Nhân Dục

Lượt đọc: 432 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
008, Giúp người không vui (Thượng)

❊ ❊ ❊

Tiểu Bạch là kẻ hảo tâm, dùng một động tác cứu người kiểu cá heo. Thế nhưng cô bé ở trong nước lại phát ra một tiếng thét chói tai kinh hoàng, khua tay múa chân, vặn vẹo cơ thể rồi lại tuột xuống biển. Phản ứng kiểu này cũng là chuyện bình thường, từ trên cầu rơi xuống biển, một con sóng đánh ập tới là cô bé hoảng loạn ngay, vùng vẫy muốn bơi nhưng lại bị dòng nước cuốn trôi ra xa bờ. Đột nhiên trong nước không biết xuất hiện thứ gì, chui vào giữa hai chân cô bé rồi đẩy cô lên. Là người, là quỷ, là hải quái hay là cá mập đây?

Cô bé sợ chết khiếp, tay quờ quạng, chân đá loạn xạ, ý thức đã chẳng còn tỉnh táo, chính vì cái này mà cô bé đã bị sặc nước. Tiểu Bạch biết tình huống này không thể chần chừ thêm được nữa, cậu trồi lên mặt nước, tiến sát đến bên cạnh cô bé. Nhân lúc cô bé chưa kịp túm lấy mình, cậu tung một cú đấm vào thái dương cô bé, đánh ngất cô tại chỗ. Cứu một người đang vùng vẫy điên cuồng trong nước rất khó, ngược lại người đã mất ý thức thì dễ cứu hơn.

---❊ ❖ ❊---

Tại biệt thự trang viên ven biển xa xôi, Lạc Thủy Hàn và Cố Ảnh nhìn thấy cảnh Tiểu Bạch cứu người trong quả cầu thủy tinh. Cô thiếu nữ đang vùng vẫy giữa biển khơi kia, chẳng ngờ lại chính là Lạc Hề, đứa con gái độc nhất của Lạc Thủy Hàn! Hai người đồng thanh kêu lên thất thanh, hình ảnh trong quả cầu thủy tinh biến mất, bởi vì Cố Ảnh đang thi pháp đã nhảy thẳng từ cửa sổ tầng hai xuống. Cô chạy về phía bến tàu ven biển, nhảy lên một chiếc cano, vung tay chém đứt dây thừng rồi lao đi vun vút giữa gió bão. Chiếc cano liên tục bị sóng biển tung lên rồi lại rơi xuống, nhìn cực kỳ nguy hiểm.

Tiểu Bạch một mình giữa sóng lớn thì như cá gặp nước, nhưng mang theo Lạc Hề thì rất vất vả, thủy tính của cậu dù tốt đến mấy thì rốt cuộc vẫn là người chứ không phải cá. Cậu không có cách nào vượt sóng dữ để đưa Lạc Hề bơi thẳng vào bờ, chỉ đành một tay túm lấy tóc cô, nhấc đầu cô lên khỏi mặt nước, nương theo dòng chảy tương đối êm ả giữa các con sóng mà cố gắng trôi về phía một vịnh biển ở đằng xa.

Một khắc sau, trên bãi biển hoang vắng kia, một bức tường sóng ập đến rồi rút xuống, tựa như cái miệng khổng lồ nhả ra bọt trắng xóa, phun hai người ra. Tiểu Bạch cùng Lạc Hề bị sóng cuốn dạt vào bãi cát, ngã lên đám đá cuội lớn nhỏ khiến cả người cậu đau ê ẩm. Nhưng Tiểu Bạch chẳng màng tới những thứ đó, bế xốc thiếu nữ lên rồi chạy vào phía trong bờ, cho đến chỗ sóng không thể vươn tới mới đặt cô xuống.

Thiếu nữ hôn mê đã bị sặc nước, Tiểu Bạch sờ vào chóp mũi cô không thấy hơi thở rõ ràng, lòng chợt trầm xuống. Cậu vươn tay, tiếng "xoẹt" vang lên, cậu xé toạc cổ áo cô, để lộ ra khuôn ngực phấn nộn cùng chiếc áo ngực màu hồng nhạt. Chiếc áo ngực này không giống loại áo thông thường cài phía sau, khóa cài nằm ngay ở khe ngực giữa hai bầu áo. Tiểu Bạch giải không được, dứt khoát dùng lực kéo mạnh, khóa cài đứt tung, đôi "bạch thỏ" đặc trưng của thiếu nữ lộ ra ngoài. Không quá đẫy đà nhưng cũng chẳng nhỏ, tựa như quả chín đang độ xuân thì, đầu ti nhỏ nhắn màu hồng phấn, sau khi bị nước biển làm ướt lại phơi ra trong gió, vì bị kích thích mà khẽ đứng lên.

Tiểu Bạch không nhận ra động tác của mình chẳng khác nào một tên biến thái đang thi bạo thiếu nữ. Đôi nhũ hoa trước ngực cô khiến cậu ngẩn người nửa giây, mặt đỏ bừng, hơi thở và nhịp tim cũng nhanh hơn hẳn - cảnh tượng này là lần đầu tiên trong đời cậu được thấy. Nhưng cậu chỉ ngẩn người một giây rồi lập tức ấn tay xuống dưới ngực trái của cô, da thịt thiếu nữ vừa mịn màng lại tràn đầy đàn hồi, nhưng Tiểu Bạch không phải đang sàm sỡ mà là thử nhịp tim. May thay, tim cô vẫn còn đập.

Tiểu Bạch không cúi xuống hô hấp nhân tạo qua miệng, mà ngồi xuống, lật người thiếu nữ lại đặt nằm ngang trên đùi mình. Cậu cong đầu gối đẩy vào giữa bụng cô, cầm hai cánh tay cô kéo ra sau như một động tác bay lượn, sau đó cứ như chim vỗ cánh, lặp đi lặp lại việc co duỗi hai tay cô theo nhịp thở của người bình thường. Tiểu Bạch lớn lên ở làng chài ven sông, cũng biết cách cũ của địa phương dùng để cứu người chết đuối.

Cậu mới làm được vài cái đã nghe thấy thiếu nữ ho lên mấy tiếng, nước từ trong miệng mũi trào ra - cuối cùng cũng khống chế được số nước đã sặc vào. Cậu vẫn tiếp tục động tác của mình, cảm nhận qua hai chân thấy nhịp phập phồng ở ngực bụng thiếu nữ - hơi thở của cô đã dần khôi phục bình thường. Lúc này Tiểu Bạch mới bế cô lên, đặt nằm ngửa lại trên mặt đất, dùng tay vỗ nhẹ vào má cô, miệng hô: "Tỉnh lại, mau tỉnh lại!" Thật ra động tác này đối với nhân viên cứu hộ chuyên nghiệp mà nói thì hơi thừa thãi, nhưng Tiểu Bạch vẫn làm theo cách cũ truyền thống của quê hương: sau khi cứu người thì phải "gọi hồn".

Lúc này Tiểu Bạch mới có thời gian nhìn kỹ cô gái này. Tuy sắc mặt hơi trắng bệch do đuối nước, đôi môi cũng hơi thâm tím, nhưng ngũ quan vẫn rất tú lệ, khuôn mặt tròn nhỏ như trứng ngỗng, cái miệng anh đào chúm chím phấn hồng trông rất đáng yêu. Tiểu Bạch nhớ ra cô là ai rồi! Chính là cô gái vào đêm hôm đó ở bên đường, vì hiểu lầm cậu là thầy bói, lúc ấy bên cạnh cô còn có gã đàn ông đáng ghét. Sau đó gã thầy bói thật sự tên Phong Quân Tử xuất hiện, nói cho cậu biết cô nhóc này tên Lạc Hề, là con gái của vị phú hào danh tiếng lẫy lừng Lạc Thủy Hàn.

Tiểu Bạch phát hiện đuôi mắt phải của Lạc Hề có một vết bầm tím, lúc này mới ý thức được vì sao cô vẫn chưa tỉnh, hóa ra là bị cậu đánh ngất. Tiểu Bạch hơi hối hận vì tình thế cấp bách nên đã ra tay quá nặng, trong lòng không khỏi thấy xót xa - một cô gái đáng yêu thế này bị người ta đánh thì ai cũng đau lòng, dù người đánh chính là mình. Cúi đầu nhìn xuống lần nữa, lại thấy vạt áo bị mình xé rách cùng khuôn ngực lộ ra. Bộ ngực thiếu nữ cứ như đóa hoa e ấp chờ nở, cơ thể cô vẫn còn ướt sũng, trên nụ hoa màu phấn hồng như còn đọng những giọt sương, chỉ cần là đàn ông nhìn thấy đều không nhịn được muốn cắn một miếng nhưng lại không dám cắn quá mạnh.

Tiểu Bạch tất nhiên không cúi đầu xuống ngậm, dù sao cậu cũng không phải hạng lưu manh thừa cơ chiếm tiện lợi. Nhưng cậu dù gì cũng là một thanh niên huyết khí phương cương chưa trải sự đời, biết là thất lễ nhưng vẫn không nhịn được mà nhìn thêm vài cái, càng nhìn tim càng đập nhanh. Lông mi Lạc Hề cử động, chậm rãi hé mở mắt, vẫn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì, cũng không nhìn rõ người trước mặt là ai. Tiểu Bạch mừng thầm, người cuối cùng cũng sắp tỉnh, cái hồn này coi như đã gọi về được rồi.

Đúng lúc này, cậu nghe thấy tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ xa, vội vàng đưa tay cố hết sức khép vạt áo đã bị xé rách của Lạc Hề lại, không muốn để cô lộ xuân quang trước mặt mọi người. Lạc Hề vừa mới tỉnh táo lại chút ít, mở mắt ra đã cảm thấy trước ngực mát lạnh, sau đó một thanh niên vươn tay che vạt áo của mình lại - hóa ra vừa rồi chính mình......! Cô phát ra một tiếng kêu sợ hãi yếu ớt, theo bản năng đưa tay che ngực. Nhìn từ xa, động tác của cô và Tiểu Bạch trông như thể một người đang phản kháng, người kia đang giở trò đồi bại.

Tiểu Bạch đang định nói vài câu an ủi, bên tai bỗng có một luồng gió mạnh tập kích tới. Nghiêng đầu nhìn lại, người tới tốc độ rất nhanh, trong chớp mắt đã đến trước mặt, chính là bốn vệ sĩ đi theo Lạc Hề. Người dẫn đầu rút từ thắt lưng ra một chiếc côn trích có thể co rút, vung thẳng lên rồi không nói một lời, đập thẳng vào sau đầu Tiểu Bạch.

Cú đòn trong lúc lao tới này vừa hiểm vừa chuẩn, đâm thẳng vào huyệt thái dương. Đồng thời chân không dừng lại, khẽ nhấc chân trái, mũi chân đã lặng lẽ điểm vào huyệt yêu nhãn của Tiểu Bạch. Nếu không phải Tiểu Bạch phản ứng nhanh, hành động thần tốc, thì cú này e là đã mất mạng tại đây. Cậu vạn vạn không ngờ được vệ sĩ của Lạc Hề vừa tới nơi đã ra tay độc ác với mình. Người này chắc chắn là cao thủ, không những tốc độ nhanh, ra lực chuẩn, mà còn giữ tư thế cơ thể rất điều hòa trong lúc di chuyển tốc độ cao.

Tiểu Bạch tuy tay mắt nhanh nhẹn, nhưng gặp phải đối thủ kiểu này trong lúc vội vàng cũng không có cách nào phản kích. Cậu chỉ đành nghiêng đầu tránh khỏi côn trích, đồng thời lăn người về phía trước, vượt qua cơ thể Lạc Hề đang nằm trước mặt để né cú đâm điểm kia. Cậu tưởng động tác của mình đã đủ nhanh, thế nhưng vừa xoay người nửa quỳ chưa kịp đứng dậy, đòn tấn công của đối phương lại tới. Thật ra động tác của đối phương căn bản không hề dừng lại, sau khi chân trái điểm vào khoảng không, thân hình liền tung người lên vượt qua phía trên Lạc Hề, chân trái co gối thu về, bảo hộ ngực bụng trên không trung, chân phải đá văng ra như một mũi thương ngang thẳng tắp. Tiểu Bạch vừa ngẩng đầu, mũi chân căng cứng kia nhìn như sắp đâm trúng cổ họng cậu.

---❊ ❖ ❊---

Rất nhiều bạn đọc để lại lời nhắn hỏi cuốn sách này khi nào lên sàn? Tôi nghĩ nội dung bản công cộng ít nhất phải phát hành thêm một tháng nữa, vì bản thân tôi dự định đầu tháng 11 lên sàn, bây giờ thời gian vẫn còn sớm. Cảm ơn sự ủng hộ! Ở đây đặt trước phiếu tháng của tháng 11: )

Nghỉ lễ ở nhà, thương thay cho hai ngón tay Thiền Thần Công của tôi phải gõ bàn phím, chư vị hãy bao dung cho! Tối nay lúc đánh bảng xếp hạng cố gắng gõ thêm một chương nữa phát ra. Từ hôm nay bắt đầu đề cử Tam Giang, nhân cơ hội này tôi đang nghĩ —— ngoài việc đứng đầu bảng sách mới ra, "Nhân Dục" có thể xông lên bảng đề cử tuần hay không? Cầu mọi người giúp một tay!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:38
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.