳng và dài. Nhìn lại khuôn mặt của cô ta, gương mặt trái xoan điển hình, da trắng như không bao giờ nhìn thấy ánh mặt trời, ánh mắt lại rất sáng, một đôi đồng tử đen láy. Cô là một người phụ nữ rất đẹp, khuôn mặt giống như bức tranh mỹ nữ trong tranh cổ, tuy nhiên cảm giác đầu tiên mang lại cho người ta không phải là đẹp, mà là lạnh! Toàn thân cô tỏa ra một luồng khí chất lạnh lẽo từ chối người ngoài từ ngàn dặm, dường như chỉ có thể đứng xa ngắm nhìn chứ không thể lại gần.

Lạc Thủy Hàn không nhìn người phụ nữ trước mặt, mà dán mắt vào một quả cầu pha lê to bằng quả bóng chuyền đặt trên bàn. Một khối pha lê tự nhiên tinh khiết lớn như vậy rất hiếm thấy, nhưng đối với người như Lạc Thủy Hàn thì cũng chẳng tính là thứ gì quý giá, nhưng khối pha lê này lại rất kỳ lạ, bên trong như có rất nhiều tia sáng khúc xạ hội tụ, hình thành nên một mảng quang ảnh lập thể trong quả cầu. Quang ảnh trong quả cầu pha lê là một mặt biển sóng nhấp nhô, giữa những con sóng có một chàng thanh niên đang vung vẩy cánh tay bơi trôi nổi.

Lạc Thủy Hàn vừa nhìn vừa hỏi: "Cô Cố, cô vừa tính toán ra hôm nay Tiểu Hề sẽ gặp kiếp nạn, cuối cùng có kinh không hiểm?"

Người phụ nữ đối diện Lạc Thủy Hàn tên là Cố Ảnh, nhìn khuôn mặt là người phương Đông điển hình, nhưng cô lại sở hữu bằng cấp của nước Cát Lợi phương Tây, là cố vấn riêng được Lạc Thủy Hàn bỏ ra số tiền lớn mời về, danh nghĩa là gia sư của con gái ông, Lạc Hề. Cố Ảnh nhíu mày trả lời: "Huyền môn số thuật tính toán, cũng không thể biết hết mọi chuyện, tôi chỉ là có cảm ứng mà thôi, không thể xác định sẽ xảy ra chuyện gì. Kết quả tính toán khá kỳ lạ, là một lời tiên tri dở dở ương ương — chủ khách đảo lộn, cứu người ngược lại được người cứu."

Lạc Thủy Hàn: "Cô bảo tôi xem quả cầu pha lê này, sao tôi lại không thấy Tiểu Hề? Mà là chàng thanh niên không quen biết này?"

Cố Ảnh: "Tôi cũng không biết, loại pháp thuật phương Tây này tôi chưa nghiên cứu quá sâu, có lẽ dùng cũng có chỗ cần lưu ý, cứ tiếp tục xem sẽ hiểu thôi." Lúc cô nói chuyện, hai tay mở ra trước ngực, lòng bàn tay hướng về quả cầu pha lê, như đang dùng một loại sức mạnh thần kỳ để duy trì quang ảnh trong quả cầu.

Lạc Thủy Hàn: "Bốn người bên cạnh Tiểu Hề đều là cao thủ được huấn luyện bài bản, chắc sẽ không xảy ra bất trắc gì, hy vọng cũng đừng xảy ra chuyện gì."

Người mà Lạc Thủy Hàn và Cố Ảnh nhìn thấy trong quả cầu pha lê chính là Bạch Thiếu Lưu đang ở giữa những con sóng. Tiểu Bạch đang vẫy tay với thiếu nữ trên cầu cảng, cảm thấy cô bé này rất quen mắt, chắc là đã từng gặp qua. Anh đang nghĩ người đó là ai? Một con sóng trào dâng trước mặt chắn mất tầm nhìn của anh, đợi đến khi con sóng này qua đi nhìn lại, cô bé đó lại không thấy đâu nữa. Ở vị trí ban đầu cô bé đứng, có bốn người đàn ông đã cởi áo khoác âu phục, làm tư thế muốn nhảy xuống biển nhưng lại không nhảy, sau đó thi nhau lấy điện thoại ra bắt đầu gọi đi, cũng có người hướng về xung quanh hô hoán.

Thấy cô bé đó biến mất, mọi người xung quanh lại hoảng loạn như vậy, Tiểu Bạch lập tức phản ứng lại là đã xảy ra chuyện. Trừ phi nhóc đó biết bay, nếu không thì chắc chắn là rơi xuống biển rồi. Mà dòng nước có gió lại đang rút triều lúc này, đến cứu hộ chuyên nghiệp cũng không dám liều lĩnh nhảy xuống biển cứu người. Bản thân Tiểu Bạch tuy không sợ gió sóng, nhưng cũng biết trong tình huống này có người rơi xuống nước là rất nguy hiểm, chỉ cần một con sóng đánh tới sặc hai ngụm nước là người ta liền ngơ ngác ngay. Anh hít một hơi thật sâu, lao đầu xuống mặt biển, nương theo một dòng chảy ngầm bơi vọt về phía dưới cầu cảng.

Cô bé quả nhiên rơi xuống nước, cô có vẻ cũng biết bơi vài cái, đang vùng vẫy trong sóng trào, lúc Tiểu Bạch nổi lên mặt nước thì vừa hay ở không xa cô. Thấy cảnh này Tiểu Bạch đổi một hơi thở rồi lại lặn xuống, từ dưới nước trực tiếp đi đến ngay bên dưới cô. Anh không xuất hiện trước mặt cô, bởi vì nếu bị một người rơi xuống nước túm chặt lấy là rất phiền phức cũng rất nguy hiểm. Tiểu Bạch từ trong nước chui đầu vào giữa hai chân cô từ phía sau, tương đương với việc để thiếu nữ cưỡi ngay trên cổ mình. Anh cũng tương đương với việc chui đầu vào trong chiếc váy đang trôi nổi dưới nước của thiếu nữ, tai dán sát vào đôi chân trần trụi, dùng sau gáy mình khiêng nửa thân người cô lên khỏi mặt nước, để cô có thể thở một hơi không đến nỗi sặc nước mà ngạt thở.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:14
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.