Nhân Dục

Lượt đọc: 434 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
003、Tiên nhân chỉ lộ (Thượng)

❊ ❊ ❊

Câu này nói khiến gã nam tử kia ngẩn người, sau đó gã như bị sỉ nhục, đưa tay ra phía sau: "Lấy cho ta ba ngàn." Loại công tử bột như hắn bình thường đâu cần mang theo tiền, dù có ví cũng chẳng có mấy tiền mặt, nhiều nhất là vài tấm thẻ vàng. Nhưng vệ sĩ bên cạnh luôn mang theo một số tiền mặt nhất định để dùng khi cần gấp trong một vài dịp. Một tên vệ sĩ sau lưng gã nhíu mày, nhưng vẫn bất đắc dĩ đếm ba ngàn đồng tiền mặt đặt vào tay vị công tử kia.

Công tử kia nhận tiền phất tay, ném xấp tiền thẳng về phía đầu Bạch Thiếu Lưu, miệng quát: "Đồ lừa đảo, ngươi tính sai rồi!" Ngay sau đó cảnh tượng tiếp theo đáng lẽ phải là tiền bay tứ tung khiến Tiểu Bạch đầy người, nhưng trước mắt gã nam tử hoa lên, chẳng nhìn thấy cảnh này. Chỉ thấy Bạch Thiếu Lưu vươn tay trái ra, tranh thủ lúc xấp tiền trên không trung chưa kịp tán loạn liền bắt trọn trong tay. Sau đó cậu ngồi đó gật đầu nói: "Xin lỗi, ta tính sai rồi, ngươi rất thông minh. Cũng cảm ơn ngươi, ta vừa vặn thiếu tiền dùng."

Tiểu Bạch lời còn chưa dứt, sắc mặt gã nam tử kia đã thay đổi, hắn đã phản ứng lại là mình không biết đã rơi vào bẫy từ lúc nào, vô duyên vô cớ đưa cho tên lừa đảo này ba ngàn đồng. Đưa tiền là chuyện nhỏ, mất mặt mới là chuyện lớn, hắn đã không nhịn được muốn phát tác ngay lập tức. Ngay lúc đó, cô bé kia đột nhiên cười khúc khích thành tiếng, cười vô cùng vui vẻ, cô kéo tay áo gã nam tử nói: "Hoàng ca ca, anh thật hài hước, anh cố ý chọc em vui sao?"

Nụ cười này như mây tan khói tản, sắc mặt gã nam tử lập tức trở nên hòa hoãn, quay đầu nói: "Tiểu Hề muội muội vui là được, ta thích nhất nhìn em cười... Em cũng chơi chán rồi, đừng ở chỗ này lâu, chúng ta đi thôi." Phải rồi, có thể khiến mỹ nhân nhỏ cười vui vẻ, ba ngàn đồng tính là gì? Gã nam tử kéo cô bé đi, lúc đi cô bé còn quay đầu nói một câu: "Đừng lừa người nữa! Anh tính sai rồi phải không?"

Tiểu Bạch vừa xếp tiền cất vào túi vừa thầm cười trong lòng: "Ai biết ngươi là ai chứ? Tính sai thì tính sai, dù sao ta cũng đâu phải thầy bói, ba ngàn đồng này là thật! Hôm nay thật may mắn, vừa muốn ngủ đã có người đưa gối, thiếu tiền liền gặp ngay oan đại đầu."

Tiểu Bạch vui vẻ cất tiền, đồng thời trong lòng cũng tự cảm thán - nếu có thể thấu thị nhân tâm, hơn nữa biết cách vận dụng, có thể đạt được thứ mình muốn. Đám người bên kia đi ra khỏi đầu phố, gã họ Hoàng kia lén ra hiệu cho một tên vệ sĩ phía sau. Tên vệ sĩ này đứng lại, đợi người phía trước đi xa mới xoay người sải bước quay lại, đi thẳng về phía Bạch Thiếu Lưu. Kẻ này dưới trướng Hoàng thiếu gia chắc không ít lần ức hiếp người, hắn đi thẳng tới trước mặt Bạch Thiếu Lưu vươn tay chộp lấy cổ áo cậu, ngay cả một câu cũng không nói. Làm vệ sĩ thì chắc chắn đã luyện qua vài năm quyền cước, thế nhưng cú đưa tay này của hắn lại bắt vào khoảng không.

Bạch Thiếu Lưu ngay từ lúc hắn đi tới đã chú ý, cũng cảm nhận được sát khí ác độc trong lòng hắn, sớm đã lường trước hắn muốn làm gì. Vị công tử kia thế mà còn muốn đối phó mình như vậy, trong lòng Tiểu Bạch cũng có chút tức giận, cho nên chẳng hề khách khí. Khi tên vệ sĩ vươn tay, cậu đột nhiên dùng chân phải đạp mạnh xuống đất đứng dậy, tay trái chém vào huyệt ma phía sau khuỷu tay người nọ, sau đó nắm quyền đánh vào chỗ mềm nhất giữa bụng dưới xương ức hắn, cuối cùng lại vươn tay chém nhẹ một cái vào sụn yết hầu. Cậu hoàn thành chừng ấy động tác trong thời gian ngắn ngủi, vì động tác của tên vệ sĩ trong mắt cậu chẳng khác nào chuyển động chậm. Thực ra cậu hoàn toàn kịp thời bồi thêm một chiêu "móc chim" vào hạ bộ đối phương, như vậy đối phương sẽ thảm lắm, chỉ là như thế quá âm hiểm, Tiểu Bạch sẽ không làm vậy.

Tên vệ sĩ vừa đưa tay, ngay sau đó đã kêu thảm nửa tiếng, ôm cánh tay che bụng ngồi xổm xuống. Sau đó hắn ngẩng đầu, dùng một tay che yết hầu, nhìn Bạch Thiếu Lưu như nhìn thấy quỷ, đứng dậy cắm đầu chạy mất. Bạch Thiếu Lưu thậm chí còn chưa kịp nói một câu "Cút!" đầy oai phong.

Hóa ra mình lợi hại như vậy? Đánh nhau lại có một bàn tay trái siêu nhân! Tiểu Bạch đang hơi tự đắc, bỗng nghe bên cạnh có người vỗ tay cười nói: "Hay hay hay, tiểu huynh đệ, thật không tệ, văn võ song toàn nha! ... Ta còn chưa nhìn rõ ngươi ra tay thế nào đấy?"

Ngoảnh lại nhìn, không biết từ lúc nào có một nam tử hơn ba mươi tuổi đã ngồi dưới chân tường, ngay bên cạnh vị trí cậu vừa ngồi, vừa vỗ tay vừa khen hay. Nam tử này cậu thế mà lại quen, trong ấn tượng ít nhất đã gặp hai lần. Lần đầu là lúc cậu còn nhỏ, có một nhóm du khách trong thành ăn cơm ở sân nhà ngoại cậu, có người đề nghị ăn thịt lừa ngũ vị, ông ngoại cậu bảo cậu dắt lừa ra cho các vị lão bản xem. Tiểu Bạch dắt con lừa Bạch Mao trong nhà ra, Bạch Mao vừa vào sân đã lao về phía một bàn, vó sau đá trúng ngực một người, người bị lừa đá trúng chính là nam tử này! Mà một người khác bên cạnh hắn phất tay đánh con lừa ngã lăn quay ra đất.

Lần thứ hai nhìn thấy người này là trên ngọn núi cậu gặp Thanh Trần, cũng là cùng lúc gặp hai người quen này. Kẻ phất tay đánh lừa ngã xuống đất, chính là cao thủ thần bí dùng sợi tơ dài trăm trượng quấn lấy Thanh Trần giao đấu, còn người đàn ông trước mặt này lúc đó từ trong thung lũng vừa hát một bài khó nghe vừa đi tới. Sau đó... sau đó Thanh Trần bị đánh bay, va vào mình, mình liền ngất đi. Mà hôm nay thế mà lại gặp lại người đàn ông này ở bên đường nhỏ vào ban đêm, hắn ngồi đó cười hì hì vỗ tay với mình.

"Ngươi là ai?" Tiểu Bạch bối rối hỏi một câu.

Nam tử kia hỏi ngược lại: "Ngươi dùng biển hiệu của ta kiếm được ba ngàn đồng, không nói cảm ơn trái lại còn hỏi ta là ai?"

"Biển hiệu của ngươi?" Tiểu Bạch vươn ngón tay chỉ vào tờ giấy trắng lớn trên mặt đất.

Nam tử gật đầu nói: "Không sai, chính là biển hiệu của ta, tờ giấy này là ta dùng để bày sạp, vừa đi vệ sinh một lát liền để ngươi dùng mất rồi... Đánh đấm chém giết ta không hứng thú, nhưng chiêu 'ăn vào nhả ra' vừa nãy của ngươi chơi thực sự đẹp mắt, dùng mưu lược cổ đại mà nói thì đó gọi là 'Phi cầm thuật'. ... Trước kia sao ta không phát hiện ra có một đồng nghiệp ưu tú như ngươi nhỉ? Trình độ chuyên nghiệp cao lắm, ta phải thỉnh giáo ngươi nhiều hơn mới được."

Người nọ mở miệng nói một tràng dài, một vài lời Tiểu Bạch nghe không hiểu lắm, nhưng quan trọng nhất là cậu đã hiểu - hắn chính là ông thầy bói bày sạp kia, lại để đám người vừa rồi hiểu lầm mình là thầy bói. Tiểu Bạch nhặt tờ giấy lên đặt trước mặt nam tử: "Cái này của ngươi à? Không phải ta lấy đi, là gió thổi đến trước mặt ta. Xin hỏi quý danh của ngài? Chúng ta từng gặp nhau trước đây chưa?"

Nam tử cười nói: "Ta họ Phong, tên Phong Quân Tử. Trong giới bói toán vỉa hè, ta cũng coi như tiền bối của ngươi, ngươi cứ gọi ta là Phong tiền bối đi. Nhìn ngươi có chút quen mắt, nhưng ta không nhớ ra được."

Tiểu Bạch nghĩ ngợi, cảm thấy người đã gặp thoáng qua từ mười lăm năm trước không nhớ ra được cũng là chuyện bình thường, cậu cũng không nói tiếp nữa, chỉ thấy lạ trong lòng là người này thế mà lại là thầy bói bày vỉa hè! Cậu lại nói: "Ngại quá, vừa nãy cướp mất việc làm ăn của ngài, bây giờ trả lại biển hiệu cho ngài."

Phong Quân Tử phất tay: "Thôi bỏ đi, ta không cần nữa, dù sao cũng chuẩn bị thu sạp rồi, biển hiệu tặng cho ngươi đấy, ngươi phát triển trong nghề này biết đâu sau này có tiền đồ lớn."

Tiểu Bạch: "Ngài không cần nữa? Thế ngày mai ngài bày sạp thế nào?"

Phong Quân Tử: "Mỗi lần ta ra bày sạp biển hiệu đều viết tại chỗ, bày một lần viết một tấm, dùng xong liền vứt."

Tiểu Bạch: "Ngày nào ngài cũng viết tấm mới? Luyện thư pháp à?"

Phong Quân Tử: "Tiểu huynh đệ, ngươi không hiểu tình hình đâu. Một năm ta mới bày sạp ba lần, hôm nay đã là lần thứ ba của năm nay rồi, viết biển hiệu nữa thì phải đợi đến năm sau."

Tiểu Bạch thầm kinh ngạc, trên đời còn có người kỳ quái như vậy? Nơi thực sự khiến cậu cảm thấy kinh ngạc không phải là lời Phong Quân Tử nói, mà là người trước mặt này. Hắn không giống ai, khác với tất cả những người Tiểu Bạch từng quen biết, vì Tiểu Bạch không biết hắn đang nghĩ gì, có cảm xúc như thế nào? Năng lực đặc dị cảm nhận nhân tâm của Tiểu Bạch lần đầu tiên vô hiệu, khi cậu tập trung tinh thần để cảm nhận người này thì trống rỗng không có kết quả, dường như đó không phải là một người thật. Nhưng người này đích đích xác xác là một người sống bằng xương bằng thịt, đang ngồi trước mặt cậu cười nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:14
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.