Nhân Dục

Lượt đọc: 434 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
009、Khách không mời (Thượng)

❊ ❊ ❊

Tiểu Bạch lại nhớ tới Lạc Hề, trong lòng tràn đầy cảm kích. Dù cho nàng là muốn nhảy xuống biển cứu người hay là không cẩn thận sảy chân rơi xuống nước, thì dù sao cũng là vì "cứu" cậu, nếu không cũng sẽ không xảy ra ngoài ý muốn như vậy. Tiểu Bạch tuy cứu nàng nhưng trong lòng vẫn thấy rất áy náy, cảm thấy trong trận ngoài ý muốn do hiểu lầm này, mình rất có lỗi với nàng. Nghĩ đến đây, sự bất mãn của Tiểu Bạch đối với mấy gã vệ sĩ kia cũng nhạt đi rất nhiều, chỉ cho rằng bọn họ không thích hợp làm vệ sĩ cho Lạc Hề. Cũng may, sau đó lại tới một mỹ nhân lạnh lùng, trông có vẻ bản lĩnh rất lớn mà đối với Lạc Hề cũng rất quan tâm, vậy nên những chuyện không đâu khác Tiểu Bạch cũng không cần phải bận tâm nữa.

Tiểu Bạch có chút tự mình đa tình rồi, Lạc Hề không phải tự mình nhảy xuống. Nàng tuy rất muốn cứu người cũng vẫn luôn kêu cứu, nhưng dựa vào khả năng bơi lội của nàng thì không thể cứu người trong cơn sóng gió như vậy, cho dù nàng có muốn, vệ sĩ bên cạnh cũng sẽ không cho phép. Tiểu Bạch trong lúc vội vàng có một vấn đề không nghĩ tới, đó là việc Lạc Hề gặp phải ngoài ý muốn này, bát cơm lương cao thoải mái của bốn tên vệ sĩ đi theo nàng coi như đập nát, danh tiếng trong "ngành" cũng coi như hủy rồi!

Cao thủ thực thụ, đặc biệt là vị nhất lưu cao thủ thân mang tuyệt kỹ Đàm Cước chính tông kia, không phải người bình thường có thể mời được, phải là nhà đại phú quý mới được. Thế nhưng nhà giàu đời đời dùng trọng kim mời vệ sĩ, ngoài thân thủ tốt ra thì yêu cầu quan trọng hơn là người tới phải xuất thân trong sạch, tuyệt đối tin cậy, hơn nữa còn phải cẩn thận tỉ mỉ, tận chức tận trách. Có kẻ mới giàu không hiểu đạo lý này, sau khi phát đạt liền bỏ tiền thuê một đám tay sai bên cạnh làm côn đồ, tự cho rằng mình rất oai phong, thực ra như vậy rất dễ xảy ra chuyện.

Bây giờ Lạc Hề không hiểu sao lại gặp phải ngoài ý muốn như vậy, rơi xuống nước dưới sự bảo vệ sát thân của bốn tên vệ sĩ, hơn nữa lúc đó không một ai nhảy xuống biển cứu. Dù là vì nguyên nhân gì, lỗi của ai, thì đây cũng là điều không thể tha thứ. Lạc Thủy Hàn bất luận lúc đầu đã dùng trọng kim lễ trọng mời mọc thế nào, bây giờ cũng chỉ sẽ quét bọn họ ra khỏi cửa, không có tình cảm gì để nói cũng không cần giải thích. Khổ luyện một thân công phu, cách mưu sinh thoải mái nhất chính là làm nghề này, bây giờ nghề này bọn họ e là không làm tiếp được nữa. Bởi vì cái vòng này nói lớn cũng lớn, nói nhỏ cũng nhỏ, xảy ra chuyện như vậy chắc chắn sẽ có bàn tán, sau này sẽ rất khó sống. Một con đường sống của bọn họ đã đứt, chẳng lẽ lại đi làm tay sai cho bang phái xã hội đen hoặc là chặn đường cướp bóc?

Tiểu Bạch không hiểu nghề, cho nên không nghĩ tới nhiều như vậy. Nếu như cậu nghĩ tới, có lẽ sẽ hiểu vì sao mấy người kia nhìn thấy mình - "kẻ gây họa" này - trong lòng lại tràn đầy hận ý, bởi vì luôn có người có thói quen đổ lỗi sai lầm của mình cho người khác. Nhưng cho dù cậu có nghĩ tới, cũng không thể giải thích được tất cả mọi chuyện, chắc chắn còn có ẩn tình, nhưng đó đã không còn liên quan gì tới Tiểu Bạch nữa.

Tiểu Bạch buổi chiều trở về nhà, tâm tình rất uất ức, thần sắc cũng rất ủ rũ, mình vốn là đi cứu người nhưng suýt nữa bị người ta lấy mạng, đổi lại là ai cũng không vui vẻ nổi. Trang Như phát hiện Tiểu Bạch không ổn, liên thanh truy vấn Tiểu Bạch rốt cuộc làm sao vậy? Tiểu Bạch lúc đầu nói không có gì, về sau Trang Như nhìn thấy trên cánh tay phải của cậu bầm tím mấy chỗ, hỏi là chuyện gì xảy ra? Lúc này cậu mới kể sơ qua trải nghiệm ở bờ biển, nhưng không kể quá mức hiểm nguy.

Trang Như nghe xong rất tức giận, mắng: "Sao có thể làm việc như vậy chứ? Cậu cứu người, vệ sĩ nhà họ lên tiếng là đánh cậu? Còn có đạo lý hay không chứ."

Tiểu Bạch hơi đỏ mặt: "Có lẽ là hiểu lầm, tình cảnh lúc đó hơi đặc thù, con đã cởi... quần áo của cô gái đó..."

"Con đã làm gì quần áo của cô gái đó?" Trang Như rất hứng thú truy vấn.

Tiểu Bạch cúi đầu rất ngượng ngùng nói ra tình cảnh lúc đó, Trang Như lại che miệng cười, nửa khuôn mặt vẫn xinh đẹp mị hoặc như thuở nào, còn về nửa khuôn mặt kia — Tiểu Bạch thà rằng bà đừng cười. Trang Như cười xong lại nhíu mày: "Vậy cũng không đúng, cấp cứu đuối nước cởi áo ngoài không ảnh hưởng hô hấp là chuyện rất bình thường, cho dù con tiện thể chiếm chút tiện nghi thì đó cũng là vì cứu người! ... Nhà ai mà vô lý như vậy chứ? Không được, nhất định phải đòi lại công bằng!"

Tiểu Bạch nhăn mặt nói: "Trang tỷ, chị đừng nói như vậy, con thực sự không có chiếm tiện nghi! ... Chuyện cứ bỏ qua đi, cô bé đó cũng vì cứu con mới rơi xuống nước, con không so đo với người khác nữa. ... Con biết cô ấy là người thế nào, cô ấy là Lạc Hề, con gái của Lạc Thủy Hàn, kiểu nhà đó không dễ nói lý lẽ đâu."

Trong lòng Trang Như đang nghĩ gì, Tiểu Bạch đại khái có thể đoán được. Bà cũng cho rằng Tiểu Bạch có thể trong lúc cứu Lạc Hề đã tiện thể ăn đậu hũ của cô gái đó, cho nên vệ sĩ mới tấn công cậu. Nhưng bà không nói ra, Tiểu Bạch cũng không biết giải thích thế nào, trong lòng càng thêm uất ức. Trang Như tuy miệng cứng nói xấu nhà họ Lạc, nhưng trong lòng cũng sợ nhà họ Lạc còn tìm đến gây phiền phức cho Tiểu Bạch, bà biết trên đời rất nhiều kẻ có tiền có thế sẽ không nói lý lẽ với người bình thường, cũng cho rằng bản thân mình có thể không cần nói lý lẽ, cho nên khuyên Tiểu Bạch tạm thời trốn trong nhà vài ngày, đừng gây thêm phiền toái.

Tiểu Bạch biết suy nghĩ của bà, gật gật đầu không nói gì. Tâm trạng của Trang Như hôm nay tốt hơn trước nhiều, bởi vì sự tồn tại của Tiểu Bạch đã dời đi sự chú ý của bà, không cần ngày nào cũng ở nhà một mình suy nghĩ lung tung về bất hạnh của bản thân. Trang Như nhìn Tiểu Bạch đang cúi đầu không nói, lại hỏi: "Cô gái đó, chính là Lạc Hề ấy, có xinh đẹp không?"

Tiểu Bạch có chút đỡ không nổi: "Không, không để ý, lúc đó chỉ lo cứu người thôi. ... Trang tỷ, con đi tắm trước đây, lên bờ từ biển mà chưa tắm rửa, trên người sắp đóng vệt muối rồi."

Đêm hôm đó Tiểu Bạch mơ một giấc mơ, tình cảnh trong mơ rất mông lung. Tóm lại cậu mơ thấy một người phụ nữ, lúc đầu dường như là Trang Như, hình dáng vẫn là trước khi bị hủy dung, về sau dường như lại biến thành Lạc Hề. Không biết đang ở nơi đâu, Lạc Hề vẫn là bộ dạng đáng yêu đó, không có rơi xuống nước. Tiểu Bạch ở trước mặt nàng, vươn tay xé mở y phục... cũng không phải xé mở, dường như trên quần áo vốn đã có một vết rách lớn, vừa vén lên là mở ra, trước mắt chính là bộ ngực thiếu nữ linh lung quyến rũ, Tiểu Bạch vươn tay... Sau đó ngẩng đầu lên, thiếu nữ lại đeo khăn che mặt, lại chính là Thanh Trần. Dù sao cũng vô cùng hỗn loạn, cũng rất "tiêu hồn".

Ngày hôm sau tỉnh lại, Tiểu Bạch phát hiện mình bị mộng tinh, trên bẹn đùi dính nhớp nháp không ít thứ. Hỏng bét, quần lót bẩn rồi! Cũng may mình không ngủ khỏa thân, nếu không ga trải giường cũng bị vấy bẩn thì mình xấu hổ chết mất. Nhà của Trang Như là kết cấu ba phòng ngủ hai phòng khách, ngoài phòng khách ra, bếp và phòng ăn thông nhau thành một thể. Vốn có hai nhà vệ sinh dành cho chủ và khách, nhưng lúc trang trí Trang Như đã sửa cái nhỏ thành phòng để quần áo, chỉ để lại một nhà vệ sinh lớn hơn. Ba phòng ngủ gồm một phòng ngủ chính, một phòng ngủ khách, một phòng làm việc. Tiểu Bạch ở trong phòng ngủ khách.

Trong phòng cậu có một cái giường, một cái tủ quần áo lớn, một cái bàn làm việc có ghế xoay. Đều là Trang Như chuẩn bị sẵn, những món đồ rách nát trước kia của Tiểu Bạch ngoại trừ cái rương mang từ quê lên, còn lại đều vứt cho chủ nhà không mang theo, không phải không có chỗ để, mà là cộng lại cũng chẳng đáng mấy đồng. Tiểu Bạch ngày hôm đó thức dậy sau khi phát hiện quần lót bẩn, vội vàng cởi ra vò thành một cục rồi lau ở bẹn đùi mấy cái, thay một cái mới, nhét cái bẩn vào trong ngăn kéo bàn làm việc. Tuy Trang Như nói quần áo bẩn cứ vứt vào nhà vệ sinh để bà giặt, nhưng Tiểu Bạch tuyệt đối không dám để bà giặt cái này.

Buổi sáng nhân lúc trống trải, Tiểu Bạch trốn vào nhà vệ sinh đóng cửa giả vờ đi vệ sinh để giặt quần lót của mình, giặt xong vắt nửa khô lại lén lút ra giá phơi đồ ngoài ban công phơi khô. Trang Như ở phòng khách đã sớm chú ý tới sự "bất thường" của cậu, đang muốn mở miệng hỏi thì nhìn thấy thứ cậu phơi trên ban công, nửa khuôn mặt đỏ bừng đã đoán ra là chuyện gì, bèn giả vờ như không thấy cũng không hỏi, cứ để mặc cậu. Tiểu Bạch ngày hôm sau khi thu quần lót về, lại phát hiện Trang Như chắc chắn đã nhân lúc cậu ngủ ban đêm giặt lại một lần nữa, sau khi vắt khô lại phơi y như cũ. Bởi vì chính cậu giặt cũng không sạch được như vậy. Còn mang theo mùi hương thoang thoảng.

Không nhắc tới chi tiết sinh hoạt giữa hai người, tóm lại Bạch Thiếu Lưu cứ thế ở lại đây, hơn nữa ba ngày kế tiếp cố gắng không ra khỏi cửa. Đồ dùng hàng ngày vẫn là Tiểu Bạch đi mua, nhưng Tiểu Bạch chỉ đi xuống siêu thị nhỏ bên trong khu chung cư tầng dưới hai lần, quyết không ra ngoài đi xa. Đây là lời căn dặn của Trang tỷ, bà sợ người nhà họ Lạc giận chưa nguôi, vẫn còn đang tìm gây phiền phức cho cậu. Trang Như đã đủ cẩn thận rồi, nhưng bà lại đánh giá thấp năng lượng của nhà họ Lạc. Kiểu thân phận như Lạc Thủy Hàn này, nếu muốn tìm một người ở thành phố Ô Do, không phải cứ trốn trong nhà không ra ngoài là có thể trốn thoát được.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:38
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.