Khách sạn phía sau có người mai phục, vậy thì ngoài đại sảnh lễ đường chắc chắn cũng có người. Chúng xông vào tiếp ứng nhưng đã bị Thanh Trần đánh gục, Tiểu Bạch nhìn cây trường thương lông đỏ dài trượng hai bay vút đi kia là đoán ra được. Nếu không có Thanh Trần nhúng tay, Tiểu Bạch với nửa thân mình đầy vết thương làm sao gánh nổi hai tên cao thủ còn lại. Ngoài cửa đại sảnh có mấy tên bảo an mặc đồng phục nằm gục, còn hai tên thích khách đánh ngã bảo an kia thì đang nằm trên tấm thảm đỏ trước lễ đài, ngay dưới chân một người khác.
Trong lễ đường hôn lễ trống trải chỉ còn lẻ loi một người đứng đó, chính là bạn gái cũ của tân lang, Vương Hồng. Cô ta thế mà vẫn chưa đi, ngây dại đứng đó, biểu cảm ngẩn ngơ đến khó tin, chẳng biết đang nghĩ ngợi điều gì?
“Cô nương, chuyện đã ra nông nỗi này, cô thật sự thấy hài lòng rồi sao?”
Giọng nói đột ngột vang lên làm Tiểu Bạch giật mình, trong lễ đường sao vẫn còn người? Chỉ thấy Phong Quân Tử lại chui từ dưới bàn tuyên thệ ra, đứng thẳng người phủi phủi bộ lễ phục linh mục, mang vẻ mặt thương cảm hỏi Vương Hồng trước mặt.
Vương Hồng dường như không nghe thấy hắn nói gì, đôi môi khẽ mấp máy, không biết đang lẩm bẩm điều gì, ánh mắt cũng trống rỗng. Tiểu Bạch khập khiễng bước qua nói: “Thực ra không thể hoàn toàn trách cô ấy, dù hôm nay cô ấy không đến, hôn lễ này vẫn sẽ xảy ra chuyện, bởi vì có kẻ muốn nhắm vào tiểu thư Lạc. ...Phong tiên sinh, ông vẫn chưa đi sao?”
Phong Quân Tử: “Chẳng phải ngươi bảo ta trốn dưới gầm bàn đừng động đậy sao? Cảm ơn ngươi, quả nhiên xảy ra chuyện thật, may mà ta lanh lợi!”
Bạch Thiếu Lưu: “Thực ra tôi mới phải cảm ơn Phong tiên sinh, nếu không có ông, hôm nay nguy rồi.” Tại sao Tiểu Bạch lại nói vậy? Bởi vì hôm nay Phong Quân Tử quả thật đã giúp đỡ rất lớn, hắn "tình cờ" mượn đi cây thập tự giá của Lạc Hề. Những tên thích khách ra tay hôm nay đối với người thường đều là cao thủ, nhưng Tiểu Bạch còn có thể đối phó, ngoại trừ tên đầu heo từ quần đảo AV đột ngột xuất hiện kia — Võ Trủng Thái Lang.
Tiểu Bạch đã nhìn thấy hành động Võ Trủng Thái Lang ẩn mình xông về phía Phong Quân Tử để cướp thập tự giá. Cậu không ngờ trên đời còn có người có thể che giấu dấu vết tốt đến vậy giữa ban ngày ban mặt, lại còn ra tay tấn công đột ngột bằng thủ pháp quỷ dị đến thế. Nếu là mình, chưa chắc đã phản ứng kịp, dù có phản ứng kịp mà liều mạng ngăn cản, thì những kẻ khác chắc chắn sẽ có cơ hội nhân lúc hỗn loạn mà ra tay với Lạc Hề, liệu mình có bảo vệ nổi cô ấy hay không thì khó mà nói trước. Mục tiêu của Võ Trủng Thái Lang là "Thập tự kiếm rơi lệ", đúng lúc cây thập tự giá đó lại nằm trong tay Phong Quân Tử chứ không phải trên người Lạc Hề, Tiểu Bạch nghĩ lại mà còn thấy sợ hãi. "Thân thủ" của Võ Trủng Thái Lang, không chỉ không cùng đẳng cấp với những thích khách khác, mà còn không cùng một khái niệm.
Phong Quân Tử lắc đầu: “Cảm ơn ta làm gì, ta trốn dưới gầm bàn có làm gì đâu. Khổ thân ta lần đầu đóng vai linh mục chủ trì hôn lễ cho người ta, mà lại ra nông nỗi này! Thượng đế ơi, con đâu có đắc tội gì với người? ...Tiểu Bạch, vai phải ngươi bị sao thế?”
Bạch Thiếu Lưu: “Trật khớp vai.” Vừa nói cậu vừa dùng tay trái đỡ bắp tay phải, khậc một tiếng, vậy mà tự mình khớp lại được xương. Mồ hôi lạnh vã ra trên trán, sắc mặt vô cùng đau đớn nhưng không hề kêu một tiếng.
Phong Quân Tử hít một hơi khí lạnh: “Ngươi, ngươi vậy mà tự mình làm?”
Bạch Thiếu Lưu: “Tôi từng bị tai nạn xe, có một thời gian vai phải bị trật khớp mãn tính, cứ phải tìm bác sĩ, sau này tự mình biết làm luôn.”
Phong Quân Tử: “Chân phải ngươi lại bị sao nữa?”
Bạch Thiếu Lưu: “Trúng một đao, may là không trúng xương, dây thần kinh hay động mạch.”
Phong Quân Tử: “Thế mà ngươi còn rảnh rỗi đứng đó lảm nhảm với ta? Còn không mau đến bệnh viện đi, nhìn xem quần đều bị máu nhuộm đỏ hết rồi kìa.”
Bạch Thiếu Lưu lấy bộ đàm ra: “Sẽ có xe đến trước cửa khách sạn đón tôi ngay... Phong tiên sinh ông vẫn chưa đi sao?”
Phong Quân Tử: “Ta đợi ngươi đấy, cuốn "Kinh Thánh" này vẫn chưa đưa cho ngươi đây này, ngươi cứ ôm "Kinh Thánh" mà đi bệnh viện đi, Thượng đế phù hộ ngươi sớm ngày bình phục! Ta cũng phải đi đây, tránh để cảnh sát ập đến bắt ta làm nhân chứng tại hiện trường thì phiền phức lắm.”
Tiểu Bạch nhận lấy "Kinh Thánh", chỉ Vương Hồng nói: “Còn cô ta thì sao?”
“Ngươi còn tâm trí quản chuyện bao đồng à?” Phong Quân Tử miệng nói vậy nhưng vẫn thở dài bước tới, giơ tay gõ mạnh lên trán Vương Hồng một cái: “Nha đầu, cô còn không tỉnh lại đi!”
Vương Hồng như bị gõ cho tỉnh lại, cơ thể chấn động rồi ngồi thụp xuống, nước mắt tuôn rơi, miệng lẩm bẩm: “Sao lại thế này? Sao lại thế này? ...”
Phong Quân Tử: “Cô tưởng có thể thế nào nữa? Cô căn bản không biết mình muốn kết quả gì! Có kẻ bỏ tiền giúp cô xả cơn giận này, cô tưởng là thật sự giúp cô sao? ...Thôi bỏ đi, ai bảo tâm ta mềm yếu chứ, thấy người đẹp thì tâm lại càng mềm hơn. Cô có lỗi, nhưng tội chưa đáng chết, mau về thu dọn đồ đạc, rời khỏi thành phố Ngô Ưu trước khi không ai nghĩ tới cô đi! ...Cái nồi đen hôm nay e là phải bắt Hắc Long Bang gánh hết rồi, Hắc Long Bang từ nay đổi tên thành Hắc Oan Bang cho rồi! Ta với lão đại Lưu Bái Phong của bọn họ có chút giao tình, vẫn là nên gọi điện thoại nhắc nhở một tiếng.” Nói xong hắn rời đi, áo lễ phục linh mục không hề xộc xệch, e là người ung dung nhất trong hôn lễ hôm nay.
Phong Quân Tử là người ngoài cuộc, chứng kiến tất cả những gì xảy ra hôm nay, mở miệng là nói có người bỏ tiền giúp Vương Hồng xả giận. Tiểu Bạch lập tức cũng đoán ra chuyện này là thế nào, Vương Hồng bị người ta mua chuộc lợi dụng, có kẻ còn muốn kéo cả mình xuống nước nhưng không thành. Tiểu Bạch cũng thở dài một tiếng.
---❊ ❖ ❊---
“Tiểu Bạch, xin hãy cầm điện thoại đọc to bài thơ này khi y tá thay thuốc — Ám thạch trúc, ám thạch lục. Ám thạch thấu xuân trúc, ám thạch thấu xuân lục.” Đây là tin nhắn Lạc Hề gửi cho Tiểu Bạch. Lúc Tiểu Bạch nhận được tin nhắn thì y tá đang thay thuốc cho vết thương ở đùi cậu, cậu không để ý liền đọc lên. Cô y tá sững người, lập tức cười khúc khích, miếng gạc tiêu viêm trong tay cũng rơi xuống đất, bác sĩ bên cạnh đang kiểm tra thương thế cũng không nhịn được cười thành tiếng. Trang Như đang ngồi trước giường bệnh mặt mày ủ rũ cũng ngẩn ra một chút, lần đầu tiên cười sau hai ngày nay.
Mấy ngày nay Lạc Hề vẫn ở Lạc Viên không ra ngoài, một thiếu nữ thuần khiết liên tiếp gặp phải những biến cố như vậy, tâm trạng cũng trở nên nặng nề hơn nhiều, người cũng có vẻ hiểu chuyện hơn trước. Khi cô không vui, bên cạnh luôn có người tìm cách dỗ dành cô, đoán là tin nhắn này cũng do ai đó cố tình tìm đến để Lạc Hề tự giải trí cho mình.
Lạc Hề trước đây cũng từng gặp tai nạn, nhưng chưa có ai vì cô mà bị thương trực tiếp, lần này không giống, động tĩnh quá lớn! Bảo an khách sạn, vệ sĩ dưới trướng La Binh, thích khách giao thủ với Tiểu Bạch đều có người bị thương nặng, thực khách trong tiệc cưới khi chen lấn ra cửa cũng có người ngã bị giẫm đạp bị thương. Tuy nhiên vẫn chưa nghe nói có người chết, thích khách thật sự cũng không bắt được tên nào, bốn tên bị Tiểu Bạch và Thanh Trần đánh gục kia đã biến mất trước khi cảnh sát ập đến, có thể còn có kẻ tiếp ứng đã mang người đi trước.
Lần này có kẻ tạo ra tai nạn không thành ngược lại biến thành một cuộc xung đột hỗn loạn. Nếu nói ban đầu là đang tạo ra sự kiện ngoài ý muốn, thì đến cuối cùng đã biến thành trực tiếp ra tay. Sở cảnh sát điều tra thế nào, Lạc Thủy Hàn xử lý chuyện này ra sao, Tiểu Bạch tạm thời không biết. Bởi vì cậu đã nhập viện, sự an toàn của Lạc Hề bây giờ do La Binh toàn quyền phụ trách, chỉ là cậu cảm thấy kỳ lạ — Lạc Thủy Hàn sao vẫn chưa về nước? Trong nhà đã loạn cả lên rồi!
Vết đao đó không nặng cũng không nhẹ, nhưng nặng hơn những gì Tiểu Bạch tưởng tượng, lúc đó cậu cắn răng gồng mình vẫn có thể cầm cự được, nhưng một khi đến bệnh viện thả lỏng ra liền cảm thấy vô cùng suy yếu. Dù sao vết thương cũng sâu và mất máu quá nhiều, tuy không để lại tàn tật nhưng bác sĩ nói trong vòng một tuần không thể xuống giường đi lại lung tung được.